Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1788: LÊN ĐƯỜNG

Cơ Thành Quyết cầm lấy bánh ngọt trong tay, đưa đến bên mép Ngụy công công. ͏ ͏ ͏

Ngụy công công hé miệng, ăn vào. ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết vỗ vỗ tay, nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi thật không biết hay thật đã quên, từ đêm ta đại hôn, Lý Lương Thân và Thất thúc bên cạnh con mụ điên kia, suýt chút nữa đã lấy mạng Trẫm. ͏ ͏ ͏

- Tám chín phần mười, họ Trịnh kia chính là muốn báo thù cho Tĩnh Nam Hầu phu nhân, được rồi, một chuyện không nhọc hai chủ, cũng nên báo thù thay Trẫm. ͏ ͏ ͏

Ngụy Trung Hà: ͏ ͏ ͏

- Ngạch... ͏ ͏ ͏

- Ta biết rồi, vì sao xưa nay hôn quân hoặc là quân chủ tầm thường càng nhiều, bởi vì bọn họ nói, bởi vì bọn họ đã đứng ở chỗ cao nhất, đã không ai có thể nói lời thật với bọn họ. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ, nô tài... ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết nở nụ cười, nói: ͏ ͏ ͏

- Đứng lên đi, đứng lên đi, đừng động một chút là quỳ, ngươi cũng là người nhìn Trẫm lớn lên, Trẫm và phụ hoàng có một điểm khác nhau rất lớn, phụ hoàng người này, nặng nề một ít, nhưng Trẫm, khả năng sẽ nghe nhiều lời hơn, ngươi nên nghe, đừng suy nghĩ nhiều. ͏ ͏ ͏

- Nô tài hiểu rõ. ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết cầm lấy nước trà trước mặt, nói: ͏ ͏ ͏

- Trà lạnh. ͏ ͏ ͏

- Nô tài lập tức... ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết lại nghiêng mặt nhìn sang Ngụy Trung Hà, đồng thời, vạch trần nắp chén, khói trắng bốc lên, làm sao nguộc được? ͏ ͏ ͏

- Trẫm lo lắng, phụ hoàng vừa đi, tể phụ đã xảy ra chuyện, có thể để cho người ngoài cảm thấy người đi trà lạnh hay không? ͏ ͏ ͏

Ngụy Trung Hà lần này không nói lời nào, chỉ cười bồi. ͏ ͏ ͏

- Đáng tiếc, đáng tiếc, thôi, thôi, thoải mái cứ thoải mái đi, nhiều việc thì nhiều việc. Triều đình này không có khả năng đại loạn. ͏ ͏ ͏

- Chờ bên phía tây hoang mạc khai chiến truyền tin tức tới, trên người Trẫm sẽ có thêm một tầng quân công, bình diệt Man tộc vương đình. Vị trí này cũng vững vàng rồi. ͏ ͏ ͏

- Nó loạn cứ mặc nó loạn, cũng không thể lật trời được. ͏ ͏ ͏

- Thả lỏng mới có thể kiếm được chỗ tốt, cũng coi như bớt một ít khí lực, còn có thể nhìn rõ hơn một chút. ͏ ͏ ͏

Nhấp ngụm trà, Cơ Thành Quyết thả chén trà trở về, lẩm bẩm nói: ͏ ͏ ͏

- Một Bình Tây Hầu, đổi một tể phụ đương triều, mua bán này, có thể làm không? Có thể làm, giá trị kiếm không ít, còn kiếm lời. ͏ ͏ ͏

- Tể phụ lúc trước nói với Trẫm trị quốc như nấu món ngon, nhưng Trẫm lại cho rằng, trị quốc giống như buôn bán, đều nói thương nhân lãi nặng, cũng không biết thương nhân chân chính càng hiểu rõ thả dây dài câu cá lớn. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ thánh minh. ͏ ͏ ͏

- Cục diện như vậy, cục diện cũng là như vậy, Trẫm cảm thấy, tể phụ đại nhân hôm nay thật muốn xuống tìm phụ hoàng, nghĩ đến hắn cũng nên hiểu và tha thứ cho Trẫm. ͏ ͏ ͏

- Rốt cuộc, hắn vẫn giống phụ hoàng, yêu thích làm người hi sinh vì hoành đồ bá nghiệp. Bây giờ, Trẫm cũng làm giống như vậy mà thôi, cũng coi như bọn họ có người nối nghiệp, ha ha. ͏ ͏ ͏

- Bệ hạ... ͏ ͏ ͏

- Được rồi, hôm nay cứ như thế đi, kịch đêm nay, Trẫm sẽ không xem, việc quá nhiều, xem nhiều cũng đau đầu. ͏ ͏ ͏

- Nô tài dặn dò bãi giá. ͏ ͏ ͏

- Miễn, hôm nay, Trẫm sẽ ở lại nơi này. ͏ ͏ ͏

Trong sảnh ngự thư phòng có một phòng ngủ nhỏ, tiên hoàng thức đêm phê duyệt tấu chương, thường thường sẽ ngủ tạm qua đêm, sau khi tỉnh lại sẽ đi vào triều, bỏ qua tháng ngày an dưỡng ở hậu viên, tiên hoàng tại vị những năm gần đây, số lần hắn ngủ ở đây còn nhiều hơn ở hậu cung quá nhiều. ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết đi vào phòng ngủ nội sảnh, trực tiếp ngồi lên giường. ͏ ͏ ͏

Vung tay với Ngụy Trung Hà, sau đó Ngụy Trung Hà lui xuống, hắn trực tiếp nằm lên giường. ͏ ͏ ͏

Con mắt mở to, nhìn phía trên, lại nhắm mắt lại, hắn thở dài. ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết cười cười, giống như lúc này, ở bên người hắn có một người nằm cạnh, giống chính mình đã kết thúc uể oải của hôm nay, cũng nên nằm xuống nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏

Dường như lúc này, ở bên người hắn còn một người nằm, hắn giống như mình, kết thúc uể oải hôm nay, cũng nằm lên cái giường này nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏

- Lão già, ta lại nằm mộng thấy ngươi. ͏ ͏ ͏

Thành Yến Kinh, nghênh đón một buổi tối hiếm có. ͏ ͏ ͏

Và toàn bộ Đại Yến cần tu sinh dưỡng tức, thậm chí càng cấp thiết chính là, tòa đô thành này, hiện tại cần nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏

Từ lúc hai vương lần lượt vào kinh, tiên hoàng từ hậu viên hồi cung, thần kinh cả toà đô thành này luôn ở trạng thái căng thẳng. ͏ ͏ ͏

Ly Chung vang lên, tân hoàng xác lập, lên voi xuống chó dằn vặt. ͏ ͏ ͏

Người cũng mệt mỏi, ͏ ͏ ͏

Thành và bại, mặt trời lặn mặt trăng lên, trên tới Chu Tử Quý, dưới tới người buôn bán nhỏ, đều có thể thở ra một hơi: ͏ ͏ ͏

Ai, đi tắm xong rồi ngủ một giấc. ͏ ͏ ͏

Người chịu khổ vì đế quốc, cũng cần nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏

Rốt cuộc, đây không phải là thời đại thiếu quốc chủ, cũng không phải thời điểm thời cuộc hỗn loạn không thể tả. ͏ ͏ ͏

Tiên hoàng bố trí hơn nữa năng lực tự thân của tân quân, làm cho quyền lực giao tiếp đặc biệt thông suốt, tất cả đều không sinh loạn. ͏ ͏ ͏

Cho nên, tể phụ cũng không cần thiết nói ngủ lại trong cung trị thủ để phòng bất trắc cái gì. ͏ ͏ ͏

Xe ngựa phủ tể tướng đã chạy tới cửa cung. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Dạ hành phục, mặc vào. ͏ ͏ ͏

Bên trong, mỗi người đều mặc thêm kim ti nhuyễn vị giáp do Tứ Nương dệt ra. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia sờ Ô Nhai đao, bỏ nó vào trong vỏ đao đặc chế, thân thể vặn vẹo, xác nhận tình trạng của mình đã điều chỉnh đến trình độ cao nhất. ͏ ͏ ͏

Ở trước mặt hắn, các Ma Vương đã sớm chuẩn bị xong. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh vẫn nghiêng người dựa vào cây cột, hắn không cần làm quá nhiều chuẩn bị. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm vung tay lên, nói: ͏ ͏ ͏

- Lên đường đi. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!