Trịnh Phàm đi ở phía trước, Tiết Tam đưa tay đập đầu gối Phiền Lực một cái, ͏ ͏ ͏
Phiền Lực hiểu ý, há mồm rên lên. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Đường dài dài đằng đẵng bạn ngươi xông... ͏ ͏ ͏
Dưới màn đêm, một đám dạ hành nhân không cảm giác phối hợp. ͏ ͏ ͏
Từ Sấm có chút kinh ngạc, gia hoả này đi giết người còn hát? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh ngược lại không cảm thấy kinh ngạc, hắn rõ ràng, đám người này yêu thích làm việc như vậy. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia nhấc đao lên, nói: ͏ ͏ ͏
- Đổi một chút. ͏ ͏ ͏
- Được rồi, chủ thượng! ͏ ͏ ͏
Tiết Tam lại đập đầu gối Phiền Lực một đòn, Phiền Lực đổi âm điệu. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam hát: ͏ ͏ ͏
- Bôn ba trong mưa gió, bất kham tỉnh cùng say... ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Xe ngựa tể phụ rất rộng rãi. ͏ ͏ ͏
Bởi vì tể phụ cũng cần làm việc trong xe ngựa, tự nhiên không thể chật chội. ͏ ͏ ͏
Lúc này, trên đùi Triệu Cửu Lang phủ kín chăn bông, trong tay bưng canh gà, nhìn Lý Lương Thân ngồi trước mặt. ͏ ͏ ͏
- Nếu bệ hạ muốn ngươi đi Nam Vọng thành, bản phụ sẽ không phản đối, nhưng bản phụ có hai điểm muốn nói một chút. ͏ ͏ ͏
- Ngài nói. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Thân kiên nhẫn rất hiếm có. ͏ ͏ ͏
- Một là thế cuộc Nam Vọng thành bên kia, Tổ Trúc Minh tính tình cầu ổn, rất khó lại chiếm được tiện nghi trong tay hắn, sau khi ngươi đi rồi, cũng phải tránh nôn nóng. ͏ ͏ ͏
- Đây là tự nhiên. ͏ ͏ ͏
- Hai là tân quân mới vừa kế vị, hiện nay, chí ít trong mấy năm này, vẫn lấy khôi phục làm chủ, không giống mấy năm trước, tự ý mở biên giới xung đột, bởi vì thời cuộc không hợp. ͏ ͏ ͏
- Việc này, ta cũng biết. ͏ ͏ ͏
- Vậy thì có thể rồi. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang gật gù, lại uống hai ngụm canh gà. ͏ ͏ ͏
- Nói như vậy, tể phụ đã đáp ứng rồi? ͏ ͏ ͏
- Sau quốc tang, bản phụ sẽ đi nói một chút, tân quân bắt đầu, cảnh vệ kinh kỳ biến thành người khác cũng là bình thường. Huống chi, bản phụ còn nghe nói, quan hệ giữa ngươi và bệ hạ, không phải rất hoà thuận. ͏ ͏ ͏
- Đó là việc quá khứ, lúc đó bệ hạ chỉ là hoàng tử, hiện tại, bệ hạ là bệ hạ, thấy hắn, ta sẽ quỳ, tin tưởng, bệ hạ cũng không phải người lòng dạ hẹp hòi. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang thả canh gà xuống, cầm lấy khăn bên cạnh lau miệng, cười nói: ͏ ͏ ͏
- Ngươi thực sự nghĩ như vậy? ͏ ͏ ͏
- Lừa người làm chi? ͏ ͏ ͏
- Biết cái gì gọi là vua nào triều thần nấy không? ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang hỏi. ͏ ͏ ͏
- Lý mỗ, cũng từng đọc sách. ͏ ͏ ͏
- Không không không, việc này không liên quan có đọc sách hay không, vua nào triều thần nấy, không phải nói thiên tử đối với thần tử, kỳ thực càng nhiều, chính là thần tử đối với thiên tử. ͏ ͏ ͏
- Tân quân thượng vị, làm thần tử, thường thường không thể dùng ánh mắt đối xử với tiên hoàng dùng lên người tân quân. ͏ ͏ ͏
- Lúc tiên hoàng vẫn còn, chỉ cần hữu dụng với Đại Yến, cũng có thể chứa đựng, phạm sai lầm, cũng không liên quan. ͏ ͏ ͏
- Ý tể phụ là, lòng dạ tân quân không sánh được với tiên hoàng? ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏
- Lời này ngược lại không thể nói như vậy, lúc tiên hoàng ngựa đạp môn phiệt, kỳ thật đã có mầm hoạ rồi. ͏ ͏ ͏
Cho tới nay, hiểu rõ tình trạng cơ thể tiên hoàng nhất, thứ nhất, là Ngụy Trung Hà. ͏ ͏ ͏
Thứ hai, tất nhiên chính là Triệu Cửu Lang giúp đỡ ăn cơm. ͏ ͏ ͏
Từ cổ chí kim, hoàng đế tứ thiện, đó là mặt mũi lớn, đại ân vinh, Triệu Cửu Lang lại bị ân vinh này ăn mập. ͏ ͏ ͏
- Tân quân chính trực tráng niên, mà thủ đoạn của tân quân không kém tiên hoàng, cho nên, tân quân hoàn toàn có năng lực xử lý sạch những thứ mình cảm thấy chướng mắt. ͏ ͏ ͏
- Bởi vì hắn có thời gian, có tinh lực, cũng có năng lực, càng có tâm tính bị tiên hoàng mài giũa ra, có thể một lần nữa thu thập tất cả những thứ này. ͏ ͏ ͏
- Đây chính là vua nào triều thần nấy, Lý tổng binh, nếu như bản phụ là ngươi, hôm nay, ta sẽ tự mình cầm cành gai, đi vào trong cung thỉnh tội. ͏ ͏ ͏
- Ha ha. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Thân nở nụ cười. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang cũng nở nụ cười, nói: ͏ ͏ ͏
- Ai, Trấn Bắc quân, coi trời bằng vung quen rồi, nhưng làm sao, lúc này không giống ngày xưa, Lý tổng binh trừ quan chức trên người, trên giang hồ, cũng có danh tứ đại kiếm khách. ͏ ͏ ͏
- Nhưng không thể mang khí chất giang hồ, hành trình dân gian, đưa vào trên triều đình này. ͏ ͏ ͏
- Ngu Hóa Bình hắn thân ở giang hồ, mà ngươi, sinh ra ở triều đình. ͏ ͏ ͏
- Chỉ cần Ngu Hóa Bình hắn không làm chuyện gì khác người, cũng hoặc là, chuyện khác người kia, Bình Tây Hầu gia không ép được, hắn bất cứ lúc nào cũng có thể lùi một bước, tiếp tục trời cao biển rộng trong giang hồ. ͏ ͏ ͏
- Ngươi, Lý Lương Thân, không thể. ͏ ͏ ͏
- Ngươi, không có giang hồ. ͏ ͏ ͏
- Tể phụ nói chuyện giật gân một ít. ͏ ͏ ͏
- A, từ xưa tới nay, người cậy tài khinh người, kết quả cuối cùng có mấy ai được tốt? ͏ ͏ ͏
- Luận đánh trận, mấy năm qua, ngài cảnh vệ ở kinh kỳ, đánh ra cái gì rồi? ͏ ͏ ͏
- Luận quan trường, Trấn Bắc Vương gia rất sớm tự phẫu cõi lòng, đã không thể tạo phản, ngài còn có cái gì dựa vào? ͏ ͏ ͏
- Đơn giản chỉ có danh tứ đại kiếm khách mà thôi, ͏ ͏ ͏
- Càn Quốc cũng có Bách Lý Kiếm, Sở Quốc cũng có Tạo Kiếm Sư, làm sao rồi? Một tứ đại kiếm khách, bệ hạ vẫn không đặt vào trong mắt, bằng không, chính ngươi thật quá coi thường với bệ hạ rồi. ͏ ͏ ͏
- Người thù dai, cũng không phải bụng dạ hẹp hòi. ͏ ͏ ͏
- Dám thù dai, dám báo thù, có thời điểm trái lại mới thật sự là một loại lòng dạ hào khí. Đến đây là hết lời, Lý tổng binh tự xem lại đi. ͏ ͏ ͏
- Vì sao bệ hạ muốn ta đi tới Nam Vọng thành? Luôn không có khả năng hi vọng mượn tay Càn nhân giết ta chứ? ͏ ͏ ͏
- Càn nhân, quân đội Tam Biên Càn Quốc cũng xứng giết được Lý Lương Thân ta? ͏ ͏ ͏
- Bản phụ vẫn đang nghĩ tới chuyện này, không nghĩ ra. ͏ ͏ ͏