Triệu Cửu Lang đáp: ͏ ͏ ͏
- Vậy thì thật xin lỗi rồi. ͏ ͏ ͏
Một bên, A Lực xoa xoa bờ vai của mình, nơi đó vừa chịu một quyền lão của lão đánh xe, xương đã nứt, ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, xương rạn nứt cũng không sánh bằng nội tâm bản thân tan vỡ, nhìn đám hộ vệ còn sót lại chung quanh. ͏ ͏ ͏
Lại nhìn Triệu Cửu Lang bị Tiết Tam dùng đao đặt lên cổ, Phiền Lực ưu sầu giậm chân một cái. ͏ ͏ ͏
Tại sao lại kết thúc rồi? ͏ ͏ ͏
Đã nói sẽ có ác chiến mà? Còn nói máu và lửa gột rửa? ͏ ͏ ͏
Tại sao lại nhanh như vậy đâu! ͏ ͏ ͏
Lập tức, Kiếm Thánh tiếp tục nhìn chằm chằm vào Lý Lương Thân, Phiền Lực, Tứ Nương, A Minh và Từ Sấm cùng tiến lên giết chết các hộ vệ còn lại. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Thân cầm đại kiếm trong tay, ánh mắt biến thành âm trầm. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nhìn Lý Lương Thân, nói: ͏ ͏ ͏
- Bản hầu hỏi ngươi, ngươi là kiếm khách giang hồ hay là tổng binh Đại Yến? ͏ ͏ ͏
- A. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Thân nghiêng mắt nhìn Trịnh Phàm, nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy còn ngươi? Ngươi là mưu nghịch ám sát tể phụ hay là Bình Tây Hầu Đại Yến? ͏ ͏ ͏
- Là ta hỏi ngươi. ͏ ͏ ͏
- Ngươi còn không thấy ngại khi hỏi ta? ͏ ͏ ͏
- Tại sao phải ngại khi hỏi ngươi? Bản hầu là phản tặc, đến đây, ai dám trị tội của hầu tội? Ngươi là kiếm khách giang hồ, đêm nay chắc chắn phải chết. Ngươi nói, ta có tư cách hỏi ngươi hay không? ͏ ͏ ͏
- Hiện tại hỏi những thứ này, còn để làm gì? ͏ ͏ ͏
- Đương nhiên hữu dụng, nếu ngươi là thích khách giang hồ, hôm nay, chắc chắn phải chết, cũng khỏi nghĩ rời kinh thành này, nếu ngươi là tổng binh Đại Yến, quỳ xuống, bản hầu bảo vệ ngươi một mạng. ͏ ͏ ͏
- Ha ha ha. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Thân nở nụ cười, nói: ͏ ͏ ͏
- Bình Tây Hầu gia, ngươi xem Lý mỗ là kẻ ngu si hay sao? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm móc một phần thánh chỉ trong ngực ra, giơ lên, nhìn Lý Lương Thân, nói: ͏ ͏ ͏
- Đại Yến Trấn Bắc quân tổng binh Lý Lương Thân tiếp chỉ! ͏ ͏ ͏
Lý Lương Thân nhìn thánh chỉ trong tay Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏
Thánh chỉ tự nhiên là giả. ͏ ͏ ͏
Lần trước Cơ Thành Quyết cho mình ý chỉ trống không dẫn binh vào thành, nhưng bởi vì có đóng ấn, cho nên Trịnh Phàm không ném, còn cất ở trên người. ͏ ͏ ͏
Thánh chỉ là thật, đóng dấu cũng thật, lúc cần dùng, chính mình thêm chút chữ cũng có thể sử dụng. ͏ ͏ ͏
Không biết lúc nào đó cần dùng tới thật thì sao? ͏ ͏ ͏
Hữu dụng mà không cần bày vẻ thêm cái khác, Trịnh Hầu gia đã quen mang theo bên mình. ͏ ͏ ͏
Bên kia, Triệu Cửu Lang bị Tiết Tam bắt cóc mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
- Lý tổng binh, quỳ tiếp thánh chỉ. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Thân vẫn đứng ở nơi đó, chống đại kiếm, không động. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Lý tổng binh, quỳ đi. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm giơ thánh chỉ lên, đi tới phía sau Kiếm Thánh, nhìn Lý Lương Thân, nói: ͏ ͏ ͏
- Bản hầu biết Lý tổng binh chúng ta không sợ chết, sau đó thì sao? Ngươi liền chết như vậy, đừng nói trận chiến đấu mấy năm trước, không mò một cái, sau đó đánh trận lớn diệt Càn diệt Sở cũng không có phần của ngươi. ͏ ͏ ͏
- Sợ chết, ai, nam nhi chân chính có thể thật không sợ chết, sợ chết thì không thể làm binh lính được hay sao? ͏ ͏ ͏
- Nhưng, bị chết uất ức như vậy, giá trị sao? ͏ ͏ ͏
- Ngươi là Lý Lương Thân, ngươi đã từng là tứ đại kiếm khách, bản hầu, có thể thử bảo vệ ngươi một mạng. ͏ ͏ ͏
- Quỳ xuống tiếp chỉ! ͏ ͏ ͏
Chết, thật không đáng sợ, nhưng có câu nói, Trịnh Phàm nói đúng rồi. ͏ ͏ ͏
Nếu như chết ở trên chiến trường, thật không đáng kể, có thể xưng tụng chết có ý nghĩa, nhưng chết ở trong kinh thành, bị một đám cao thủ Mật điệp tư trực tiếp buồn nôn đến chết, kiểu chết này, đúng là quá oan uổng. ͏ ͏ ͏
Còn nữa, đó chính là hứa hẹn đến từ Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Thân không lọt mắt Trịnh Phàm, trước đây là thế, hiện tại là thế, ngược lại, Trịnh Phàm cũng không lọt mắt hắn. ͏ ͏ ͏
Nhưng không thể phủ nhận chính là, cục diện bây giờ, Trịnh Phàm nói muốn bảo vệ hắn một mạng, như vậy, đúng là có khả năng này. ͏ ͏ ͏
Bởi vì, Lý Lương Thân rõ ràng, Trịnh Phàm, có khả năng như vậy. ͏ ͏ ͏
Cho nên, Lý Lương Thân đem đại kiếm cắm trước người, sau đó, quỳ xuống. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm do dự một chút, cuối cùng vẫn đi tới trước mặt Lý Lương Thân. ͏ ͏ ͏
Hắn không sợ Lý Lương Thân giết chính mình, người này, kỳ thực sợ nhất chính là có hi vọng, chỉ cần có một tia hi vọng vẫn còn tồn tại, hắn sẽ không nỡ được ăn cả ngã về không. ͏ ͏ ͏
Lúc trước Lý Lương Thân và Kiếm Thánh liều tốc độ xuất kiếm, Kiếm Thánh đột phá nhị phẩm nên nhanh hơn Lý Lương Thân, nhưng Lý Lương Thân cũng không đến nỗi nhìn thấy xe ngựa bị hủy sau liền lập tức thu kiếm. ͏ ͏ ͏
Vì sao hắn thu kiếm? Bởi vì rất lúng túng ở một điểm, nếu hắn thật giết Trịnh Phàm, hắn nhất định sẽ chết, dù cho Triệu Cửu Lang còn sống sót. ͏ ͏ ͏
Bầy trời thành Yến Kinh không còn tiên hoàng lòng dạ bao la, mà là tân quân... Bụng dạ hẹp hòi. ͏ ͏ ͏
Kỳ thực, Lý Lương Thân thật rất khó. ͏ ͏ ͏
Hắn khó ở chỗ, lúc tiên hoàng tại vị, cho rất nhiều người có một ảo giác, đó chính là thiên tử ảo giác chân chính. ͏ ͏ ͏
Mà Cơ Thành Quyết đăng cơ, Thiên tử, đã biến thành hoàng đế. ͏ ͏ ͏
Hắn không còn ẩn nhẫn vì đại cục, thậm chí, sẽ có rất nhiều quân vương mưu tính, thích làm gì thì làm. ͏ ͏ ͏