Lý Lương Thân không sớm phản ứng lại, Triệu Cửu Lang, kỳ thực cũng như vậy. ͏ ͏ ͏
Chỉ có thể nói, tiên hoàng uy thế và ảnh hưởng đã sớm thấm sâu vào lòng mọi người. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đem thánh chỉ, đặt trên đất trước mặt Lý Lương Thân, nói: ͏ ͏ ͏
- Thánh chỉ là giả, là trống không. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Thân: ... ͏ ͏ ͏
- Đừng dùng ánh mắt kinh ngạc như thế nhìn ta, ta tin tưởng ngươi cũng đoán được thánh chỉ là giả, tể phụ đại nhân cũng đoán được, thiên tử lại không phải có bệnh, đã muốn giết ngươi lại cho ta thánh chỉ không giết ngươi. ͏ ͏ ͏
- Ta đã nói với ngươi, tân quân chúng ta, hắn là kẻ rất thù dai. ͏ ͏ ͏
- Nhưng đừng sợ, ngài quy củ quỳ ở chỗ này, ta sẽ đi nói với tể phụ đại nhân một tiếng, chờ nói xong, ta mang ngươi vào cung gặp vua. ͏ ͏ ͏
- Lúc ngươi quỳ ở đây, cũng chớ có lo lắng, ngươi nên suy nghĩ lúc hừng đông tiến cung, ngươi nên nói cái gì. ͏ ͏ ͏
- Ta sẽ van nài giúp ngươi, kinh kỳ chi địa, ngươi không ở được, một trấn Trấn Bắc quân này, phỏng chừng ngươi đã không thể điều động, thực sự không được, sẽ theo bản hầu về Phụng Tân thành. ͏ ͏ ͏
- Mang binh? Binh dưới trướng bản hầu không ít, tùy ngươi chọn. ͏ ͏ ͏
- Ngươi cũng rõ ràng, cõi đời này, có thể ở tân quân trước mặt bảo vệ ngươi, chỉ có ta. ͏ ͏ ͏
Lý Lương Thân không nói. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia đứng thẳng eo, đi về hướng Triệu Cửu Lang. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam trợn mắt như chuông đồng, nhưng mãi cho đến khi chủ thượng đi tới trước mặt, bản thân hắn cũng không hành động quá nhiều. ͏ ͏ ͏
- Xuống. ͏ ͏ ͏
- Vâng, chủ thượng. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam chỉ có thể nhảy ra khỏi người Triệu Cửu Lang, đi tới bên cạnh Phiền Lực. ͏ ͏ ͏
Tứ Nương bị thương cánh tay đứng phía sau, cánh tay đang vắt lên eo. ͏ ͏ ͏
A Minh chỉnh sửa quần áo ngay ngắn, lúc đang đối mặt Tiết Tam và ánh mắt của Phiền Lực, hắn có cảm giác rụt rè. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia hành lễ với Triệu Cửu Lang: ͏ ͏ ͏
- Tể phụ đại nhân. ͏ ͏ ͏
Triệu Cửu Lang cũng hoàn lễ: ͏ ͏ ͏
- Bình Tây Hầu gia. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Trên mặt đường, Lý Lương Thân đang quỳ ở chỗ này. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm, hắn mang theo Triệu Cửu Lang lên nóc nhà, ngồi trên mái hiên. ͏ ͏ ͏
Để bảo đảm không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, Kiếm Thánh, đứng ở phía sau. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia hiện tại đang nằm ở giai đoạn phản phái nói nhiều sẽ chết, nhưng hết cách rồi, ai kêu giai đoạn này, mới thật sự là vị trí sung sướng chứ? ͏ ͏ ͏
Còn nữa, chính mình hiện tại cũng có cơ hội này. ͏ ͏ ͏
Khả năng gợi ra bất ngờ duy nhất là Lý Lương Thân, hiện tại vẫn đang quỳ. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam và Phiền Lực nhìn hắn, hận Lý Lương Thân hiện tại nên nhảy nhót lên, xuất kiếm với chủ thượng, khi đó bọn họ sẽ đỡ kiếm! ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc, Lý Lương Thân nói quỳ, hắn liền quỳ rất ổn định. ͏ ͏ ͏
- Không dối gạt tể phụ đại nhân, so với ám sát trong suy nghĩ của Trịnh mỗ lúc trước, sự việc đơn giản hơn quá nhiều. ͏ ͏ ͏
- Hầu gia nói giỡn, bản phụ vốn định kim thiền thoát xác, chạy đi, ai ngờ ở đầu đường có Tĩnh Nam quân đóng giữ, không có cách nào, chỉ có thể tìm một nơi để trốn trước, sau đó bị thủ hạ của Hầu gia tìm ra được. ͏ ͏ ͏
- Khó sao? ͏ ͏ ͏
- Nghĩ khó, mới là thật khó. ͏ ͏ ͏
- Bên người Hầu gia có Kiếm Thánh, năm đó lão gia chủ Tư Đồ gia, chính là bị Kiếm Thánh giết, có hắn ở đây, Hầu gia nghĩ ám sát ai cũng không khó. ͏ ͏ ͏
- Đây là lời nói thật, ngươi dụng binh phong tỏa đường phố, sau đó tương đương bắt rùa trong rọ. ͏ ͏ ͏
- Vậy thì cùng trên chiến trường, ngươi đã vây nhốt tướng lĩnh và thân vệ của đối phương, sau đó không hạ lệnh bắn cung, nhưng ngươi muốn chơi quyết đấu với bọn họ, đơn giản là tìm chút việc vui thôi. ͏ ͏ ͏
Quan trọng nhất chính là, Trịnh Phàm cũng không ngờ tới, Cơ lão lục đã vậy còn quá ổn, thật sự rút tất cả ám nha bảo vệ quanh tể phụ đi. ͏ ͏ ͏
Tể phụ đêm nay không khác gì trứng gà bị lột vỏ, bị đưa tới trước mặt mình. ͏ ͏ ͏
Điều này cũng xác minh một câu nói, khi hoàng đế muốn ngươi chết, chí ít ở trong tòa kinh thành này, ngươi sẽ suy yếu cực kỳ nhanh chóng. ͏ ͏ ͏
- Đỗ Quyên, là ngươi bức tử sao? ͏ ͏ ͏
- Đúng. ͏ ͏ ͏
- Tại sao? ͏ ͏ ͏
- Kỳ thực rất sớm, bản phụ đã biết thân phận nàng là Ngân Giáp vệ của Càn Quốc. ͏ ͏ ͏
- Đây không phải lý do, bởi vì ta tin tưởng Tĩnh Nam Vương, khẳng định cũng biết. ͏ ͏ ͏
- Đúng. ͏ ͏ ͏
- Cho nên, nói là ta bức tử nàng, lý do chân chính… ͏ ͏ ͏
- Dòng dõi, Điền Vô Kính, không thể có con trai trưởng ở cõi đời này. ͏ ͏ ͏
- Ha ha, hoang đường. ͏ ͏ ͏
- Hoang đường sao? ͏ ͏ ͏
- Tại sao Điền Vô Kính không dám nuôi con bên cạnh mình, là bởi vì hắn kỳ thực cảm giác được chính mình khi đối mặt với con trai thì hắn không nhịn được nữa. ͏ ͏ ͏
- Hắn có thể vì Đại Yến, tự diệt cả nhà, đó là vì nước, buông tha nhà. ͏ ͏ ͏
- Hắn cũng có thể vì con trai của chính mình, lại soán quốc, dù cho chính mình triệt để biến thành súc sinh người không ra người quỷ không ra quỷ. ͏ ͏ ͏
- Nói bậy. ͏ ͏ ͏