Tổ Trúc Minh từng nói, hắn rất tôn sùng phương pháp ứng trận của Niên Nghiêu, đại tướng quân Sở quốc. ͏ ͏ ͏
Hắn còn nói, vị Nam Vương Điền Vô Kính của Yến Quốc kia từ lúc dụng binh tới nay luôn đánh đâu thắng đó, chỉ có ở Trấn Nam quan mới bị dày vò nhất, nếu không phải bên trong Sở Quốc có mật thám, lại cộng thêm Bình Tây Hầu đánh úp vào, thì dưới Trấn Nam quan đủ để làm hao mòn quá nửa khí huyết của Yến nhân. ͏ ͏ ͏
Nhưng đêm nay, ở trên mảnh hoang mạc vô ngần này, 30 ngàn Thiết kỵ của Trấn Bắc quân chính là một cương đao vô cùng sắc bén. Khi nhóm kỵ sĩ đầu tiên nhảy vào lều trại của Man tộc, chính là lúc cương đao găm nhát đầu tiên vào da thịt đối phương! ͏ ͏ ͏
- Giết! ͏ ͏ ͏
- Giết Man tử! ͏ ͏ ͏
- Giết Man tử! ͏ ͏ ͏
Lúc này đây, chẳng cần cắt chém, cũng chẳng cần lên chiến thuật tỉ mỉ gì, điều cần làm chỉ là giết, chém rụng đầu mọi người đang chạy phía trước ngựa của ngươi, dọn ra một con đường hướng thẳng đến Vương thành. ͏ ͏ ͏
Đám dũng sĩ Man tộc canh phòng, có kẻ đang say giấc nồng, có kẻ vẫn còn say khướt, nên đối mặt với đám Trấn Bắc quân Thiết kỵ từ đâu nhảy xổ ra này, bọn họ không hề có năng lực ngăn cản. Dưới màn đêm, bọn họ mặc người đánh giết, nghiền ép. ͏ ͏ ͏
Nhóm Trấn Bắc quân kỵ sĩ xung phong đầu tiên hầu như không gặp bất kì trở ngại nào, trực tiếp giết vào Vương thành. ͏ ͏ ͏
Tường thành Vương thành chỉ là một trò cười, lâu năm thiếu tu sửa, có nhiều chỗ chỉ cần phóng ngựa một cái là có thể nhảy qua, thậm chí có mấy chỗ hở toang hoác, ban ngày sẽ cử một nhóm quân binh đi qua đi lại làm dáng một chút, không hề có cửa thành. ͏ ͏ ͏
Năm đó, Dĩnh Đô Sở Quốc là bởi vì quá to lớn cũng quá phồn hoa nên mới dễ công khó thủ. ͏ ͏ ͏
Mà ngày hôm nay, Vương đình của Man tộc là vì quá rách nát, quá hư hỏng mới không có cách nào thủ. ͏ ͏ ͏
Nhóm binh mã Trấn Bắc quân giết vào Vương thành không hề lưu tình, vung mã tấu giết sạch. ͏ ͏ ͏
Nam nhân, nữ nhân, trẻ nhỏ...Ở trong mắt bọn họ, chỉ cần có thể động có thể khóc có thể kêu... ͏ ͏ ͏
Tất cả đều là đối tượng chém giết! ͏ ͏ ͏
Nơi này không có nhân từ, nếu nhân từ, thì giữa Man nhân và Yến nhân đã không có mối huyết hải thâm cừu mấy trăm năm. ͏ ͏ ͏
Nơi này, cũng không có nhân nghĩa. ͏ ͏ ͏
Thiên thu công đức, sử sách vĩ nghiệp, mỗi chữ đều quý như vàng, đối với một đế vương, một quốc gia mà nói lại càng không cho phép hai chữ “nhân nghĩa” đó làm lãng phí, thật là quá mức phung phí. ͏ ͏ ͏
Trên đường cùng Hầu gia vào kinh thành, Tôn Anh đã căn cứ vào chỉ điểm lúc trước của cha mình mà đưa ra suy đoán: Yến Hoàng dự định xuất binh Man tộc. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia không bất ngờ trước điều này, cũng chẳng hề cảm thấy dưới tiền đề là mối quan hệ thông gia với nhau, việc đột ngột phát binh tập kích người ta là một hành động không nhân nghĩa không tử tế. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Trịnh Hầu gia nhớ tới, trong lịch sử của một thời không khác mà mình rất quen thuộc, lúc Đường Thái Tông diệt Đột Quyết chính là lúc hắn vừa nhiệt tình nghị hòa cùng Hiệt Lợi Khả Hãn vừa bảo Lý Tĩnh nhân cơ hội dùng Thiết kỵ tập kích diệt Đột Quyết. ͏ ͏ ͏
Cái loại sinh vật mang tên Hoàng Đế đó làm gì để ý đến mấy chuyện vặt vãnh nọ? Thiên thu muôn đời sau, đơn giản là thắng làm vua thua làm giặc, kẻ thắng có quyền viết nên lịch sử. Thậm chí, có được mấy người nhớ tới khía cạnh không tốt đẹp ấy đây? ͏ ͏ ͏
Con gái của lão Man Vương gả cho Cơ gia Đại hoàng tử; ͏ ͏ ͏
Con gái tiểu Vương tử cũng gả cho Lý gia Thế tử; ͏ ͏ ͏
Nhưng điều này cũng để nói rõ một việc, dựa vào nữ nhân, dựa vào thông gia là không thể thu được cái gọi là hòa bình cùng tán đồng. ͏ ͏ ͏
Điểm này, Man nhân rõ ràng, Yến nhân càng rõ ràng hơn. ͏ ͏ ͏
Man nhân sợ Yến nhân mạnh mẽ, bởi vì khi bọn họ nhất thống được phương Đông, Yến nhân quá mạnh sẽ đến báo thù. ͏ ͏ ͏
Yến nhân cũng không cho phép Man nhân đoàn kết, một Man tộc từng đoàn kết đã mang tới bao nhiêu áp lực cho Đại Yến, Yến nhân vẫn còn nhớ kĩ. ͏ ͏ ͏
Cái gì gọi là huyết hải thâm cừu? ͏ ͏ ͏
Phàm là ta có cơ hội, phàm là ta có thừa lực, tất sẽ vung đao về phía ngươi! ͏ ͏ ͏
Tiếng la giết khắp chung quanh ập vào Vương thành. ͏ ͏ ͏
Lý Phi đứng ở bên trên tế đàn, hắn cứ như một khán giả, trước thì nhìn các quý tộc Man tộc vui mừng cổ vũ, sau lại nhìn bọn họ thất kinh. ͏ ͏ ͏
Trước khi đi, mẫu thân và tỷ tỷ cực kỳ lo lắng cho an nguy của hắn, mà thật ra chính hắn cũng có chút lo sợ. ͏ ͏ ͏
Nhưng lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy an nguy của một người như mình là không đáng kể. ͏ ͏ ͏
Có thể thấy được cảnh tượng này, chết cũng đáng. ͏ ͏ ͏
Thậm chí, thê tử tân hôn của hắn, em vợ đưa Man Đao cho hắn, người mà trước đó vì để giúp hắn che bớt hai phần bộ mặt thật đã đề nghị được châm lửa giúp... ͏ ͏ ͏
Hắn không nghĩ nhiều nữa. ͏ ͏ ͏
Hắn đã nghĩ ngồi ở chỗ này, chờ chết. ͏ ͏ ͏