Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1831: NGƯỜI YẾN CÒN TÀN NHẪN HƠN ĐÀN SÓI TRÊN SA MẠC ͏ ͏ ͏

Không phải mệt mỏi, mà là sự xúc động đạt đến đỉnh điểm của tinh thần đã khiến bản thân mất cảm giác trước những sự vật khác. ͏ ͏ ͏

Lại một lần nữa, hắn tiếc hận bản thân không được tài hoa như Bình Tây Hầu gia. ͏ ͏ ͏

Không biết làm thơ, cũng chẳng biết vẽ tranh. ͏ ͏ ͏

Chẳng thể ghi khắc lại tình cảnh tốt đẹp này. ͏ ͏ ͏

Nhưng điều khiến người ta bất ngờ chính là, vào lúc này, dường như các quý tộc Man tộc ở dưới kia đã quên mất vị Thế tử điện hạ đang đứng trên tế đàn. ͏ ͏ ͏

Không phải tất cả mọi người đều đã quên, cũng có người nhớ tới nhưng rồi lại không phản ứng gì. Bởi vì vị Thế tử đó đang ở ngay đây, nếu như Yến quân thật sự để ý đến vấn đề chết sống của hắn thì đã không ném hắn ở đây, để hắn trở thành kẻ thí mạng. ͏ ͏ ͏

Cho nên, mang vị Thế tử này đi uy hiếp Yến quân chính là làm trò cười, cha người ta còn không thèm để ý đến sự sống chết của người ta, ngươi đi uy hiếp cái rắm! ͏ ͏ ͏

Yến quân thả nhanh tốc độ, tiếng la giết lập tức áp sát tới gần. ͏ ͏ ͏

Những gì mà đám quý tộc có thể sử dụng vào lúc này chính là đám hộ vệ bên người, cho dù là tiểu Vương tử Man tộc cũng y thế. ͏ ͏ ͏

Đại quân bên ngài hoàn toàn không huy động được vào lúc này, thậm chí còn không rõ hiện chúng đã tán loạn đi đằng nào. ͏ ͏ ͏

Lý Phi nhớ tới, trong số sách mà lão nho sinh từng dạy có nói tới không ít các chiến sự trước đây. Khi ấy, thứ mà Trần Tiên Bá không hiểu nhất chính là vì sao lúc đại quân gặp tập kích, chủ tướng lại có thể trắng trợn quăng đại quân qua bên, một mình chạy trốn. ͏ ͏ ͏

Cũng quá vô dụng rồi đi? Định tặng không đại quân cho người ta sao? ͏ ͏ ͏

Lão nho sinh không rành binh pháp, khó lòng giải thích. ͏ ͏ ͏

Nhưng hôm nay, Lý Phi đã hiểu được. Không phải chủ tướng cố tình muốn trốn, mà là vào lúc đó, cho dù biết rõ binh lính bên mình nhiều đến cỡ nào lại không thể điều khiển, thế thì binh mã có nhiều hơn nữa cũng có ý nghĩa gì? ͏ ͏ ͏

Quý tộc bên dưới chuẩn bị phá vây rồi. ͏ ͏ ͏

Lý Phi cũng đứng lên, đầu tiên là dùng một cước đá văng bồn sắt trước mặt, để hỏa diễm bay tán loạn xuống dưới. ͏ ͏ ͏

Sau đó, hắn cầm gậy gỗ lên, kéo sừng Tỳ Hưu đã bị đốt cháy đen một nửa xuống. ͏ ͏ ͏

Chỉ tiếc, Lý gia Thế tử không biết võ công, lại còn què một chân, dù có muốn cứu vãn cái sừng tượng trưng cho Yến nhân cũng đành có tâm mà không có lực, hắn hụt người rơi thẳng từ trên tế đài xuống. ͏ ͏ ͏

Trong khoảnh khắc đó, Lý Phi cảm thấy mất mặt không gì sánh được. ͏ ͏ ͏

Bấy giờ đâu ai lưu ý đến hắn đâu, đáng lẽ hắn có thể ngồi ở đằng kia quan sát mọi chuyện, giờ thì hay lắm, cứ tiếp tục ngã thẳng xuống đất thế này, nhất định sẽ ngã chết! ͏ ͏ ͏

Một Thế tử như hắn thật làm mất mặt tổ tiên mà. ͏ ͏ ͏

Sừng còn chưa lấy được, người đã rơi xuống. ͏ ͏ ͏

Cũng may Lý phi còn chưa tu luyện đến độ phó mặc cho tất cả, hắn quơ quào hai tay một hồi, gặp gì chụp nấy, nhờ thế mà làm giảm tốc độ rơi, cuối cùng khi rớt xuống hắn nằm đè lên hai con dê dùng làm tế phẩm. ͏ ͏ ͏

Nhưng ngay cả như vậy, Lý Phi vẫn bị đau đến mức gần như ngất đi. ͏ ͏ ͏

- Phu quân, phu quân... ͏ ͏ ͏

Y Cổ Na lập tức tới ngay, nâng Lý Phi dậy. ͏ ͏ ͏

Lý Phi tỉnh lại, tâm tình bàng quang trên tế đàn khi nãy đã không còn sót lại chút gì, hắn lập tức nắm lấy tay Y Cổ Na. ͏ ͏ ͏

- Chúng ta trốn đi, chúng ta trốn đi trước đã, ngươi sẽ không sao, Y Cổ Na, ngươi sẽ không sao. ͏ ͏ ͏

Cục diện ủy thác và lựa chọn bình tĩnh mà Trấn Bắc Vương Vương phi cùng quận chúa suy đoán đã không xuất hiện, bởi vì lúc này lão Man Vương cùng tiểu Vương tử đã được vây lấy, hộ tống rời đi ngay khi hỗn loạn vừa xảy ra. ͏ ͏ ͏

Trong tình huống thế này, gia quyến hay con cái đều không nên để ý làm gì. ͏ ͏ ͏

Bấy giờ, trong lòng Y Cổ Na cũng cực kì hoảng loạn, nàng có thể nghe ra từ trong lời kêu gào của đám tộc nhân ngoài kia là Trấn Bắc quân đánh tới, nhưng theo bản năng nàng vẫn năm lấy cánh tay chồng mình, sau đó kéo chàng dậy, cùng đi vào trong một lều vải để trốn. ͏ ͏ ͏

Bên ngoài hỗn loạn, đâu đâu cũng có tiếng la giết, đâu đâu cũng có tiếng kêu thảm thiết. ͏ ͏ ͏

Lý Phi bị Y Cổ Na ôm vào trong ngực, đúng, chính là tư thế đó. ͏ ͏ ͏

- Phu quân, là người của chàng đánh tới sao? ͏ ͏ ͏

- Là người của phụ thân đánh tới, ngươi yên tâm, ta sẽ bảo vệ ngươi, mẫu thân cũng đã nói, nàng chấp nhận người con dâu là ngươi, tỷ tỷ ta cũng nói thế. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

- Cho nên, trong lòng chàng đã sớm biết chuyện này sẽ xảy ra, đúng không? ͏ ͏ ͏

- Đúng. ͏ ͏ ͏

- Gia gia nói không sai, Yến nhân còn tàn nhẫn hơn bầy sói xảo trá nhất trên hoang mạc. ͏ ͏ ͏

Đang lúc này, bên ngoài lều vải truyền đến tiếng chém giết, sau đó một thiếu niên bị đạp lăn vào. ͏ ͏ ͏

- Bảo vệ thiếu chủ! ͏ ͏ ͏

- Bảo vệ thiếu chủ! ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!