Bên ngoài truyền tới tiếng la giết của dũng sĩ Man tộc. ͏ ͏ ͏
Thiếu niên bị ném vào ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy tỷ tỷ của mình, đang cảm thấy vui vẻ lại nhìn thấy người đàn ông trong lòng tỷ tỷ mình, hắn liền tỏ ra giận dữ. ͏ ͏ ͏
- Yến cẩu, ta muốn giết ngươi! ͏ ͏ ͏
Trên ngực thiếu niên bị trúng tên, nhưng hắn vẫn cầm đao lên bổ về phía Lý Phi. ͏ ͏ ͏
Lý Phi muốn tránh, nhưng vào đúng lúc này, hắn lại bị Y Cổ Na ôm thật chặt. ͏ ͏ ͏
- Phu quân, đừng tránh, ta muốn chết cùng chàng. ͏ ͏ ͏
Lý Phi: “...” ͏ ͏ ͏
Lý Phi không muốn chết, nói một cách chính xác, khi hắn ở trên tế đài quả thật hắn có cảm giác muốn bay lên, nhưng kể từ khi té xuống hắn lại muốn sống sót, hắn muốn mang theo nữ nhân bên cạnh cùng sống, cả cậu em vợ trước mắt này nữa. ͏ ͏ ͏
Đây là là chuyện chém giết giữa hai nước, không, là hai bộ tộc, đạo đức và luân thường, giết và cứu thường rất méo mó và phức tạp, thậm chí là phi lý ͏ ͏ ͏
- Ầm! ͏ ͏ ͏
Đột nhiên, một chiến mã của một kỵ sĩ Trấn Bắc quân bị đánh què chân, cả người lẫn chiến mã đều té đập vào lều vải. ͏ ͏ ͏
Lều vải bị lật tung. ͏ ͏ ͏
Trong lúc nhất thời vụn gỗ bay tứ tung, Lý Phi nhắm chặt mắt lại, đợi đến khi hắn mở mắt ra thì phát hiện em vợ của mình đã ngã xuống đất, miệng phun ra máu. ͏ ͏ ͏
Trong khoảnh khắc đó, Hữu Cốc Lễ Vương Tát Bột Đa với mái tóc màu đỏ xuất hiện, dùng tay trái nhấc Y Cổ Tà lên. ͏ ͏ ͏
- Thiếu chủ, Vương bảo ta tới cứu ngươi rời khỏi nơi này. ͏ ͏ ͏
Ánh mắt của Tát Bột Đa lập tức rơi xuống người Lý Phi đang cùng Y Cổ Na ôm nhau cuộn mình trong một góc. ͏ ͏ ͏
- Thằng con hoang, dám gạt Man tộc ta! ͏ ͏ ͏
Hắn xoay tay phải lại, một cây cốt bổng lập tức đập về phía Lý Phi! ͏ ͏ ͏
Tát Bột Đa là Hữu Cốc Lễ Vương, sức mạnh của hắn không cần phải nói nhiều, đánh một bổng này xuống thì ngay cả Y Cổ Na bên cạnh Lý Phi cũng sẽ bị đánh thành thịt nát. ͏ ͏ ͏
Y Cổ Tả đang bị Tát Bột Đa nhấc trong tay lập tức hô to: ͏ ͏ ͏
- Đừng mà! ͏ ͏ ͏
Hắn là không muốn tỷ tỷ của chính mình cũng chết thảm. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tát Bột Đa không thu tay lại, Y Cổ Tà là nam nhân Vương tộc của Kim Trướng Vương đình, dĩ nhiên quan trọng, còn Y Cổ Na chỉ là một con đàn bà bị gả ra ngoài rồi thôi. ͏ ͏ ͏
- Ầm! ͏ ͏ ͏
- Oanh! ͏ ͏ ͏
Đột nhiên, cốt bổng trong tay Tát Bột Đa bị văng ra, cả người hắn cũng lui liên tục về sau mấy bước. ͏ ͏ ͏
Lý Phi cứ nghĩ mình chết chắc rồi, khi mở mắt ra, hắn liền nhìn thấy một nam tử uy vũ mái đầu bạc trắng, tay cầm trường đao thân mặc giáp trụ mạ vàng đang đứng trước người mình. ͏ ͏ ͏
Điền Vô Kính nhấc theo Côn Ngữ, nhìn Hữu Cốc Lễ Vương có nửa huyết thống phương Tây đứng trước mặt, nói: ͏ ͏ ͏
- Ai mới giống con hoang hơn hả? ͏ ͏ ͏
Lúc Tĩnh Nam Vương xuất hiện, Lý Phi biết vai diễn của mình ở nơi Vương thành Man tộc này kết thúc rồi. ͏ ͏ ͏
Hắn đưa tay vỗ về bàn tay vợ mình, hắn không trách Y Cổ Na, không có gì để trách, cũng không đủ tư cách đi trách. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Hắn có chút vui mừng, không, là vui mừng không gì sánh được, vì hắn có thể sống sót rồi. ͏ ͏ ͏
Thật ra, trước ngày hôm nay hắn chưa từng gặp Tĩnh Nam Vương. ͏ ͏ ͏
Nhưng đúng như suy nghĩ của dân chúng Đại Yến, hễ liên quan đến Tĩnh Nam Vương là mọi người đều kín như bưng, nếu biết đại chiến kế tiếp là do Tĩnh Nam Vương làm thống soái xuất chinh, vậy cơ bản liền nắm chắc phần thắng. ͏ ͏ ͏
Ngoại trừ quân nhân ra, hiếm có ai kính yêu hắn, nhưng hễ hắn xuất hiện ở đâu, người ở nơi đó đều có thể an lòng. ͏ ͏ ͏
Thấy Điền Vô Kính, lại còn bị đối phương trào phúng là con hoang, Tát Bột Đa không tức giận, chí ít hắn không nhào tới liều mạng với đối phương. ͏ ͏ ͏
Dưới cục diện như vậy, Vương thành thất thủ gần như là chuyện ván đã đóng thuyền, Trấn Bắc quân Thiết kỵ bỗng nhiên giết vào, cục diện đổ nát, có thế nào cũng không cứu vãn được. ͏ ͏ ͏
Tay trái Tát Bột Đa nhấc theo Y Cổ Tà, thân hình nhanh chóng lùi về sau. ͏ ͏ ͏
Hắn chịu thua, hắn không cho là mình có thể giết được vị Thế tử kia dưới sự ngăn cản của Đại Yến Nam vương. ͏ ͏ ͏
Nhưng đáng tiếc, hắn muốn lùi, Điền Vô Kính lại không có ý để cho hắn lùi. ͏ ͏ ͏
Đổi một cách nói khác, hôm nay Điền Vô Kính đến đây chính là vì giết người. ͏ ͏ ͏
Tát Bột Đa vừa lùi ra sau, Điền Vô Kính cũng động. ͏ ͏ ͏
Sau đó, ngay trong khoảnh khắc kế tiếp, Điền Vô Kính xuất hiện ngay bên cạnh Tát Bột Đa. ͏ ͏ ͏
Gần, rất gần. ͏ ͏ ͏
Tốc độ này, nhanh đến mức khiến Tát Bột Đa khó có thể tin. ͏ ͏ ͏
Nhưng nói cho cùng hắn vẫn là một cường giả, là một đại cao thủ, cho nên hắn hiểu ra ngay, không phải tốc độ của Điền Vô Kính nhanh đến mức vượt qua lẽ thường, trên thực tế, Điền Vô Kính vẫn chưa lấy chân đạp đất, vẫn dưa dựa vào lực lượng thể phách bản thân biến mình thành một cái máy bắn đá bắn ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Mà ngay vào lúc Điền Vô Kính nói: “Ai mới giống con hoang hơn hả?”, hắn đã dùng Phương thuật tiến hành dịch chuyển. ͏ ͏ ͏
Đúng, ngươi cho rằng Đại Yến Nam vương đỉnh đỉnh đại danh lại đang mở miệng trào phúng ngươi sao? ͏ ͏ ͏
Không, hắn không có thời gian rảnh rỗi đó, kỳ thật hắn đang đánh lạc hướng ngươi. ͏ ͏ ͏