Tiểu hòa thượng Liễu Phàm lấy Phật châu xuống, thả ở trong tay, vuốt nhẹ. ͏ ͏ ͏
Hồi lâu, tiểu hòa thượng Liễu Phàm đeo Phật châu lên cổ mình. ͏ ͏ ͏
Hắn ngồi xuống, nhưng lần này, là ngồi khoanh chân. ͏ ͏ ͏
Khoanh chân ngồi xuống, lại bắt đầu thử nghiệm dò ra chân của mình, dùng cánh tay phải chống đỡ thân thể, muốn để mình ngồi xinh đẹp hơn một ít. ͏ ͏ ͏
Chỉ là, hắn nhanh chóng mê man. ͏ ͏ ͏
Tại sao hắn cảm thấy ngồi như vậy không dễ chịu, tại sao ngồi đều cảm thấy rất không thích hợp, sau đó, hắn đột nhiên cảm giác thấy ngồi xuống thực sự quá dày vò, liền đứng lên. ͏ ͏ ͏
Sau khi đứng lên, hắn vừa bắt đầu dựa theo phương thức tú bà dạy đứng đỡ eo thướt tha, sau đó lại biến thành muốn hợp hai tay thành chữ thập. ͏ ͏ ͏
Động tác, không ngừng biến hóa, ngay cả thần thái, cũng đang biến hoá từ “pháp tướng trang nghiêm” và “nịnh nọt thướt tha”. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia vẫn không lên tiếng, hắn cứ ngồi đó, nhìn tình cảnh trước mắt... ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, tiểu hòa thượng Liễu Phàm liền cảm thấy đứng cũng là một việc dày vò, sau đó, hắn lại ngồi xuống, sau khi ngồi xuống lại đứng lên, sau khi đứng lên lại ngồi xuống. ͏ ͏ ͏
- Hô... ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia nhìn đến mức mệt rồi. ͏ ͏ ͏
Lên lên ngồi ngồi, ngồi một chút lại đứng, tiểu hòa thượng trực tiếp thở hồng hộc. ͏ ͏ ͏
- Gia, tới chơi đi... Xem tự tại... A di đà phật... Gia... ͏ ͏ ͏
Đến, lần này không chỉ đứng ngồi dày vò, ngay cả mở miệng nói chuyện cũng là việc giày vò. ͏ ͏ ͏
Tình huống như thế, kéo dài nửa canh giờ. ͏ ͏ ͏
Rốt cục, tiểu hòa thượng Liễu Phàm mệt, hắn ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch, miệng lớn thở hổn hển. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm lúc này mới đứng dậy, đi tới trước mặt tiểu hòa thượng. ͏ ͏ ͏
Tiểu hòa thượng bắt đầu miệng sùi bọt mép, sau đó, bắt đầu nôn mửa, lúc trước ăn cơm canh chưa kịp tiêu hoá đã nôn ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia né tránh, tránh những vật ô uế này. ͏ ͏ ͏
Sau khi tiểu hòa thượng ói xong, uể oải trên mặt đã biến mất, sau đó, hắn bắt đầu cuộn thân thể lại, hai tay ôm hai cánh tay của mình, xem ra dáng vẻ rất lạnh. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia dùng ống tay bưng mũi của mình, hắn đi vòng quanh kiểm tra tình huống ͏ ͏ ͏
- Sư phụ... Ta lạnh quá... ͏ ͏ ͏
- Mẹ, nước nóng, ta lạnh, ta lạnh... ͏ ͏ ͏
- Van cầu ngài, cho ta ăn, cho ta ăn chút gì đó... ͏ ͏ ͏
- Lạnh... Lạnh quá... ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia ở bên cạnh rất kiên nhẫn nghe, tranh thủ nhớ kỹ những câu nói kia, không nói được bên trong sẽ có tin tức ẩn giấu gì đó. ͏ ͏ ͏
- Hầu gia. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Từ Sấm ở bên ngoài bẩm báo. ͏ ͏ ͏
- Hầu gia, Hầu gia, đúng rồi, sư phụ... ͏ ͏ ͏
Tiểu hòa thượng bỗng nhiên bị xưng hô “Hầu gia” kích thích, tự nhủ: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ... Đồ nhi chưa quên lời của ngài... Ngài bảo đồ nhi trở về tìm Hầu gia... Tìm Hầu gia... ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm lập tức đưa tay, ra hiệu Từ Sấm đứng ở cửa đừng nói chuyện. ͏ ͏ ͏
Sau đó, chính mình chủ động đến gần, đúng trước Liễu phàm hòa thượng nói: ͏ ͏ ͏
- Bản hầu ở chỗ này đây, tìm bản hầu, làm cái gì? ͏ ͏ ͏
Liễu Phàm tiểu hòa thượng căn bản không thấy Trịnh Phàm, trong ánh mắt có vẻ suy tư và hồi ức: ͏ ͏ ͏
- Đồ nhi... Trở về nói cho Hầu gia... Phật tổ Kim thân... Hắn đến quyên rồi... Ha ha ha ha ha... Lần này Hầu gia cũng không thể quỵt nợ... Không thể quỵt nợ nha... ͏ ͏ ͏
- Bản hầu không quỵt nợ, nhanh, nói cho bản hầu biết, sư phụ của ngươi muốn nói gì với bản hầu? ͏ ͏ ͏
- Đồ nhi, ngươi xem, ngươi xem, ngươi mau nhìn, phía dưới băng này, thật sự có người đấy! ͏ ͏ ͏
Ánh mắt của Trịnh Phàm lập tức nghiêm túc, tầng băng, phía dưới, người? ͏ ͏ ͏
Đôi thầy trò này, dĩ nhiên thật tìm ra rồi. ͏ ͏ ͏
- Đúng rồi sư phụ... Là người... Bị đông cứng chết rồi... Sư phụ... dã nhân nơi này... Tại sao đếu bái người bị đông cứng chết? ͏ ͏ ͏
- Ha, dã nhân ngu muội mà, dễ gạt gẫm, ha ha, hôm nào hai thầy trò chúng ta đem một vài thứ đổi vào một chút, ta cũng có thể trở thành Phật trên cánh đồng tuyết, bị cung phụng tiến vào trong miếu. ͏ ͏ ͏
- A... Sư phụ, ngươi xem, người dưới băng, giống như đang nhúc nhích một chút. ͏ ͏ ͏
- Thứ hỗn trướng, dám dọa sư phụ của ngươi, đều kết băng, làm sao có khả năng động! ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, hắn mở mắt ra, mở mắt ra, hắn còn sống, hắn còn sống! ͏ ͏ ͏
Sắc mặt tiểu hòa thượng Liễu Phàm bỗng nhiên bắt đầu ửng hồng, lúc trước đã mệt bở hơi tai, hắn lập tức nhảy lên, hai tay nắm chặt quần áo Trịnh Phàm, quát với Trịnh Phàm: ͏ ͏ ͏
- Hắn còn sống, hắn còn sống, người dưới băng, là sống, sống!!! ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm không tránh thoát, tiếp tục nghe Liễu Phàm đối thoại với sư phụ của hắn. ͏ ͏ ͏
- Đồ nhi a, ta nhanh đi về, ta đến nhanh đi nhanh, phải trở về nói cho Hầu gia, người hắn muốn tìm, ta tìm ra rồi, mẹ kiếp, còn là một vật còn sống. ͏ ͏ ͏
- Đúng đấy, sư phụ, ta chạy mau đi, a, băng nứt ra rồi, nứt ra rồi! ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, tiểu hòa thượng Liễu Phàm sợ hãi nhìn Trịnh Phàm, dùng một loại âm thanh cực kỳ thành kính, mô phỏng theo một ít dã nhân cúng bái: ͏ ͏ ͏
- Ma Vương... Giáng lâm... Ma Vương... Giáng lâm... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏