Kiếm Thánh ôm Long Uyên, tựa vào cây cột, ánh mắt, nhìn Trịnh Phàm đang ngồi một mình. ͏ ͏ ͏
Đây không phải lần thứ nhất Kiếm Thánh nhìn thấy Trịnh Phàm vẽ vời, dùng bút than, vẽ ra đường nét rõ ràng. ͏ ͏ ͏
Lúc ấy là ở Tuyết Hải quan, Trịnh Hầu gia tâm huyết dâng trào ngồi trong sân vẽ ra một gốc cây quýt, sau khi vẽ xong bảo Kiếm Thánh cho lời bình. ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly lúc đó nhìn thấy bức họa này đã kinh động như gặp thiên nhân, các loại từ ngữ a dua không ngừng tuôn ra. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh lúc ấy nói, thiếu mất thần vận. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh lúc đó vẫn mang theo chút thanh cao. ͏ ͏ ͏
Chỉ có điều Trịnh Hầu gia đời này căn bản không có bệnh nghề nghiệp thích sạch sẽ, trực tiếp hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ngươi muốn hậu nhân của ngươi lưu bức hoạ của ngươi không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh do dự một chút, đưa tay chỉ cây quýt. ͏ ͏ ͏
Không ai hi vọng đời sau của mình lúc hồi tưởng tổ tiên, trong đầu, là ấn tượng trừu tượng về tổ tiên, vẫn hi vọng mặt mũi của mình chân thực hơn một chút. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này, Trịnh Phàm vẽ bức tranh là một tầng băng mênh mông. ͏ ͏ ͏
Hình ảnh bốn phía là một đám dã nhân đang quỳ bái. ͏ ͏ ͏
Hình ảnh trung ương, dưới lớp băng, có một bóng mờ. ͏ ͏ ͏
Cả bức hoạ cho người ta cảm giác đè nén và thần bí. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm thả bút than trong tay xuống, đây là hình ảnh hắn bổ sung từ những tin tức hắn nghe được từ tiểu hoà thượng. ͏ ͏ ͏
Chi tiết, khẳng định có vấn đề rất lớn, dáng dấp người dưới lớp băng kia là cái gì, là thân thể để trần hay mặc quần áo, hoặc mặc giáp trụ? ͏ ͏ ͏
Bên người có binh khí không? ͏ ͏ ͏
Tóc, là màu gì? ͏ ͏ ͏
Là khuôn mặt dã nhân hay khuôn mặt Hạ nhân? ͏ ͏ ͏
Những thứ này, đều không biết được. ͏ ͏ ͏
Tiểu hòa thượng Liễu Phàm nói xong vào ngày hôm trước, liền hôn mê ngủ thiếp đi, trên đường tỉnh lại cũng chỉ uống một ít cháo, sau đó ngơ ngơ ngác ngác ngồi bên giường, sau đó tiếp tục mê man. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm không có lại đi hỏi dò tình tiết, trạng thái tinh thần của tiểu hòa thượng rất tồi tệ, phải chờ người mù đến cho ra phương án. ͏ ͏ ͏
Nhưng có một chút có thể xác định chính là, dự ngôn, là thật. ͏ ͏ ͏
Trong dự ngôn của Hỗ Bát Muội, giống như cũng nhắc tới tầng băng, cũng nhắc tới thức tỉnh, cũng có Ma Vương giáng lâm. ͏ ͏ ͏
Ở trên điểm này, Liễu Phàm và sư phụ hắn nhìn thấy đã xác minh rõ ràng. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, vật này đã mở mắt ra, chuyện này ý nghĩa hắn còn sống, đổi lời giải thích, chính là, hắn đã... Giáng lâm rồi. ͏ ͏ ͏
Tiểu hòa thượng Liễu Phàm nói nứt ra, là có ý gì? ͏ ͏ ͏
Mặt băng nứt ra, là hắn động thủ, vẫn là những nguyên nhân khác? ͏ ͏ ͏
Hắn hiện tại, có thể rời khỏi tầng băng, có thể hoạt động tự do hay không? ͏ ͏ ͏
Trong dự ngôn của Hỗ Bát Muội, có số “bảy”, như vậy, hắn, là một người sao? Vài người khác, cũng ở dới tầng băng chờ đợi, hắn nổi lên trước tiên? ͏ ͏ ͏
- Bức họa này, ngươi nhìn chằm chằm rất lâu rồi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm gật gật đầu, chậm rãi xoay người, nói: ͏ ͏ ͏
- Bức họa này, rất quan trọng với ta. ͏ ͏ ͏
- Nhìn ra được. ͏ ͏ ͏
- Lão Ngu, ngươi nói cõi đời này, có tồn tại cái gọi là nhị phẩm chân chính và nhất phẩm hay không? ͏ ͏ ͏
- Làm quan sao? ͏ ͏ ͏
- Ngươi biết ta nói là cái gì. ͏ ͏ ͏
- Không biết, nhưng nếu nhị phẩm có, nhất phẩm, cũng không phải là không thể, chỉ là, quá khó khăn, khó được, không nhìn thấy con đường, làm sao, ngươi cảm thấy người trong bức họa kia, là loại nhân vật cấp độ kia? ͏ ͏ ͏
- Ta sẽ không chú ý mà phỏng đoán nó ở mức độ lớn nhất. ͏ ͏ ͏
- Sau đó thì sao? ͏ ͏ ͏
- Trước tiên tra được, lại xác định vị trí. ͏ ͏ ͏
- Xưa nay không ít hoàng đế có tâm tư gần như ngươi, phàm là thứ uy hiếp đến hoàng quyền, cho dù là khả năng tương lai mới có thể uy hiếp, đều sẽ sớm ra tay bóp chết. ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy. ͏ ͏ ͏
- Như vậy có vô vị hay không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu như là ta, ta ước gì đối thủ đủ mạnh, không, ta ước gì thường thường có thể gặp đối thủ như Điền Vô Kính. ͏ ͏ ͏
- Ngươi sẽ cảm thấy kiểu sinh hoạt này rất phong phú, nhưng ta thật không thích, ta yêu thích buổi chiều uống trà nghe nữ nhân trong nhà hát khúc. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa xoa bức hoạ, nói: ͏ ͏ ͏
- Cũng còn tốt, hắn ở trên cánh đồng tuyết. Cánh đồng tuyết, tiếp giáp phạm vi thế lực của ta. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh gật gù. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Huyện lệnh đi vào thông báo: ͏ ͏ ͏
- Hầu gia, Thái Thú đại nhân tới rồi. ͏ ͏ ͏
- Cho vào. ͏ ͏ ͏
- Tranh, ta sẽ thu lại giúp ngươi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh tiến lên nói. ͏ ͏ ͏
- Đa tạ. ͏ ͏ ͏
- Khách khí. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
- Ai nha, Trịnh lão đệ, làm sao, nghe nói ngươi gặp phải việc gì đó tại Thượng Xuyên huyện này? ͏ ͏ ͏
Hứa Văn Tổ vẫn mập như vậy, lúc quân tình chính vụ bận rộn, hắn sẽ sưng phù mập giả tạo, lúc tất cả bình thường, tâm thoải mái nên thân thể sẽ béo mập. ͏ ͏ ͏
- Hừm, trước đây một thủ hạ trong phủ xảy ra chút việc, bị thương ở nơi này, lưu lạc tại dân gian, lại bị người ta bán vào màn đỏ làm tướng công. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia nói xong thở dài. ͏ ͏ ͏