Hắn ở Thượng Xuyên huyện điều động binh mã phòng giữ gần đó, động tĩnh lớn như vậy là không thể giấu giếm được người khác, chẳng bằng thoải mái nói ra. ͏ ͏ ͏
Đường đường Bình Tây Hầu gia, người trong phủ lại xảy ra việc này, Hầu gia nổi giận điều binh báo thù riêng, chẳng phải rất bình thường hay sao? ͏ ͏ ͏
Còn nói bị người thượng tấu nói hắn ương ngạnh, món đồ này đối với Bình Tây Hầu hiện tại mà nói không bằng gãi ngứa. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, nếu như ai dám tham tấu rắp tâm bất lương, như vậy, dám tham tấu thứ này, tất nhiên sẽ bị chỉnh đốn rơi chức trên triều đình trước, nguyên nhân rất đơn giản, Bình Tây Hầu gia quả thật có thực lực rắp tâm bất lương. ͏ ͏ ͏
- Người còn tốt? ͏ ͏ ͏
Hứa Văn Tổ hỏi. ͏ ͏ ͏
- Đầu óc còn không tu dưỡng tốt. ͏ ͏ ͏
- Ta nói người. ͏ ͏ ͏
Hứa Văn Tổ nhấc nhấc cái mông, trừng mắt nhìn. ͏ ͏ ͏
- Còn chưa kịp tiếp khách. ͏ ͏ ͏
Việc này cũng có thể nói là may mắn trong bất hạnh. ͏ ͏ ͏
- Vậy thì tốt, vậy thì tốt. ͏ ͏ ͏
- Ta nói, ca, trong nhà của ngươi đủ kỳ lạ. ͏ ͏ ͏
- Hey, chuyện này ta cũng không nói với ngươi, trước đây chỉ nghe nói qua Tấn phong phiêu dật, còn cảm thấy không đáng kể, nghĩ ca ca ngươi ta tốt xấu cũng là binh sĩ nước Yến đường đường, lại lớn lên trong hoang mạc. ͏ ͏ ͏
- Ai có thể hiểu được, sau khi tiến vào Dĩnh Đô, mỗi lần dự tiệc, mẹ kiếp trên yến tịch đều có loại tướng công này đi tiếp khách... ͏ ͏ ͏
- Ca ca ta cũng không tiện cự tuyệt, nhập gia tùy tục đúng không? ͏ ͏ ͏
- Cực khổ rồi. ͏ ͏ ͏
Thật ra Trịnh Phàm rất đồng tình với Hứa Văn Tổ, bởi vì vóc người, tướng mạo của Hứa Văn Tổ chả khác gì heo hình người, Nhân Sâm Quả đã ăn chán, liền yêu thích chơi đùa trò gian mới. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, đây là bị hiểu lầm. ͏ ͏ ͏
Còn nữa, gia tộc lớn tại Tấn địa xem nam phong như “nhã vật” , cũng chính là là lễ vật quý trọng hơn cả vàng bạc cơ thiếp. ͏ ͏ ͏
Ở Tấn địa, trong nhà có gốc gác, nuôi vài ca cơ vũ nữ, không tính là gì, đến nuôi nhã nam, mới gọi là có mặt mũi. ͏ ͏ ͏
Quý trọng lễ vật, tự nhiên đưa tặng cho người có thân phận nặng nhất. ͏ ͏ ͏
- Thẳng nương tặc, lão đệ, ngươi có thể hiểu được đáng giận nhất là chính là cái gì hay không? ͏ ͏ ͏
- Là cái gì? ͏ ͏ ͏
- Ai, ca ca ta cũng coi như mở mắt, cõi đời này, dĩ nhiên thật sự có nam tử càng xinh đẹp hơn nữa tử, hơn nữa, còn chưa già thiếu! ͏ ͏ ͏
- Ồ. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia nhìn Hứa Văn Tổ, nháy mắt một cái. ͏ ͏ ͏
- Ca ca ta cũng không có chạm qua. ͏ ͏ ͏
- Tốt đẹp. ͏ ͏ ͏
- Nhưng có thời điểm, ngẫm lại vẫn nghĩ mà sợ, bị trêu chọc lâu, trong đầu vẫn nóng lòng muốn thử. ͏ ͏ ͏
- Ha ha. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia gật gù. ͏ ͏ ͏
Hai người bọn họ hiện tại không có cảm giác căng thẳng. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Hứa Văn Tổ sớm xem như nửa Lục gia đảng, hiện tại Cơ Thành Quyết làm hoàng đế, hoạn lộ của hắn không cần lo lắng. ͏ ͏ ͏
Làm quan to một phương, làm vị trí này mấy năm, còn muốn tiếp tục làm lớn hơn, nghĩ thay đổi vị trí, vậy thì về Yến Kinh, ít nhất sẽ có vị trí một bộ thượng thư để cho hắn. ͏ ͏ ͏
Cho nên, lần gặp gỡ này, ngược lại có rất nhiều nhàn hạ thoải mái để tán gẫu một ít vệc phong nguyệt. ͏ ͏ ͏
- Đúng rồi, Trịnh lão đệ, phòng giữ tướng quân Ngọc Bàn thành, ngươi chỉ người, ta an bài. ͏ ͏ ͏
- Ta biết, sau khi trở về sẽ sắp xếp, mặt khác, tri phủ, cũng phải là người của ta. ͏ ͏ ͏
Hứa Văn Tổ híp híp mắt, cười cợt, nói: ͏ ͏ ͏
- Nhìn ngươi nói, ca ca ta có cái gì không nỡ? ͏ ͏ ͏
- Ca, không phải ta lòng tham, cũng không phải ta nghĩ biến Tấn đông thành hậu viện của mình, mà là ta đã thảo luận qua với bệ hạ, tu sinh dưỡng tức hai năm sau, sẽ động thủ đấy. ͏ ͏ ͏
- Đám binh mã dưới trướng của ta, các lộ quân đầu lĩnh, đều phải chỉnh đốn một lần, không đem hàng rào đâm lao, không có cách nào sử dụng. ͏ ͏ ͏
- Tốt, ta rõ ràng, ta rõ ràng. ͏ ͏ ͏
- Ăn chưa? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm hỏi. ͏ ͏ ͏
- Chưa, ta để bảo Huyện lệnh đi chuẩn bị rồi. ͏ ͏ ͏
- Được, chúng ta cùng ăn. ͏ ͏ ͏
- Đúng là không phí lớn. ͏ ͏ ͏
Bữa cơm này, Huyện lệnh tiếp khách, ở bên cạnh không ngừng rót rượu và nói chuyện, Trịnh Phàm cùng Hứa Văn Tổ ngược lại ăn rất thích ý. ͏ ͏ ͏
Sau khi ăn xong, cũng không chờ thêm trà, Hứa Văn Tổ đã cười nói nếu không có chuyện gì hắn đi về trước, việc này cũng là nhìn ra trong lòng Trịnh Phàm giống như có việc. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm tiễn Hứa Văn Tổ ra huyện nha. ͏ ͏ ͏
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai mấy năm, hai người sẽ có quan hệ hợp tác tốt nhất. ͏ ͏ ͏
Sau khi trở lại, Trịnh Phàm lại đi xem tình huống tiểu hòa thượng Liễu Phàm. ͏ ͏ ͏
Nghe tỳ nữ nói, mới vừa ăn xong, vào lúc này lại hôn mê ngủ thiếp đi, đại phu cũng kê thuốc điều trị thân thể. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm không đi quấy rầy hắn, lúc hắn đi vào nhà, trải qua hoa viên, nhìn thấy một phu nhân xinh đẹp bưng bánh ngọt tới cho mình. ͏ ͏ ͏