- Hầu gia, đây là đặc sản Thượng Xuyên huyện, mứt hoa quả đường đỏ bánh ngọt, cách làm đặc biệt, chỗ khác không ăn được, ngài nếm thử cứ? ͏ ͏ ͏
Nói xong, lại chủ động duỗi tay cầm một cái đưa lên mép Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏
- Ai. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia thở dài, vị này, hẳn là thiếp của huyện lệnh đại nhân. ͏ ͏ ͏
- Bản hầu không có tâm tình này, trở về nói cho lão gia của ngươi, làm tốt việc của bản hầu,, bản hầu sẽ nhớ tình của hắn. ͏ ͏ ͏
- Vâng, Hầu gia. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đi ra hoa viên, nhìn thấy Kiếm Thánh ngồi trên bậc thang phơi nắng, khóe miệng Kiếm Thánh mang theo ý cười. ͏ ͏ ͏
- Cười cái gì? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏
- Thì ra, muốn làm quan, không quan tâm Yến nhân Tấn nhân, tất cả đều giống nhau. ͏ ͏ ͏
- Ngươi mới biết? ͏ ͏ ͏
- Khi nào trở về? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh hỏi. ͏ ͏ ͏
Bởi vì chuyện tiểu hòa thượng Liễu Phàm, lại trì hoãn mấy ngày. ͏ ͏ ͏
- Ta cân nhắc tình hình thân thể của Liễu Phàm không tốt lắm, không chịu nổi tàu xe mệt nhọc, trước hết lưu lại nơi này, ngày mai, ta và ngươi sẽ về Phụng Tân thành. ͏ ͏ ͏
- Còn chuyện nơi đây? ͏ ͏ ͏
- Để người mù đến xử lý. ͏ ͏ ͏
- Được. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh đồng ý rồi. ͏ ͏ ͏
Bởi Tứ Nương đã lên đường đi về Thịnh Lạc điều tra chuyện bọn buôn người, cho nên sa khi dùng bữa tối, Trịnh Phàm chỉ ngủ một mình. ͏ ͏ ͏
Một giấc này, ngủ không phải rất ổn định, ngủ hai canh giờ đã tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Bên ngoài, gió Bắc thổi mạnh, Trịnh Phàm nằm ở trên giường, nhìn chằm chằm cửa sổ đối diện, xuất thần. ͏ ͏ ͏
Hắn nằm nghiêng hồi lâu, bỗng nhiên, bên ngoài có người đến thông bẩm: ͏ ͏ ͏
- Hầu gia, vị tiểu sư phụ kia tỉnh rồi, nháo muốn gặp ngài. ͏ ͏ ͏
- Biết rồi. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm không trì hoãn, đứng dậy mặc quần áo, đi ra khỏi phòng ngủ. ͏ ͏ ͏
Lúc đi đến gian phòng Liễu Phàm, nhìn thấy Liễu Phàm đang nằm trên mặt đất, hai tay hai chân như bị chuột rút. ͏ ͏ ͏
- Hầu gia, buổi tối hắn tỉnh rồi, chúng ta đã chuẩn bị đồ ăn cho hắn, hắn mới vừa ăn một lúc đã hỏi này hỏi kia, sau đó ầm ĩ muốn gặp ngài, hiện tại, càng biến thành như vậy... ͏ ͏ ͏
- Được rồi, tất cả các ngươi lui ra, không có ta dặn dò, không ai được phép tới gần. ͏ ͏ ͏
- Vâng, Hầu gia. ͏ ͏ ͏
- Vâng, Hầu gia. ͏ ͏ ͏
Các tỳ nữ đều lui xuống. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này, ăn mặc màu trắng lót trong Kiếm Thánh đi tới, đứng ở bên cạnh, híp mắt. ͏ ͏ ͏
Liễu Phàm ngẩng đầu lên, nhìn về phía Trịnh Phàm, thống khổ trên mặt lập tức biến mất, ngược lại có vẻ vui mừng, hô: ͏ ͏ ͏
- Hầu gia, Hầu gia, Hầu gia! ͏ ͏ ͏
- Ngươi tỉnh lại rồi? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đi tới gần. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên, trong con ngươi Liễu Phàm dần hiện ra một tia tàn khốc, kêu to nói: ͏ ͏ ͏
- Là ngươi, làm hại sư đồ ta thật thê thảm, là ngươi, là ngươi hại! ͏ ͏ ͏
Nói xong, Liễu Phàm bỗng nhiên đánh về phía Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm không do dự, hắn là cao thủ ngũ phẩm, cho dù tiểu hòa thượng bỗng nhiên đầu óc nổi điên, nhưng tuyệt đối không thể tới gần hắn, một cước đá tới, Liễu Phàm bị đạp bay ra ngoài, đụng vào hai bàn trà mới dừng lại. ͏ ͏ ͏
- Ọe... ͏ ͏ ͏
Sau đó, Liễu Phàm lại bắt đầu nôn mửa kịch liệt. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà lần này, nôn mửa ra một thứ sền sệt tanh hôi. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm cầm lấy ngọn nến, che mũi, đi về phía trước, kiểm tra một phen, lại dùng đáy ủng giẫm giẫm lên, dĩ nhiên phát ra âm thanh bẹp bẹp. ͏ ͏ ͏
- Lão Ngu, ngươi tới xem một chút, đây là cái gì? ͏ ͏ ͏
- Không đi, thối. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh từ chối rất trực tiếp. ͏ ͏ ͏
Hắn buổi tối có thể đi cùng, đó là xem mặt mũi Trịnh Phàm đáp ứng hừng đông sẽ xuất phát về nhà. ͏ ͏ ͏
Còn nữa, Trịnh Phàm hiện ở bên người, không những người khác, hắn lo lắng Bình Tây Hầu gia, sợ tối. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia cũng đủ lạc quan, hắn nhặt chiếc đũa rơi bên cạnh lên, đem một lại gắp thứ màu đen kia, sau đó, xoay người, đưa tới trước mặt Kiếm Thánh. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh ngừng thở, ͏ ͏ ͏
Nhìn đồ vật màu đen sền sệt kia. ͏ ͏ ͏
- Giống rong biển hay không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh giống như nhận ra vật này, nhìn kỹ một lúc, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Là Hắc thảo. ͏ ͏ ͏
- Há, thực sự là cái tên rất hình tượng. ͏ ͏ ͏
Đen thùi lùi, giống rong biển, liền gọi Hắc thảo. ͏ ͏ ͏
- Thứ mọc trên cánh đồng tuyết, nhưng dân chăn nuôi trên cánh đồng tuyết đều biết rõ, không phải lúc vạn bất đắc dĩ, không thể ăn thứ này, thứ này giống quan âm thổ. ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà, vật này ăn sẽ không căng bụng, lại có thể mê hoặc tâm trí người, súc sinh ăn ngược lại không có chuyện gì, người ăn, đầu óc dễ dàng gặp sự cố. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm chỉ chỉ tiểu hòa thượng Liễu Phàm bị mình đạp một cước. ͏ ͏ ͏
- Ý tứ chính là, đầu óc của hắn hiện tại, là ăn nhiều Hắc thảo nên bị như thế? ͏ ͏ ͏
- Cũng có nguyên nhân phương diện này, khả năng ăn dược do đại phu kê hai ngày qua, hơn nữa ngươi vừa đạp một cước, đưa tới chút hiệu quả. ͏ ͏ ͏
Lúc này, tiểu hòa thượng Liễu Phàm bò dậy, hắn lần thứ hai cảm thấy mờ mịt nhìn Trịnh Phàm cùng Kiếm Thánh đứng gần cửa. ͏ ͏ ͏
Sau đó, hắn đưa tay ra, chỉ về Trịnh Phàm, suy nhược mà hô. ͏ ͏ ͏
- Hầu gia... Nhanh đi cứu sư phụ ta... Nhanh đi cứu sư phụ ta... ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia hơi kinh ngạc hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ ngươi, vẫn sống sót? ͏ ͏ ͏
Liễu Phàm tiểu hòa thượng: ... ͏ ͏ ͏