Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1893: HẠT ĐẬU DƯỚI ĐỆM ͏ ͏ ͏

Nhưng xét đến cùng, thế giới này, là công bằng. ͏ ͏ ͏

Mạnh như Sa Thác Khuyết Thạch, vẫn chết trận khi bị thiết kỵ Trấn Bắc Hầu phủ vây quanh. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh khủng bố như vậy, nhưng đối mặt với thương kỵ đông đảo, hắn vẫn rất yếu đuối. ͏ ͏ ͏

Vị “người” thức tỉnh kia, mạnh hơn nữa, cho dù mạnh như bầu trời, vì sao lão tử phải một mình đấu với ngươi? ͏ ͏ ͏

Nhọc nhằn khổ sở tích góp gia nghiệp, tính toán đâu ra đấy lôi kéo phụ binh và dân phu, bất cứ lúc nào cũng có thể gia nhập quân đội, dưới trướng lão tử cũng có mười vạn đại quân, có biết hay không? ͏ ͏ ͏

Thực lực lại cao, cũng sợ mạng người lấp vào. ͏ ͏ ͏

Cho nên, cảm tạ, đây là thế giới công bằng. ͏ ͏ ͏

Đi ra Liễu Phàm vị trí gian phòng, dặn dò hạ nhân bên ngoài tiến vào thu thập. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm chậm rãi xoay người, hưởng thụ âm thanh khớp xương giòn giã vang lên. ͏ ͏ ͏

- Lão Ngu, ngươi biết không, ta là người có một tật xấu, ngươi ở trên ván giường thả một hạt đậu xanh, cho dù phía trên lót ba mươi lớp bông, ta ngủ, vẫn cảm thấy không dễ chịu, cũng cảm thấy cấn người. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh nhìn Trịnh Phàm một chút, tuy rằng hắn không biết lời này đến từ nơi nào, nhưng vẫn có thể lĩnh hội được ý tứ. ͏ ͏ ͏

- Cho nên, ngươi định làm gì? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh hỏi. ͏ ͏ ͏

Khả năng, theo Kiếm Thánh, dự ngôn, truyền thuyết, tông giáo, loại chuyện này có quá nhiều, cõi đời này rất nhiều chuyện tương tự xảy ra. ͏ ͏ ͏

Mang theo đức tin, ngu phu ngu dân, lập hoàng thiên, định thiên mệnh, đám người này tạo ra thanh thế to lớn, trực tiếp kéo cờ tạo phản, đối mặt với loại tạo phản này, đối với triều đình mà nói tiêu diệt không có khó khăn, trừ khi triều đình quá ngu. ͏ ͏ ͏

Một đám dân chúng tụ tập lên, không có trải qua chiến trận, tín đồ chỉ biết mê tín và tin vào số mệnh, bọn họ nhân số nhiều hơn nữa, trước mặt quân trận tinh nhuệ, vẫn không đỡ nổi một đòn. ͏ ͏ ͏

Điểm này, Kiếm Thánh cảm thấy Trịnh Phàm là người dựa vào quân công lập nghiệp, hẳn càng rõ ràng. ͏ ͏ ͏

Nhưng từ ngày đó tới nay, Trịnh Phàm biểu hiện ra, hắn có phản ứng rất cực đoan, Kiếm Thánh thậm chí cảm thấy, dù cho hiện tại Sở Quốc bỗng nhiên tập kết lực lượng toàn quốc muốn tổ chức quốc chiến lần này, vị Đại Yến Bình Tây Hầu gia này cũng không mất đi tâm tư ổn định. ͏ ͏ ͏

- Ta dự định... ͏ ͏ ͏

Đôi mắt Trịnh Hầu gia chìm xuống. ͏ ͏ ͏

- Trước tiên phải điều tra rõ việc này, lại xác định vị trí cụ thể, chờ ‘Miêu tả’ chính xác, ta dự định tự mình suất quân, viễn chinh cái gọi là cực bắc chi địa. ͏ ͏ ͏

- Đáng giá không? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh không lời nào để nói. ͏ ͏ ͏

- Đáng giá, ta nhất định phải lấy hạt đậu xanh đáng chết kia ra. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Trịnh Phàm phất tay một cái, nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, ta đi nghỉ ngơi, ngày mai trời vừa sáng ta sẽ trở về, phải nghỉ ngơi dưỡng sức. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Tách ra khỏi Kiếm Thánh, trở lại phòng ngủ của mình, Trịnh Phàm không vội vã lên giường đi ngủ, mà là ngồi cạnh bàn, tự rót chén trà cho mình. ͏ ͏ ͏

Vào lúc này, hắn muốn mở bức tranh kia ra, nhìn lại một chút, lại nhớ lại đến bức họa kia bị Kiếm Thánh thu hồi, lười lại đi gõ cửa đòi hỏi, Trịnh Phàm liền thẳng thắn chống tay trái lên mặt bàn, tay phải nhẹ nhàng xoay tròn chén trà trong tay. ͏ ͏ ͏

Một lúc lâu, lại đặt Ma Hoàn lên bàn. ͏ ͏ ͏

- Hai chúng ta, trò chuyện. ͏ ͏ ͏

Ma Hoàn không động, hắn xem như Ma Vương làm bạn với chủ thượng thời gian dài nhất, ngay cả Tứ Nương cũng không sánh bằng hắn. ͏ ͏ ͏

Cho nên, hắn càng rõ vị chủ thượng này lập dị cỡ nào. ͏ ͏ ͏

- Ngươi nói, đồ vật kia, là tồn tại thế nào? Dự ngôn chi tử chân chính sao? ͏ ͏ ͏

Sách, dự ngôn chi tử, đúng là xưng hô trang bức. ͏ ͏ ͏

Ma Hoàn méo xệch thân thể, hòn đá màu đỏ nghiêng người dựa vào ấm trà. ͏ ͏ ͏

- Ta cảm thấy cuộc sống hiện tại, trải qua rất tốt, ban đầu, không có buồn phiền, tiếp đó, mọi người nên làm gì cứ làm gì, hài lòng cứ hài lòng, nhưng mà, vào lúc này, lại có việc với ta. ͏ ͏ ͏

- Nếu như thiên mệnh dự ngôn rơi vào trên người chúng ta, ta không cảm thấy đáng kể, xem như chúc phúc mà thôi. ͏ ͏ ͏

- Nhưng rơi vào trên thân người khác,ta rất ghét cảm giác này, ta tin tưởng, ngươi cũng khẳng định không thích mình bị xem là hàng giả đúng không? ͏ ͏ ͏

Ma Hoàn không hề quan tâm. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm cho rằng, Ma Hoàn yên tĩnh như vậy là không bình thường, giống như trừ việc chơi với Thiên Thiên, hắn đã mất đi rất nhiều hứng thú với việc khác. ͏ ͏ ͏

Phụ tử giao lưu, vẫn chưa có kết quả gì. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm không tiếp tục nói nữa, mà là tiếp tục uống trà, ngây người. ͏ ͏ ͏

Đêm nay, hắn rất nhớ Đại Trạch Hương Thiệt, buồn buồn, lại ngủ một giấc thật thoải mái. ͏ ͏ ͏

Nhưng hiện tại, hắn không làm được. ͏ ͏ ͏

Ngươi muốn nói đáy lòng mình có bao nhiêu sợ hãi, thật không có, nhưng cảm giác khó chịu, nội tâm hắn không vui. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm vẫn ngồi như thế đến khi trời tờ mờ sáng, lúc này mới gối đầu lên bàn, thiếp đi một lúc. ͏ ͏ ͏

Hắn vừa thiếp đi, trong đầu xuất hiện rất nhiều hình ảnh, là mộng, lại không tính là mộng, rất rải rác. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!