Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1894: DIỆT

͏ ͏ ͏

Sau khi tỉnh lại, trong đầu ghi nhớ duy nhất một giấc mộng tương đối rõ ràng, hắn nhìn thấy lão Điền ngồi trước cửa, hắn đi tới, nói: ͏ ͏ ͏

- Ca, phía bắc có thứ gì đó, làm ta khó chịu. ͏ ͏ ͏

Lão Điền gật gù, nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy thì diệt đi. ͏ ͏ ͏

Đúng, vậy thì diệt đi. ͏ ͏ ͏

Sau khi tỉnh lại rửa mặt, đưa tay tiếp nhận khăn lông nóng do tỳ nữ đưa tới, cầm khăn đắp lên mặt. ͏ ͏ ͏

Có lẽ, đời này mình không thể trở thành người như lão Điền, hắn cũng không muốn trở thành người như đối phương. ͏ ͏ ͏

Nhưng không thể phủ nhận chính là, thường thường vào thời điểm này, nghĩ đến hắn, có thể giúp mình được an lòng. ͏ ͏ ͏

Rửa mặt xong, đưa khăn mặt cho tỳ nữ bên cạnh. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia bước ra khỏi phòng, dùng sức hít không khí mát mẻ buổi sáng, ͏ ͏ ͏

Cũng không có hào khí đột ngột sinh ra, cũng không có hùng tâm vạn trượng vượt mây xanh. ͏ ͏ ͏

Trái lại hắn còn oán giận, ai da, ca, ngươi đi về phía tây quá vội vàng, nếu ngươi còn ở đây, trong lòng ta, sẽ không hoảng hốt như vậy. ͏ ͏ ͏

Hắn trước đây nuôi quân tự trọng, lão Điền biết. ͏ ͏ ͏

Hắn thu nhận Dã Nhân Vương, lão Điền biết. ͏ ͏ ͏

Hắn có phản cốt, không thích quỳ người, lão Điền cũng biết. ͏ ͏ ͏

Nếu như lão Điền vẫn còn, chuyện dự ngôn không thể nói với những người khác, nhưng có thể nói với lão Điền. ͏ ͏ ͏

Lão Điền sẽ bất đắc dĩ lắc đầu, nói một tiếng: ngươi chỉ có chút chí khí như vậy? ͏ ͏ ͏

Hắn đáp một cái: Đúng, chỉ có chút chí khí như vậy. ͏ ͏ ͏

Được, dẫn ngươi đi diệt hắn. ͏ ͏ ͏

Hắn tin tưởng lão Điền sẽ làm thế, giống như khi hắn biết Triệu Cửu Lang là hắc thủ sau màn dẫn đến cái chết của Đỗ Quyên, không chút do dự đi giết Triệu Cửu Lang vào đêm tân hoàng đăng cơ. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Tỳ Hưu, bị đám người A Minh mang về trước thời gian. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm và Kiếm Thánh đều cưỡi ngựa, ra khỏi Thượng Xuyên huyện thành đi về hướng đông. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh có tâm quay về, cho dù thời gian vẫn kịp, nhưng việc kiểu này, làm sao có thể đoán đúng thời gian? ͏ ͏ ͏

Cho dù hắn từng nói, việc này không phải lần thứ nhất, lần sau cũng giống như nhau, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên làm phụ thân, hắn muốn sớm trở lại bên cạnh thê tử của mình, bồi bạn mấy ngày, cũng là việc tốt. ͏ ͏ ͏

Từ điểm này, Trịnh Hầu gia rất hiểu, Kiếm Thánh làm vậy không có gì chê trách, hắn giúp mình rất nhiều, nói không êm tai, việc tại Tây Bình nhai lúc trước, nếu không có Kiếm Thánh ra tay, lúc bắt đầu đã doạ sợ Lý Lương Thân, một mình Lý Lương Thân, thật sự có thể giúp Triệu Cửu Lang xoay người. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa, trên đường về lại trì hoãn không ít thời gian. ͏ ͏ ͏

Cho nên, Trịnh Phàm chỉ cúi đầu đi đường, không làm việc thừa. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, hai người đã đến Vọng Giang. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh lại cảm tấy xấu hổ, lúc này không phải thời chiến, hắn biết rõ tình huống sinh hoạt hàng ngày của Bình Tây Hầu gia, đó là kẻ có thể nằm tuyệt đối không ngồi, có thể ngồi tuyệt đối không đứng. ͏ ͏ ͏

Cho nên, hắn mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Tìm một tiệm ăn, ăn chút đồ nóng đi. ͏ ͏ ͏

- Được. ͏ ͏ ͏

Bên cạnh Vọng Giang có không ít bến đò, nhưng vào lúc này mặt sông đã bắt đầu đóng băng, người đã có thể bước đi, trên lý thuyết, mang theo ngựa cũng có thể đi qua, chỉ cần bọc móng ngựa là được. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, hiện tại mặt băng còn chưa đủ dày, đi lên phải có giác ngộ làm mồi cho cá. ͏ ͏ ͏

Trong tiệm ăn cạnh bến đồ có món ăn đơn giản, chủ lưu là nước nóng cộng thêm bánh bột ngô. ͏ ͏ ͏

Làm cho Trịnh Phàm có chút bất ngờ chính là, lão bản còn hỏi có muốn bánh màn thầu có nhân hay không, nhân củ cải tím, nói là đồ ăn xuất xứ từ Phụng Tân thành. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia cười muốn tám cái bánh bao, cộng thêm một bát canh và mấy món nhắm. ͏ ͏ ͏

Mặt khác, ngoài ngạch cho thêm chút tiền thưởng, bảo tiểu hỏa kế trong tiệm ăn bao móng ngựa cho mình và Kiếm Thánh. ͏ ͏ ͏

Sau đó, hắn ngồi xuống chờ đồ ăn đưa lên. ͏ ͏ ͏

- Sau khi vượt qua sông, trên đường chúng ta gặp phải đồn kỵ hoặc là đồn biên phòng, có thể trực tiếp thay ngựa, tốc độ sẽ nhanh hơn một chút. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm nói. ͏ ͏ ͏

Phía đông Vọng Giang chính là địa bàn của Bình Tây Hầu phủ. ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh gật gù. ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, ngươi đã nghĩ ra tên hài tử chưa? ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm hỏi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh lắc đầu một cái. ͏ ͏ ͏

- Không nghĩ ra? ͏ ͏ ͏

- Nghĩ thì có nghĩ, nhưng chờ hài tử ra đời, vẫn chưa nghĩ kỹ. ͏ ͏ ͏

- Như vậy cũng đúng. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh do dự một chút, ngược lại không thuận thế hỏi ra: Ngươi thì sao? ͏ ͏ ͏

Nhìn đối phương đi đường với mình, hắn thật xấu hổ lại mở miệng nói móc. ͏ ͏ ͏

Ai hiểu được Trịnh Hầu gia lại chủ động nói. ͏ ͏ ͏

- Ta có không ít tên rất hay, đợi đến nhà, ta lấy ra cho ngươi chọn. ͏ ͏ ͏

- Được. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, bánh màn thầu nóng hổi tới rồi. ͏ ͏ ͏

Bánh màn thầu có nhân bánh, bướng bỉnh gọi là bánh màn thầu chứ không gọi là bánh bao. ͏ ͏ ͏

Đây vốn là chấp niệm và yêu cầu của Trịnh Hầu gia. ͏ ͏ ͏

Đến đời sau, xưng hô này đã thành chủ lưu. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!