Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1927: KHÔNG TỚI ͏ ͏ ͏

Đúng, bên trong hoa sen héo tàn hình thành bụi, đột nhiên, lại có thêm một bóng người. ͏ ͏ ͏

Mà lúc này, Trịnh Phàm đang suy nghĩ đường xuống núi, nên đi thế nào? ͏ ͏ ͏

Hắn nghĩ tới mình rời kinh trước đi Lịch Thiên thành, mình đi Tĩnh Nam Hầu phủ, nghĩ đến Điền Vô Kính mang theo mình đi tế điện Đỗ Quyên. ͏ ͏ ͏

Hắn nghĩ tới Thiên Hổ sơn. ͏ ͏ ͏

Hắn nghĩ tới đỉnh núi Thiên Hổ sơn, chính mình ngủ trưa cực kỳ thoải mái. ͏ ͏ ͏

Hắn nghĩ tới tỉnh ngủ, bóng lưng người kia vẫn đứng ở nơi đó. Bởi vì hắn ở nơi đó, cho nên, mình mới có thể ngủ rất thoải mái. ͏ ͏ ͏

Hắn nghĩ sau khi tỉnh ngủ. ͏ ͏ ͏

Hắn mang mình xuống núi. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm nghĩ tới hắn, từng nói với mình. ͏ ͏ ͏

Hắn hỏi: ͏ ͏ ͏

- Cái gì vừa sâu xa vừa khó hiểu? ͏ ͏ ͏

Hắn đáp: ͏ ͏ ͏

- Cái gọi là vừa sâu xa vừa khó hiểu, tin thì có, không tin, nó chả là cóc khô gì. ͏ ͏ ͏

Hắn còn nói: ͏ ͏ ͏

- Thiên địa mênh mông, nếu ngươi ngồi lên vị trí Đại Yến Bình Tây Hầu, ngày sau, không tránh khỏi sẽ tao ngộ những thứ này. ͏ ͏ ͏

- Khả năng là đoán mệnh, khả năng là thiên cơ, khả năng là dự ngôn, nói chung, tất cả mọi thứ, đều là vừa sâu xa vừa khó hiểu. ͏ ͏ ͏

- Tin thì có, không tin là không. ͏ ͏ ͏

- Sẽ người nói lời này, rất nhiều, nhưng chân chính có thể làm được, đã ít lại càng ít. ͏ ͏ ͏

- Ngươi theo cái bóng bản vương xuống núi, vậy thì nhớ kỹ câu nói này của bản vương, không nên tin mệnh, ͏ ͏ ͏

- Muốn tin, cõi đời này không ai có thể tính ra số mệnh của người khác. ͏ ͏ ͏

- Nếu thật sự có một ngày đó, chính mình cảm thấy không chịu được nữa, lại suy nghĩ ngày hôm nay, sẽ nghĩ ra môn đạo trong đó. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

- Phốc! ͏ ͏ ͏

Lý Tầm Đạo phun ra một ngụm máu lớn, phun lên trà cụ trước mặt, còn văng lên người Diêu Tử Chiêm. ͏ ͏ ͏

Diêu Tử Chiêm bối rối. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Lý Tầm Đạo vẻ mặt ngơ ngác nhìn bóng dáng thứ hai xuất hiện, không dám tin nói: ͏ ͏ ͏

- Làm sao có khả năng, làm sao có khả năng, việc này, làm sao có khả năng... ͏ ͏ ͏

Bóng mờ thứ hai vừa xuất hiện đứng trước người Trịnh Phàm, mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- A đệ, ca, dẫn ngươi xuống núi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Diêu Tử Chiêm cảm giác đầu óc kêu “ông ông” như có ong vò vẽ bay quanh tai, thậm chí hắn không quan tâm việc mình vừa mới phun máu tươi, bởi vì hắn nghe được lời kia, trong đầu lại nhớ tới một người. ͏ ͏ ͏

Hắn biết, bên trong bụi hoa sen xuất hiện bóng dáng thứ hai là người nào! ͏ ͏ ͏

Khốn kiếp! ͏ ͏ ͏

Càn Quốc Văn Thánh mắng thầm trong lòng. ͏ ͏ ͏

Không phải nói chỉ mời Bình Tây Hầu sao, tại sao mua nhỏ được lớn? ͏ ͏ ͏

Dù Diêu sư có thanh danh tướng công đất nặn, nhưng nói về tìm hiểu tin tức, tại Càn Quốc, hắn dám nói mình xếp thứ hai sẽ không ai dám nhận xếp thứ nhất, cho nên, hắn biết càng nhiều hơn so với các đại thần Càn Quốc, càng hiểu rõ Điền Vô Kính hơn rất nhiều người. ͏ ͏ ͏

Không chỉ là võ phu tam phẩm đỉnh phong, Điền Vô Kính còn sở trường phương thuật! ͏ ͏ ͏

Không giống với đa số người trong quân đội Càn Quốc, Càn Quốc Ngân Giáp vệ, tuyệt đối là nha môn phiên tử mạnh nhất toàn bộ phương đông, hơn nữa còn vững vàng chặt chẽ ép các thế lực đồng hành tại các nước láng giềng một đầu. ͏ ͏ ͏

Năm đó đại quân Yến Quốc xuôi nam công Càn, đại quân Càn Quốc Tam Biên tuân thủ nghiêm ngặt không động, các lộ binh mã phía sau hầu như một nhóm đến lại một nhóm đến. ͏ ͏ ͏

Nhưng Ngân Giáp vệ đã sớm thu thập tin tức hướng đi của Yến Quốc, chém giết dưới bóng tối, thậm chí Ngân Giáp vệ còn áp chế Mật điệp tư, chỉ tiếc, Càn quân trên chiến trường chính diện suy tàn, thực sự không xứng với vinh quang của Ngân Giáp vệ. ͏ ͏ ͏

Ngân Giáp vệ rất sớm đã thăm dò biết rõ tình báo Đại Yến Nam vương, cảnh giới võ phu tất nhiên không cần nói nhiều, trong đó còn có một việc, tu vi phương thuật Nam vương sâu không lường được. ͏ ͏ ͏

Đằng trước, cố ý không thêm vào một chữ “sâu”. ͏ ͏ ͏

Còn nữa, Yến nhân là kính nể Nam vương, người nước khác lại hoảng sợ thật sự. ͏ ͏ ͏

Diêu Tử Chiêm chỉ là văn nhân, không biết võ công, cũng không biết luyện khí, đột nhiên, Đại Yến Nam vương xuất hiện ở trước mặt mình như vậy, hắn sợ hãi ngây người như tượng gỗ. ͏ ͏ ͏

Không giống với lúc ở Thịnh Lạc thành, Diêu Tử Chiêm còn có thể ngồi cùng bàn ăn bữa cơm nói vài câu với Tĩnh Nam Vương, trước mặt, mình uống trà, vừa mời Bình Tây Hầu gia lên núi, người đời đều biết rõ, Đại Yến Nam vương rất xem trọng Bình Tây Hầu gia. ͏ ͏ ͏

Giống như ngươi vừa mới đạp cọp con một cước, lúc cười ha hả quay đầu lại, Hổ Vương đang đứng sau lưng nhìn chằm chằm vào ngươi. ͏ ͏ ͏

Đó là cảm giác lạnh lẽo từ sống lưng, là sợ hãi vượt qua cả tử vong. ͏ ͏ ͏

Khác với Diêu sư sợ hãi “thuần tuý”, Lý Tầm Đạo vừa “nhìn” đã hiểu rõ, nhưng cũng bởi vì hiểu rõ, cho nên mới biết tình cảnh hiện tại là thế nào. ͏ ͏ ͏

Hắn đưa tay, lau khóe miệng của mình, thấy dáng vẻ Diêu sư như vậy, mở miệng nói. ͏ ͏ ͏

- Điền Vô Kính không có tới. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!