Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1928: MỜI NGÀI TỚI THƯỞNG TRÀ ͏ ͏ ͏

Diêu sư nghe xong, theo bản năng nuốt ngụm nước bọt, nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi phun máu? ͏ ͏ ͏

Lý Tầm Đạo cười khổ một tiếng, nói: ͏ ͏ ͏

- Dù không có tới, thật ra không có gì khác nhau cả. ͏ ͏ ͏

Tất cả những việc diễn ra ngày hôm nay, đều bắt nguồn từ một suy nghĩ tuỳ hứng. ͏ ͏ ͏

Lý Tầm Đạo không biết vì sao, vị Đại Yến Bình Tây Hầu kia bỗng nhiên nhập môn, đồng thời, biến bản thân mình thành một ngôi sao sáng không thể che lấp, mình không nỡ từ bỏ cơ hội lần này, cũng cưỡng ép “mời” hắn lên núi. ͏ ͏ ͏

Theo lý thuyết, hắn nên ngơ ngác, vốn nên như vậy, biết thời biết thế thành tựu cố sự kinh điển “trời đố kỵ anh tài”. ͏ ͏ ͏

Nhưng không biết vì sao, vị Đại Yến Nam vương dĩ nhiên xuất hiện trong lòng Bình Tây Hầu, từng lưu lại một dấu ấn. ͏ ͏ ͏

Luyện Khí sĩ chi đạo, nói dễ nghe một chút là đi ngược với trời, nói không êm tai, chính là loanh quanh trong mê chướng, phần lớn thời điểm, ông trời đều lười nhìn ngươi một cái, nhưng kết quả chính mình lại đi lạc đường, vây chết ở nơi nào đó. ͏ ͏ ͏

Chính mình “mời” Bình Tây Hầu đến, Bình Tây Hầu cũng đến, trạng thái ngơ ngác, hồn phách chia nhỏ, thần trí cũng bị ảnh hưởng. ͏ ͏ ͏

Đó là hắn chủ động giúp Bình Tây Hầu thần du thái hư, hắn dám làm vậy là vì hắn chắc chắn, hắn “mời” người ta đi tới đây, đối phương sẽ không nhớ con đường quay về. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc, đáng tiếc, từ rất sớm, đã có người tính tới việc hôm nay, đã sớm chôn xuống phục bút. ͏ ͏ ͏

Lý Tầm Đạo biết rõ, việc này không phải đơn thuần hãm hại mình, mà là dự phòng loại người như mình. ͏ ͏ ͏

Rốt cuộc là quan hệ tốt cỡ nào, lại có thể khiến người như Đại Yến Nam vương để tâm như vậy, đã sớm sắp xếp và bố trí cho việc ngày hôm nay? ͏ ͏ ͏

Đó là một cây đèn, để người lạc đường có thể nhìn thấy, vào lúc mấu chốt sẽ “thể hồ quán đỉnh” tỉnh táo lại . ͏ ͏ ͏

Không khác gì một tiếng quát lớn, đánh thức người đang mê man, tiếng quát như tiếng sấm. ͏ ͏ ͏

- Có người chỉ đường, không nhất định có tác dụng, có câu nói, lời hay khó khuyên quỷ đáng chết. ͏ ͏ ͏

Lý Tầm Đạo mở miệng nói. ͏ ͏ ͏

- Ta không tin. ͏ ͏ ͏

Diêu sư vào lúc này nhớ lại lau chùi vết máu trên mặt, đồng thời nói: ͏ ͏ ͏

- Ta đoán, ngươi cũng không tin. ͏ ͏ ͏

- A. ͏ ͏ ͏

Lý Tầm Đạo gật gù, tán thành câu nói này. ͏ ͏ ͏

Hai người bọn họ, một là Văn Thánh, một là người thông minh nhất đẳng vừa bình định tây nam sắp đi vào Xu Mật Viện, hai người là cùng một loại người. ͏ ͏ ͏

Cho nên, bọn họ càng biết rõ, cũng càng hiểu rõ, không đề cập tới lịch sử xa xưa, trong những người nổi danh đương đại, có ai là ngu ngốc thật sự? ͏ ͏ ͏

Bình Tây Hầu gia trời sinh thiên tư ngu dốt, ai tin? ͏ ͏ ͏

Đúng như dự đoán, giữa bể nước, khi Trịnh Phàm nhớ lại lúc xuống núi Thiên Hổ sơn ngày hôm đó, khi bóng dáng của Điền Vô Kính xuất hiện, Trịnh Hầu gia đã không còn mê mam. ͏ ͏ ͏

Hắn bắt đầu không sợ, thật không sợ, hắn bắt đầu có thể thấy rõ ánh sáng trước mắt, sắc thái trước mắt, nhìn rõ mọi thứ trước mặt, tự nhiên, khi ngươi quay đầu lại sẽ nhìn rõ đường đi. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm không hiểu quy tắc Luyện Khí sĩ, nhưng một con lợn, khi bị đưa lên chỗ cao sẽ nhìn rõ cách cục. ͏ ͏ ͏

Huống chi, Trịnh Hầu gia còn mạnh hơn con lợn rất nhiều. ͏ ͏ ͏

- Ha ha ha... ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia nhìn về phía Diêu sư, nở nụ cười. ͏ ͏ ͏

- Ha ha ha. Diêu sư cũng cười ngượng ngùng. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

- Ngươi đang cười cái gì? ͏ ͏ ͏

Trên mặt sông Vọng Giang, Kiếm Thánh nhìn Trịnh Phàm trước mặt bỗng nhiên cười khúc khích, hắn hành tẩu giang hồ nửa đời, nội tâm khó hiểu. ͏ ͏ ͏

Chẳng lẽ đã điên rồi? ͏ ͏ ͏

Thật vất vả hoá giải một trận ám sát, kết quả Bình Tây Hầu không bị giết, kết quả biến thành người điên? ͏ ͏ ͏

Quay đầu nhìn Khổng Sơn Dương điên điên khùng khùng ngồi dưới đất, trong lòng bàn tay Kiếm Thánh đổ mồ hôi hột. ͏ ͏ ͏

Nhưng rất nhanh, Kiếm Thánh phát hiện tròng mắt Trịnh Phàm dần dần mát đi mê man, thay vào đó là thâm thuý và uy nghiêm như lúc xử lý chính sự. ͏ ͏ ͏

- Diêu sư, đúng dịp nhỉ. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm mở miệng nói. ͏ ͏ ͏

- Diêu sư? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh khẽ cau mày, lập tức hiểu ra. ͏ ͏ ͏

- Diêu Tử Chiêm? Càn Quốc... Hậu sơn! ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

- Bái kiến Bình Tây Hầu. ͏ ͏ ͏

Diêu Tử Chiêm đứng dậy, chào Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm đứng giữa bể nước, đưa mắt nhìn nam tử mặc lụa trắng bên cạnh Diêu Tử Chiêm. ͏ ͏ ͏

- Là ngươi kéo ta đến đây? ͏ ͏ ͏

Diêu sư là người thế nào, Trịnh Phàm biết rõ, nhưng hắn càng biết rõ chính là, năng lực của Diêu sư. ͏ ͏ ͏

Vì sao Diêu Tử Chiêm có thể du lịch các nước mà không gặp nguy hiểm to lớn, bởi vì hắn có văn danh to lớn, nhưng kì thực, hắn không làm người nắm quyền quốc gia đó kiêng kỵ. ͏ ͏ ͏

Ý nghĩa đại khái chính là, giết chết hắn, sẽ phá hư thanh danh của mình, bẩn tay của mình, giết chết hắn, cũng không có giá trị gì, vì vậy hắn có thể nhảy nhót tưng bừng. ͏ ͏ ͏

Diêu Tử Chiêm mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Ta đang uống trà với Tầm Đạo, đang luận anh hùng thiên hạ, đúng lúc nói tới Trịnh Hầu gia ngài, cho nên mời ngài đến cùng uống trà. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!