Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1929: SẼ CÒN TRỞ LẠI ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm nghe vậy, gật gù, bước ra một bước, từ từ đi tới ven hồ nước, cuối cùng, đi ra khỏi bể nước, đi đến trước bàn trà. ͏ ͏ ͏

Hắn là một cái bóng, không có thực thể, tương tự với trạng thái của Ma Hoàn thoát ly tảng đá, không, là càng mỏng manh, cũng càng đơn thuần. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm cúi đầu nhìn Lý Tầm Đạo đang ngồi. ͏ ͏ ͏

- Bỉ nhân, Lý Tầm Đạo, bái kiến Yến Quốc Bình Tây Hầu. ͏ ͏ ͏

Lý Tầm Đạo chào Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏

Bọn họ là người phong lưu cỡ nào, trên lễ nghi, vĩnh viễn sẽ không đủ. ͏ ͏ ͏

Dù cho biết mình thua, thua rất thảm, không chỉ mất hết tu vi, còn làm đoá sen trắng mà sư tôn lưu lại khô héo không còn giá trị. ͏ ͏ ͏

Nhưng vẫn duy trì phần thể diện và ung dung của bản thân. ͏ ͏ ͏

- Lý Tầm Đạo? Nha, ta biết ngươi, lần trước nghe nói về ngươi, dường như đi tây nam bình loạn? ͏ ͏ ͏

- Để Hầu gia cười chê rồi, Đại Càn tây nam chi loạn đã bị bình định lần thứ hai, các bộ lạc thổ ty tây nam lại tiếp tục quy thuận triều đình Đại Càn, tiếp tục làm việc cho ta. ͏ ͏ ͏

- Ồ? Bình định rồi? ͏ ͏ ͏

- Đúng. ͏ ͏ ͏

- Mới vừa bình định sao? ͏ ͏ ͏

- Đúng. ͏ ͏ ͏

- Tính toán ngày tháng, cũng một năm nhỉ? ͏ ͏ ͏

- Đúng. ͏ ͏ ͏

- Chỉ là một ít thổ dân, một ít thổ binh, hơn nữa còn là năm bè bảy mảng, lại mất một năm mới có thể bình định, ai nha, không hổ là Càn Quốc. ͏ ͏ ͏

Nói lời này, trên mặt Trịnh Hầu gia còn mang theo khinh bỉ. ͏ ͏ ͏

Hắn lúc trước đào cái hố, ngươi cho rằng hắn nói thật nhanh, thật ra, hắn muốn biểu đạt chính là, tại sao lại chậm như vậy? ͏ ͏ ͏

Đối phương còn không thể phản bác. ͏ ͏ ͏

Ngươi bình định chỉ là thổ ty tây nam, người ta là bình định toàn bộ cánh đồng tuyết. ͏ ͏ ͏

Cánh đồng tuyết và thổ dân nửa quy mô hoá, rốt cuộc bên nào khó đối phó hơn, Lý Tầm Đạo không phải là người cố ý không quan tâm mặt mũi đổi trắng thay đen. ͏ ͏ ͏

- Diêu sư. ͏ ͏ ͏

- Hả? ͏ ͏ ͏

- Càn nhân các ngươi rất thú vị. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏

- Làm chút chính sự không ra làm sao, lại yêu thích dùng chút thủ đoạn nhỏ sau lưng người khác. ͏ ͏ ͏

Lời này mang theo khinh bỉ rõ ràng. ͏ ͏ ͏

Diêu Tử Chiêm mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu thật có thể thành công thì sao? ͏ ͏ ͏

- Đúng, đây chính là vấn đề lớn nhất của Càn nhân các ngươi, ngay cả tướng công Đại Càn cũng là loại ý nghĩ này, đủ để thấy rõ, khí huyết quốc gia này đã suy yếu đến trình độ nào. ͏ ͏ ͏

- Hầu gia nói quá lời. ͏ ͏ ͏

Lý Tầm Đạo mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Kẻ sĩ ba ngày không gặp đã phải nhìn bằng con mắt khác, Càn Quốc hôm nay, không còn là Càn Quốc năm đó, Càn Quốc ngày sau cũng không còn là Càn Quốc hôm nay. ͏ ͏ ͏

- Vô dụng, vô dụng, các ngươi không chết, Càn Quốc, cho dù đổi bao nhiêu lớp da cũng là Càn Quốc. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia tức giận không? ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia rất tức giận. ͏ ͏ ͏

Đang yên đang lành, mình tao ngộ ám sát tại Vọng Giang, phong ba bên kia vừa lắng xuống, đột nhiên nhìn thấy cảnh sắc “hậu sơn”. ͏ ͏ ͏

Làm gì, thật sự xem Trịnh Phàm ta là quả hồng mềm, bất cứ ai cũng muốn đi bóp một cái? ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia luôn luôn tiếc mạng, trong vòng một ngày lâm vào nguy cơ sinh tử hai lần, hắn không giận? ͏ ͏ ͏

Hắn giận không thể kìm nén, cho nên phải phát tiết. ͏ ͏ ͏

Đây là tín điều của Trịnh Hầu gia. ͏ ͏ ͏

Không nói cái gì, ở ngay trước mặt bọn họ, đi quở trách bọn họ phấn đấu vì quốc gia, càng làm bọn họ khó xử càng phát tiết lửa giận của mình. ͏ ͏ ͏

- Càn Quốc, vẫn là Càn Quốc, mà Yến Quốc cũng là Yến Quốc, tiên hoàng đi rồi, các ngươi cảm giác mình có thể thở ra một hơi? ͏ ͏ ͏

- Việc này không tính là mật báo, bởi vì rất nhanh, chính các ngươi sẽ hiểu được, tân quân, thật ra là một vị tiên hoàng khác, một Yến Hoàng càng trẻ trung hơn. ͏ ͏ ͏

- Từ từ chờ xem, chờ xem. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm xoay người, nói xong lời này, hắn phải đi. ͏ ͏ ͏

Giữa bể nước, còn lưu lại một cái bóng, đó là lão Điền. ͏ ͏ ͏

Lão Điền không có tới, bởi vì lão Điền đi rồi. ͏ ͏ ͏

Lão Điền đến, bởi vì hắn vẫn luôn ở đây. ͏ ͏ ͏

Quay lưng qua, đi tới bể nước. ͏ ͏ ͏

Lý Tầm Đạo không có ngăn cản, bởi vì, hắn không thể ngăn cản. ͏ ͏ ͏

Hắn trả giá cái giá cực lớn mới “mời” Trịnh Phàm đến, nhưng Trịnh Phàm muốn đi, sau khi biết rõ đường xuống núi, hắn có thể đi. ͏ ͏ ͏

Thần du thái hư, giống nhau một giấc mộng, hồn phách chia nhỏ chỉ là lời giải thích, ngươi có thể với bên ngoài mười triệu dặm, đi ngăn cản một người tỉnh mộng hay sao? ͏ ͏ ͏

Đương nhiên là không thể làm được. ͏ ͏ ͏

Trả giá không tỉ lệ thuận với nhau. ͏ ͏ ͏

Nhưng giống như xếp một đống gỗ, ngươi bỏ ra thời gian nửa năm tỉ mỉ xây lên một tác phẩm, người ta chỉ dùng một ngón tay là có thể lật đổ nó. ͏ ͏ ͏

Cách nói trong cửa và ngoài cửa chính là như vậy. ͏ ͏ ͏

Lúc đi tới giữa bể nước, Trịnh Hầu gia đưa tay lên, nói: ͏ ͏ ͏

- Năm đó may mắn từng ngắm thành Thượng Kinh phồn hoa, cũng thán phục phong thái quan gia Càn Quốc. Nói cho quan gia của các ngươi, ngày khác, Trịnh Phàm ta sẽ đến nhà bái phỏng lần thứ hai, ôn chuyện thật tốt! ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!