Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1930: HUYNH, ĐỆ ͏ ͏ ͏

Lý Tầm Đạo mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Đại Càn ta, chờ. ͏ ͏ ͏

- Ha ha ha, Càn Quốc các ngươi rất béo, không cần thiết lại tát vào mặt của mình. ͏ ͏ ͏

- Mặt khác, hôm nay Trịnh Phàm ta lên núi, lập lời thề ở đây, kiếp này sẽ san bằng hậu sơn này phát tiết “thịnh tình” hôm nay! ͏ ͏ ͏

Nói xong, Trịnh Hầu gia đi tới giữa bể nước, bóng người biến mất triệt để. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

- Trịnh Phàm, Trịnh Phàm? ͏ ͏ ͏

- Hô... ͏ ͏ ͏

Ánh mắt Trịnh Hầu gia lại tập trung, nhìn thấy Kiếm Thánh đứng trước mặt mình. ͏ ͏ ͏

Vào lúc này, Trịnh Hầu gia không còn phong thái kiêu ngạo khi “trào phúng” Diêu Tử Chiêm và Lý Tầm Đạo, trái lại vươn hai tay ra, trực tiếp ôm lấy Ngu Hóa Bình. ͏ ͏ ͏

- Mẹ kiếp, khốn nạn, thật đáng sợ! ͏ ͏ ͏

Vào giờ phút này, chỉ có lời nói thô tục mới phát tiết tâm tình sợ hãi của mình. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh bị ôm chặt, không tránh thoát. ͏ ͏ ͏

Hắn có thể nhận ra Đại Yến Hầu gia đang sợ hãi thật sự. ͏ ͏ ͏

Một lúc lâu, Trịnh Hầu gia mới buông tay ra, gương mặt không có xấu hổ. ͏ ͏ ͏

Ở trước mặt Ngu Hóa Bình, hắn chưa bao giờ sợ chính mình rụt rè, cũng chưa bao giờ che giấu thời điểm suy yếu của bản thân. ͏ ͏ ͏

- Ngươi vừa rồi là thế nào? ͏ ͏ ͏

Hít sâu vài hơi, Trịnh Phàm cắn răng, nói: ͏ ͏ ͏

- Hồn phách bị móc ra đưa tới hậu sơn, suýt nữa không về được. ͏ ͏ ͏

- Ta không hiểu. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng có thể nhìn ra, ngươi suýt nữa giống như hắn. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh chỉ chỉ Khổng Sơn Dương điên điên khùng khùng bên cạnh. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia gật gù, nói. ͏ ͏ ͏

- Lão Ngu, lần này quá mạo hiểm. ͏ ͏ ͏

- Lần sau sẽ không còn như vậy. ͏ ͏ ͏

- Còn lần sau? ͏ ͏ ͏

- Lần sau nữa, cũng sẽ không. ͏ ͏ ͏

- Lần sau nữa? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh nhìn Trịnh Phàm, không nói lời nào. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm nở nụ cười, muốn bò dậy, lại phát hiện thân thể mình cứng đờ. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh khom lưng vác Trịnh Phàm lên. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Kiếm Thánh chỉ chỉ nữ nhân trên đất kia. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Giết đi. ͏ ͏ ͏

- Được. ͏ ͏ ͏

Long Uyên xuất kiếm, đâm vào cổ nữ nhân, nữ nhân chết rồi. ͏ ͏ ͏

Trải qua việc đi “hậu sơn”, Trịnh Hầu gia lười dằn vặt cái khác, ba nhãi con kia, cứ để bọn chúng tự sinh tự diệt đi, đương nhiên, mình sẽ thông báo người mù và Mật điệp tư, bảo bọn họ phụ trách truy sát. ͏ ͏ ͏

Có thể thoát khỏi vận mệnh “nhổ cỏ tận gốc” hay không phải xem vận mệnh của bọn họ. ͏ ͏ ͏

Còn việc có nuôi “nhân vật chính báo thù”, Trịnh Hầu gia không còn tâm tư đó. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh lại chỉ về Khổng Sơn Dương, nói. ͏ ͏ ͏

- Hắn thật điên rồi. ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Thật điên rồi, lưu một mạng, chẳng khác gì để hắn chịu giày vò đến chết, hắn chỉ cần ngủ sẽ bị mấy trăm ngàn oán niệm xung kích, cảm giác đó, tuyệt đối không phải người bình thường có thể chịu được. ͏ ͏ ͏

- Lúc trước, phương hướng Dĩnh Đô truyền đến rất nhiều cỗ khí tức. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh nói. ͏ ͏ ͏

- Sau khi trở về, phát công hàm cho Hứa Văn Tổ, bảo hắn hỗ trợ điều tra, hắn sẽ cho ta một câu trả lời. ͏ ͏ ͏

Vậy thì, không sao rồi. ͏ ͏ ͏

Chiến mã của hai người đã sớm rơi vào trong băng. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Kiếm Thánh tay trái cầm kiếm, tay phải kéo Trịnh Phàm, cõng Trịnh Phàm lên, tìm kiếm mặt băng chưa bị phá hoại đi sang bờ bên kia. ͏ ͏ ͏

- Lão Ngu, chờ vượt qua sông, tìm đồn kỵ, gọi một số nhân mã đến hộ vệ chúng ta đường đi. ͏ ͏ ͏

- Bị dọa sợ rồi? ͏ ͏ ͏

- Đúng đấy. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia thừa nhận. ͏ ͏ ͏

- Ta biết. ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

- Lần này, để ngươi chịu tội. ͏ ͏ ͏

- Đã nói lần sau của lần sau, không sao rồi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh lười quan tâm những “lần sau”, bởi vì hắn không cần quan tâm tới. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh cõng Bình Tây Hầu vượt qua sông, ͏ ͏ ͏

Trên trời đã có tuyết lớn như lông ngỗng rơi xuống. ͏ ͏ ͏

- Tuyết rơi rồi. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia nằm nhoài trên lưng Kiếm Thánh cảm khái nói. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh không lên tiếng, mượn cảnh sinh tình, hắn không quen thứ này. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia tiếp tục mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Lão Ngu, ta buồn ngủ, ta ngủ một lúc. ͏ ͏ ͏

- Ngủ đi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh tiếp tục cõng Bình Tây Hầu tiến lên, Bình Tây Hầu ngủ trên lưng hắn. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia làm giấc mộng, ở trong mơ, hắn lại tới một lần, lại đi hậu sơn. ͏ ͏ ͏

Sau khi xuống núi, lại vòng lên núi. ͏ ͏ ͏

Chỉ vì hắn muốn như vậy. ͏ ͏ ͏

- Ca. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh nghe thấy người trên lưng lẩm bẩm. ͏ ͏ ͏

Lại nhìn tuyết lớn rơi khắp nơi, không khỏi nhớ tới năm đó, cũng là một mùa đông, mình cõng a đệ bị sốt đi tìm lang trung. ͏ ͏ ͏

A đệ cũng như vậy, mơ mơ màng màng nằm nhoài trên lưng mình, hô - Ca- . ͏ ͏ ͏

Lúc này, gió Tấn địa, bao bọc tuyết, bắt đầu thổi. ͏ ͏ ͏

Long Uyên ra khỏi vỏ, ͏ ͏ ͏

Tỏa ra kiếm khí yếu ớt, có thể ngăn cản gió tuyết cho người trên lưng. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh nhìn thấy người trên lưng ngủ thoải mái, hắn đi không ngừng. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh lắc đầu một cái, cảm khái trong lòng: ͏ ͏ ͏

A đệ của ta, đi rồi. ͏ ͏ ͏

Ca ngươi, cũng đi rồi. ͏ ͏ ͏

Vào lúc này, giữa thiên địa mênh mông chỉ còn hai người bọn họ. ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!