Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1945: ĂN NGON ͏ ͏ ͏ ͏

- Hầu phủ tiêu hao bị áp chế thấp nhất. Thậm chí, chúng ta không tiêu hao cái gì. ͏ ͏ ͏ ͏

Lương Trình mở miệng nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Đây là biện pháp tốt. ͏ ͏ ͏ ͏

Cẩu Mạc Ly cười cợt, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu kẻ địch không mạnh, chúng ta cũng có thể mượn đao giết người là được rồi, đại quân ta ở trong Tuyết Hải Quan, trái lại sẽ doạ cánh đồng tuyết sợ hãi, bọn họ sẽ không thật bị quân ta sử dụng, thay Hầu phủ ta chinh phạt cực bắc chi địa. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu chúng ta bỏ qua cánh đồng tuyết, một khi trong nhà xuất hiện biến hoá sẽ tạo thành cục diện không lường được... ͏ ͏ ͏ ͏

- Chủ thượng, bộ tộc trên cánh đồng tuyết, ánh mắt thiển cận, đều là sói đội lốt cừu. ͏ ͏ ͏ ͏

- Một khi đại quân gặp khó khăn ở cực bắc chi địa, đường về lại xa, đủ khiến một ít dã tâm gia của dã nhân bí quá hóa liều. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nói trực tiếp một chút, cấu kết các bộ lạc, trực tiếp làm đại quân viễn chinh chết rét tại cánh đồng tuyết. ͏ ͏ ͏ ͏

- Khả năng này rất thấp, nhưng cũng thật sự có tồn tại. ͏ ͏ ͏ ͏

Không thể không nói, Dã Nhân Vương đề nghị làm nội tâm Trịnh Phàm rất hài lòng, Tấn đông nhìn như binh mã hùng tráng, Bình Tây Hầu gia hắn cũng nhìn như quân công hiển hách, nhưng nội tình vẫn còn nông cạn, trình độ tích lũy không đủ. ͏ ͏ ͏ ͏

Có thể đốt một mồi lửa lớn, nhưng không thể đốt lửa nhỏ ninh nhừ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Cứ làm như thế đi, nhưng mà, bản hầu muốn đích thân lĩnh binh. ͏ ͏ ͏ ͏

Cẩu Mạc Ly sửng sốt, nhưng mà, hắn không mở miệng ngăn cản. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm nhìn Cẩu Mạc Ly, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta có chút lo lắng ngươi, ngươi cũng theo bản hầu xuất chinh. ͏ ͏ ͏ ͏

Cẩu Mạc Ly nở nụ cười, nói. ͏ ͏ ͏ ͏

- Thuộc hạ tuân mệnh, thuộc hạ cũng muốn về thăm nhà một chút. ͏ ͏ ͏ ͏

Lương Trình mở miệng nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thuộc hạ bây giờ sẽ bắt đầu chuẩn bị, mặt khác, để Kha Nham Đông Ca phát công hàm cho Hải Lan bộ, bảo bọn họ tập hợp nhân mã. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hừm, người mù và Tứ Nương cũng sắp trở về rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm chậm rãi xoay người, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi lại đi tìm Tam nhi, bảo hắn đêm nay lên đường, mang theo thủ hạ của hắn dò đường. ͏ ͏ ͏ ͏

- Vâng, thuộc hạ biết rõ. ͏ ͏ ͏ ͏

Cẩu Mạc Ly và Lương Trình đi ra. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm ngồi trong phòng ký tên một lúc. ͏ ͏ ͏ ͏

Sở dĩ vội vàng điều động binh mã như vậy, là bởi vì sợ đêm dài lắm mộng, có thể động thủ trước khi đối thủ có chuẩn bị thì tuyệt không nên chậm trễ. ͏ ͏ ͏ ͏

Đáng hận nhất chính là, có khả năng ngươi trì hoãn, vận mệnh sẽ trừng phạt ngươi. ͏ ͏ ͏ ͏

Ví dụ, khi ngươi dẫn quân chạy đến, đối phương bỗng nhiên nói với ngươi một câu: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta vừa thức tỉnh. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này, ngươi lại hối hận vì sao không lên đường sớm hơn, vì sao không xuất phát sớm hơn, việc này thật vô nghĩa. ͏ ͏ ͏ ͏

Còn tấm bản đồ này, có thể là cái bẫy hay không. ͏ ͏ ͏ ͏

Khả năng là cái bẫy rất thấp, bởi vì mình gặp được tiểu hòa thượng Liễu Phàm hoàn toàn là bất ngờ, áo cà sa gửi lại trong bộ lạc dã nhân, bị quý nhân bộ lạc kia mang đi gói ngọc thạch, nhưng vạn nhất hắn cầm đi tặng người hoặc xé nát thì sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu như điều này cũng có thể biến thành cái bẫy, như vậy vận mệnh đã an bài tất cả rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Cho dù là cái bẫy, chính mình dùng mạng người lấp vào là được rồi, năm trăm không đủ? Vậy thì một ngàn, hai ngàn, ba ngàn, không đủ cứ để một vạn hai vạn người lấp hố, xem khẩu vị của ngươi lớn bao nhiêu. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia đưa tay xoa xoa mặt của mình, đứng dậy, rời phòng. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Hầu phủ, sân sau. ͏ ͏ ͏ ͏

Công chúa đã sắp xếp xong hành lý của mình, tiểu viện đã dọn dẹp xong, ngược lại không vì không có người ở sẽ xuất hiện bụi bậm và lộn xộn. ͏ ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên cưỡi lên người Thanh Mãng, cũng bơi vài vòng trong hồ nước ͏ ͏ ͏ ͏

Khả năng, tuổi ấu thơ của Thiên Thiên không có ngựa để cưỡi, nhưng đồ chơi của hắn cũng không phải trẻ con bình thường có thể chơi được. ͏ ͏ ͏ ͏

Mèo đen cùng hồ ly đứng ở bên cạnh sốt sắng mà nhìn chằm chằm không chớp mắt, chỉ lo tiểu chủ tử một cái sơ sẩy ngã xuống khỏi đến. ͏ ͏ ͏ ͏

- Thiên Thiên. ͏ ͏ ͏ ͏

Công chúa hô. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Mãng ngừng lại, Thiên Thiên nhảy xuống thân rắn, sửa sang lại y phục của mình mới đi tới. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhị nương, ngài gọi ta? ͏ ͏ ͏ ͏

- Đến, đây là Nhị nương mang trái cây từ Sở địa về cho ngươi, Nhị nương lột cho ngươi nếm thử. ͏ ͏ ͏ ͏

Sở địa đầm lớn không chỉ sản xuất ra lá trà làm Trịnh Hầu gia nhớ mãi không quên, còn có thể sản xuất các loại kỳ trân dị quả, chỉ có điều độ khó khi hái rất lớn, Sở dân gần đầm lớn đều cầm mạng của mình đi kiếm chén cơm này. ͏ ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, đối với quyền quý mà nói, bọn họ đã quen thuộc hưởng thụ máu tươi của dân chúng phía dưới. ͏ ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên đưa tay tiếp nhận một trái cây, cắn một cái, phần thịt quả thơm ngọt, giống quả quýt, lại không chua, rất là sướng miệng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ăn ngon không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Ăn ngon. ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!