Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1946: NHANH NHƯ VẬY? ͏ ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên gật đầu. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đến, Nhị nương lại bóc một quả cho ngươi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Không được, Nhị nương, để ngài và phụ thân ăn. ͏ ͏ ͏ ͏

- Yên tâm đi, không thiếu phần của hắn, lại nói, ngươi ăn nghiện hắn mới bằng lòng ăn đúng không? ͏ ͏ ͏ ͏

Công chúa đưa tay bóp mũi Thiên Thiên. ͏ ͏ ͏ ͏

Có thời điểm công chúa cũng đang nghĩ, nếu sau này hài tử của mình không khôn ngoan như đứa trẻ trước mặt thì sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Cảm giác nuôi hài tử bị đứa trẻ này đưa lên độ cao mới, sau này hài tử của mình không nghe lời có bị mình ghét bỏ hay không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Việc học gần đây thế nào? ͏ ͏ ͏ ͏

- Bắc tiên sinh ra ngoài làm việc, Thiên Thiên tự học thuộc. ͏ ͏ ͏ ͏

- Còn vẽ vời thế nào? ͏ ͏ ͏ ͏

Công chúa hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Vẽ, dựa theo Nhị nương dặn dò trước khi ra ngoài, năm ngày một bức họa. ͏ ͏ ͏ ͏

Hậu cung Trịnh Hầu gia có tố chất rất cao, cho dù là Liễu Như Khanh cũng tinh thông cầm kỳ thư họa, công chúa càng lợi hại rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Người mù phụ trách việc học, công chúa và Liễu Như Khanh phụ trách vẽ vời và âm luật. ͏ ͏ ͏ ͏

Thời đại này, âm luật là tiêu chuẩn cân nhắc một người có thân phận quý trọng hay không, rốt cuộc, chỉ có nhân tài thoát ly buồn phiền áo cơm mới có thời gian rãnh rỗi học tập âm luật. ͏ ͏ ͏ ͏

- Thiên Thiên nhà ta thật ngoan, Nhị nương sẽ kiểm tra ngươi, Thiên Thiên có thể vẽ trái cây này hay không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Được. ͏ ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên gật gù, hắn không sợ bị người khác kiểm tra việc học, bởi vì có người kiểm tra việc học mang ý nghĩa có người đứng ở trước mặt mình nói chuyện với mình. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn biết, cha nuôi rất bận, cho nên chưa bao giờ nói mình cảm thấy cô đơn. ͏ ͏ ͏ ͏

- Vừa vặn Nhị nương mang một ít hoạ cụ từ Sở Quốc trở về, lấy ra đi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Vâng, phu nhân. ͏ ͏ ͏ ͏

Một bộ hoạ cụ mới tinh quý báu được mang ra. ͏ ͏ ͏ ͏

Mở ra, đặt tốt. ͏ ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên không dùng chặn giấy, mà là dùng hòn đá màu đỏ đè lên, hắn quen thuộc tỷ tỷ luyện tranh viết chữ với mình. ͏ ͏ ͏ ͏

- Người đến. ͏ ͏ ͏ ͏

- Phu nhân. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đi nói với Hầu gia một tiếng, nói Thiên Thiên ở phòng ta, buổi tối bảo Hầu gia đến chỗ ta ăn bữa cơm đoàn viên. ͏ ͏ ͏ ͏

- Vâng, phu nhân. ͏ ͏ ͏ ͏

- Thiên Thiên ngoan, ngươi vẽ đi, Nhị nương đi thay quần áo. ͏ ͏ ͏ ͏

- Vâng, Nhị nương. ͏ ͏ ͏ ͏

Công chúa ôm một cái hộp gấm tiến vào buồng trong. ͏ ͏ ͏ ͏

Nàng mở ra hộp gấm, bên trong có một viên đan dược óng ánh. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy viên thuốc này, trong đôi mắt công chúa xuất hiện thần thái chờ đợi. ͏ ͏ ͏ ͏

Thật ra, lúc trước ăn kỳ trân dị quả chỉ là món ăn khai vị, viên thuốc này mới thật sự ngưng tụ máu tươi của một bộ tộc. ͏ ͏ ͏ ͏

Mà lúc này, hòn đá màu đỏ bị Thiên Thiên đem ra làm chặn giấy run lên một cái. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

- Nói cho phu nhân, biết rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Vâng, Hầu gia. ͏ ͏ ͏ ͏

Tỳ nữ xuống dưới. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia đứng dậy, vì vậy không vội vã ra sân sau, đi vào trong nhà Kiếm Thánh. ͏ ͏ ͏ ͏

Người khác ra cửa bái thổ địa, Đại Yến Bình Tây Hầu ra cửa chỉ bái sát vách. ͏ ͏ ͏ ͏

Đi tới cửa, cách ván cửa đã nghe tiếng nói chuyện. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta biết, ngươi chỉ nghĩ một binh lính, nhưng ta muốn là giang hồ. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Tỳ nói. ͏ ͏ ͏ ͏

- Giang hồ có gì đáng ngạc nhiên? ͏ ͏ ͏ ͏

Lưu Đại Hổ nói. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi không hiểu, giang hồ, là có mị lực giang hồ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Giang hồ là cái gì? Người giang hồ là ai? ͏ ͏ ͏ ͏

- Giang hồ là... ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Tỳ nghẹn lời, giang hồ nhi nữ, há mồm ngậm miệng giang hồ làm sao, nhưng muốn ngươi nói cụ thể giang hồ là cái gì, nàng thật không trả lời được. ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu nàng có tư duy tinh tế, có thể trả lời: Giang hồ là một giấc mơ. ͏ ͏ ͏ ͏

Mộng là gì? ͏ ͏ ͏ ͏

Trong mộng, cái gì cũng có. ͏ ͏ ͏ ͏

Cửa không khoá, Trịnh Hầu gia đẩy cửa ra, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Giang hồ chính là quán ăn, nhưng có một nhóm người tới cửa ăn cơm không trả tiền. ͏ ͏ ͏ ͏

- Tham kiến Hầu gia! ͏ ͏ ͏ ͏

Lưu Đại Hổ thấy Trịnh Phàm đến, vội vàng hành lễ. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Tỳ nhìn Trịnh Phàm, dáng vẻ tức giận. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm đưa tay, bấm gương mặt Kiếm Tỳ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Tại sao không tranh cãi với ta? ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta không tranh cái với ngươi. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Tỳ trực tiếp chịu thua. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ha ha. ͏ ͏ ͏ ͏

Cho dù tranh luận về cái gì, ở trước mặt hiện thực đều vô lực. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Tỳ biết rõ, thân phận của người đàn ông trước mặt, bất kỳ môn phái nào tại Yến Tấn chi địa cũng không dám ngỗ nghịch ý chí của hắn, một đạo quân lệnh, có thể san bằng một môn phái tồn tại mấy trăm năm. ͏ ͏ ͏ ͏

Quan trọng nhất chính là, sư phụ đầu tiên của nàng bị Trịnh Phàm hạ lệnh bắn tên giết chết. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm không gây khó dễ với tiểu cô nương, hắn nhìn sang Lưu Đại Hổ, hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Phụ thân ngươi đâu? ͏ ͏ ͏ ͏

- Ở đây. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh buộc tạp dề đi ra, trong tay cầm cái bát, hắn đang đánh trứng, trong tổ gà cách đó không xa, có hai tiếng gà kêu đặc biệt ai oán, còn có tiếng vịt cười trên đau khổ của người khác. ͏ ͏ ͏ ͏

- Làm canh và cầm kiếm, việc nào khó hơn? ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Việc này càng khó hơn một chút, vì ta còn phải rửa nồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm nở nụ cười, chà xát tay. ͏ ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh khẽ cau mày, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhanh như vậy? ͏ ͏ ͏ ͏

Thê tử của hắn còn chưa ở cữ đầy tháng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Rất quan trọng. ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!