Trịnh Phàm nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Thứ kia ở Thượng Xuyên huyện, tìm ra rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh gật gù, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Được. ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn luôn thoải mái như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đại Hổ cùng đi, làm thân binh của ta. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nói. ͏ ͏ ͏ ͏
- Tạ ơn Hầu gia! ͏ ͏ ͏ ͏
Lưu Đại Hổ lập tức quỳ xuống. ͏ ͏ ͏ ͏
- Có phải quá sớm hay không? ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh không có ý định phản đối, hắn vẫn hỏi một câu. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi đứng ở trước mặt ta, hắn đứng sau lưng ta. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh không nói lời nào. ͏ ͏ ͏ ͏
- Con trai của ta cũng đi cùng. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nói. ͏ ͏ ͏ ͏
- Hắn mới bao lớn? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta không nỡ hắn. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nói. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi không sợ Điền Vô Kính từ phía tây trở về tính sổ với ngươi? ͏ ͏ ͏ ͏
- Bên người không chỉ có ngươi, còn có hai vạn kỵ làm hộ vệ. ͏ ͏ ͏ ͏
Mang Thiên Thiên cùng đi, là ý nghĩ ngẫu nhiên của Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên từ nhỏ rất ít ra khỏi Hầu phủ, phần lớn thời gian đều sống trong tiểu viện của mình, mang hắn đi ra ngoài va chạm xã hội cũng tốt. ͏ ͏ ͏ ͏
Cánh đồng tuyết rất lạnh, cực bắc chi địa càng lạnh, nhưng từ khi Thiên Thiên ra đời chưa từng sinh bệnh, thân thể nhỏ bé rất khỏe mạnh, cộng thêm luôn ở bên cạnh Ma Hoàn và Sa Thác Khuyết Thạch, hắn đã không sợ lạnh. ͏ ͏ ͏ ͏
Cho nên khi vào đông ăn mặc kín như gói bánh chưng, đó là bởi vì mẹ nuôi cảm thấy hắn đang lạnh. ͏ ͏ ͏ ͏
Nếu thật thân thể yếu ớt nhiều bệnh, Trịnh Phàm cũng không dám dẫn hắn ra ngoài. ͏ ͏ ͏ ͏
Còn nữa, rất nhiều lúc, ngươi không thể không đối mặt với cục diện lúng túng, đó chính là khi ngươi công thành danh toại, khi ngươi có một cơ nghiệp to lớn, một khi ngươi nhận ra không có người nối nghiệp, phần cơ nghiệp này rất dễ dàng bất ổn. ͏ ͏ ͏ ͏
Thái tử là nền tảng lập quốc, tiên hoàng dám vào thời điểm sống còn phế Thái tử lập lão lục, hắn dám chơi như vậy là vì hắn có nhiều nhi tử. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng Trịnh Phàm hắn không thể không làm chuẩn bị, một đứa, hắn rất lúng túng nhưng vẫn phải chuẩn bị. ͏ ͏ ͏ ͏
Lão Điền có ân tình với mình, chẳng bằng nói ngày sau đem phần cơ nghiệp này trực tiếp truyền cho Thiên Thiên cũng không tồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Người thừa kế, cần phải bồi dưỡng từ nhỏ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Lúc nào xuất phát? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ba ngày sau. ͏ ͏ ͏ ͏
Phải chờ người mù và Tứ Nương trở về. ͏ ͏ ͏ ͏
- Biết rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta cũng muốn đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Tỳ mở miệng nói. ͏ ͏ ͏ ͏
- A. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm không trả lời, ra khỏi nhà Kiếm Thánh, không trì hoãn người ta làm canh trứng gà. ͏ ͏ ͏ ͏
Hồi phủ, Trịnh Phàm đi thẳng vào hậu viện. ͏ ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên đã vẽ gần xong, Trịnh Phàm xem xét một lúc, vẽ ổn, còn ra dáng. ͏ ͏ ͏ ͏
- Phụ thân. ͏ ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên vẽ quá chăm chú, vừa bắt đầu chưa lưu ý đến Trịnh Phàm đến rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Tiếp tục vẽ, nhanh thu bút đi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vâng, phụ thân. ͏ ͏ ͏ ͏
Vẽ xong, Thiên Thiên đứng bên cạnh, chờ Trịnh Phàm đánh giá. ͏ ͏ ͏ ͏
- Rất tốt. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vẫn không cách nào sánh bằng phụ thân. ͏ ͏ ͏ ͏
- Luyện từ từ là tốt rồi, vẽ vời, chỉ là tiểu đạo, hun đúc tình cảm là đủ, biết một chút, học một chút là được. ͏ ͏ ͏ ͏
- Làm sao có thể. ͏ ͏ ͏ ͏
Công chúa từ giữa nhà đi ra, mang theo một chút hờn dỗi lườm Trịnh Phàm, cũng ôm Thiên Thiên vào trong lòng. ͏ ͏ ͏ ͏
- Thiên Thiên nhà chúng ta, sau này phải là đại gia. ͏ ͏ ͏ ͏
Công chúa nói lời này không có tâm tư khác, cũng không thật nghĩ bồi dưỡng Thiên Thiên thành một họa sĩ vô tâm đi tranh cướp di sản về sau, đó là chấp nhất sâu đậm của một người thuộc dòng dõi quý tộc. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia đáp lại có phần không rõ phong tình, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Con trai của ta, nếu chỉ vẽ vời như thế, người khác sẽ cho rằng hắn không làm việc đàng hoàng. ͏ ͏ ͏ ͏
- Hắn mới bao lớn, làm sao, còn muốn bảo hắn đi theo ngươi đánh giặc? ͏ ͏ ͏ ͏
- Hừm, ba ngày sau sẽ xuất phát. ͏ ͏ ͏ ͏
Đôi mắt Thiên Thiên sáng lên. ͏ ͏ ͏ ͏
Công chúa kinh hãi, hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Thật muốn đánh trận? ͏ ͏ ͏ ͏
- Phải đi cánh đồng tuyết một chuyến, xử lý một chuyện, không đi không được. ͏ ͏ ͏ ͏
Nói xong, Trịnh Phàm cúi người xuống, cười nói với Thiên Thiên: ͏ ͏ ͏ ͏
- Theo phụ thân xuất chinh đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Trên mặt Thiên Thiên cười lộ ra hai lúm đồng tiền. ͏ ͏ ͏ ͏
- Phu quân, tại sao ngươi có thể... ͏ ͏ ͏ ͏
Công chúa thật tâm cảm thấy Thiên Thiên còn quá nhỏ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Cứ định như vậy đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia không bán hai giá, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Cơm nước chuẩn bị xong chưa, ta đã đói bụng. ͏ ͏ ͏ ͏
- Tốt, phu quân chờ một chút. ͏ ͏ ͏ ͏
Công chúa đi dặn dò hạ nhân mang cơm canh lên. ͏ ͏ ͏ ͏
Một nhà ba người dùng cơm, Thiên Thiên thật sự bị tin tức theo cha nuôi đi đánh giặc mừng như điên, một đứa bé bình thường rất rụt rè rất quy củ, lúc ăn cơm lại còn thường thường cười khúc khích hai lần, Trịnh Phàm cũng cười vui vẻ. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau khi ăn xong, Thiên Thiên liền mang theo hai yêu tinh theo mình rời khỏi tiểu viện, về viện của mình. ͏ ͏ ͏ ͏
- Phu quân muốn tắm rửa không? ͏ ͏ ͏ ͏
Công chúa hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngâm một lúc rồi tắm. ͏ ͏ ͏ ͏
- Thiếp thân bảo bọn họ thả nước, sau đó thiếp thân lại xoa lưng giúp phu quân. ͏ ͏ ͏ ͏
- Được. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm xây một ao tắm trong phòng, đây là truyền thống bắt đầu từ Hổ Đầu thành tới nay, bởi vì Trịnh Hầu gia yêu thích tắm, cho nên đặc biệt xây một hồ tắm trong phòng. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nương hiện tại còn chưa trở về, công chúa có thể làm chủ nhà. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia vào trước, công chúa còn phải chuẩn bị xiêm y. ͏ ͏ ͏ ͏