Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1962: KHÔNG DUYÊN HÒA THƯỢNG ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh có thể ngồi xuống đồng thời ăn cơm, hắn không tính là người trong quân, hắn là bảo tiêu tư nhân của Trịnh Hầu gia. ͏ ͏ ͏

Cơm canh rất đơn giản, mùa đông, không có gì làm người ta thoải mái bằng nồi lẩu nóng hổi. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia vừa ăn vừa hỏi: ͏ ͏ ͏

- Bên phía Tam nhi có tin tức truyền về không? ͏ ͏ ͏

- Không có. ͏ ͏ ͏

- A Trình thì sao? ͏ ͏ ͏

- Cũng không có, nhưng nên tiến triển thuận lợi, A Minh mang theo Cahill cũng đi tiền tuyến rồi. ͏ ͏ ͏

Hai quỷ hút máu muốn máu người đến điên rồi. ͏ ͏ ͏

Bên này, đám người Trịnh Phàm ăn xong, Lưu Đại Hổ và Thiên Thiên mới lại đây ăn. ͏ ͏ ͏

Mặc dù chỉ còn lại đáy nồi, nhưng người lớn đều hết sức lưu một ít thịt bên trong. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia đứng dậy, rời khỏi soái trướng, bên ngoài gió lạnh thổi vào, toàn thân thoải mái dễ chịu. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia tìm chỗ ngồi xuống, khoảng cách chỗ đó, càng ngày càng gần, trong lòng cũng không có sợ sệt và lo lắng, bởi vì không phải tự mình tiến lên. ͏ ͏ ͏

Ngược lại, hắn còn có phần ngạc nhiên, hiếu kỳ là thứ gì đang chờ mình ở phía trước. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia đưa tay, lấy ra hộp sắt lớn, cũng rút điếu thuốc bên trong ra. ͏ ͏ ͏

Lúc này, một cây gỗ bị đốt được đưa tới trước mặt, là Thiên Thiên giơ lên. ͏ ͏ ͏

Làm mình tiểu thân vệ, Thiên Thiên còn phụ trách đốt thuốc mỗi ngày. ͏ ͏ ͏

- Ăn xong? ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm hỏi. ͏ ͏ ͏

- Hài nhi đã ăn xong. ͏ ͏ ͏

- Lần sau đừng ăn nhanh như vậy, ăn như hùm như sói sẽ không tốt cho dạ dày, ngươi còn nhỏ, thân thể đang lớn, phụ thân mang ngươi ra ngoài để trải đời, không phải chà đạp thân thể. ͏ ͏ ͏

- Vâng, hài nhi hiểu. ͏ ͏ ͏

- Thân thể này, phải bảo vệ tốt, nếu thành quỷ bệnh lao, như vậy không thể theo phụ thân xuất chinh. ͏ ͏ ͏

- Vâng. ͏ ͏ ͏

Thật ra Trịnh Phàm nói lời này là phí lời, thân thể đứa bé này rắn chắc lắm, trên mặt Trịnh Hầu gia bị gió lạnh lúc hành quân thổi xanh xao, vì phòng lạnh còn thoa thêm chút sáp. ͏ ͏ ͏

Nhưng khuôn mặt nhỏ của Thiên Thiên vẫn đỏ bừng bừng, không phải bị lạnh đỏ, mà là đỏ mang theo huyết khí khỏe mạnh. ͏ ͏ ͏

Bằng không vì sao gọi là linh đồng, vì sao Kiếm Thánh cũng không nhịn được muốn thu hắn làm đệ tử? ͏ ͏ ͏

Châm thuốc, Trịnh Phàm ngồi xuống. ͏ ͏ ͏

Lúc này, có người trở về, là Lương Trình. ͏ ͏ ͏

- Chủ thượng. ͏ ͏ ͏

- Chiến sự làm sao rồi? ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm tùy ý hỏi. ͏ ͏ ͏

Một bộ lạc nhỏ không biết trời cao đất rộng mà thôi, lại do Lương Trình tự mình suất quân, làm sao có khả năng xảy ra phiền toái gì. ͏ ͏ ͏

- Đã công phá, thuộc hạ phát hiện một người, dẫn theo hắn tới đây. ͏ ͏ ͏

- Há, người nào? ͏ ͏ ͏

- Dẫn tới. ͏ ͏ ͏

- Vâng. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, một người lôi thôi bị mang tới. ͏ ͏ ͏

Khởi đầu, Trịnh Phàm không nhận ra được, nhưng nhìn kỹ một chút, phát hiện chính là Không Duyên hòa thượng. ͏ ͏ ͏

Không Duyên hòa thượng ngơ ngơ ngác ngác, hai mắt vô thần đứng đó. ͏ ͏ ͏

- Tại sao lại trùng hợp như vậy? ͏ ͏ ͏

- Bẩm chủ thượng, cũng không phải bởi vì đúng dịp, mà là bộ lạc kia, bắt đầu từ tháng trước, đã tiếp thu hơn trăm người ngơ ngơ ngác ngác như vậy. ͏ ͏ ͏

- Bảo bọn họ làm cái gì, bọn họ sẽ làm cái đó, bảo làm việc liền làm việc, bảo gặm bùn cũng gặm bùn, cầm đao đâm hắn, dùng nóng đốt cũng không đau đớn, càng không né tránh. ͏ ͏ ͏

- Cho nên, tộc trưởng bộ tộc này cho rằng mình tiếp thu dũng sĩ ngôi sao ban tặng, cho rằng bộ tộc của mình được ngôi sao che chở, lúc này mới dám cãi mệnh lệnh, còn giết người của chúng ta. ͏ ͏ ͏

- Không Duyên sư phụ? ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm mở miệng hô vài tiếng, nhưng Không Duyên hòa thượng hoàn toàn không nghe thấy. ͏ ͏ ͏

- Ngồi xuống. ͏ ͏ ͏

Lương Trình mở miệng nói. ͏ ͏ ͏

Không Duyên hòa thượng ngồi xuống. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Trịnh Phàm mới phát hiện sau lưng hắn xuất hiện vết tích khủng bố, hẳn là từng nhận tổn thương cực kỳ nghiêm trọng. ͏ ͏ ͏

- Giống hành thi hay không? ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm hỏi Lương Trình. ͏ ͏ ͏

Ở phương diện này, Lương Trình là hành gia. ͏ ͏ ͏

- Không phải, hắn vẫn là người sống, mặt khác còn bắt được một ít kẻ có dáng vẻ giống hắn, thuộc hạ đều đã kiểm tra, đúng là người sống. ͏ ͏ ͏

- Thuộc hạ cảm thấy, hẳn bị thôi miên cường độ nặng, hoặc là, bị xoá đi ý thức bản thân, chỉ còn lại bản năng nghe lệnh. ͏ ͏ ͏

- Bọn họ, đến từ phía bắc? ͏ ͏ ͏

- Vâng, chủ thượng. ͏ ͏ ͏

Liễu Phàm tiểu hòa thượng bởi vì phật tâm kiên định, vì vậy mới có thể tránh thoát ràng buộc trốn về, Không Duyên hòa thượng và đám đồng loại kia bị phân phát đi khắp nơi. ͏ ͏ ͏

Đó là địa phương tồn tại tế đàn giống như tông giáo, bọn họ cũng cần cung phụng, cần tín đồ cấp dưỡng, hiện tại, bọn họ phân phát những “tín đồ” này, hiển nhiên đã dời đi. ͏ ͏ ͏

- A Trình, ngươi phụ trách áp hậu, ta dẫn một ngàn kỵ đi đầu. ͏ ͏ ͏

- Chủ thượng, ngươi tự mình đi có quá nguy hiểm hay không? ͏ ͏ ͏

Lương Trình lo lắng nói. ͏ ͏ ͏

Hắn biết rõ, chủ thượng cảm thấy dẫn đại quân quá phiền toái, muốn kị binh nhẹ đi nhanh. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!