- Cho nên ta bảo ngươi hô ứng phía sau, nếu ta gặp phải nguy hiểm gì, ít nhất phải có hi vọng, hy vọng viện binh chạy tới vào thời điểm sống còn, chỉ có ngươi dẫn hậu quân ta mới có hi vọng như thế. ͏ ͏ ͏
- Lại nói, nếu chuẩn bị chạy trốn, có gì đáng sợ chứ, ta cảm thấy tại sao Tam nhi đến hiện tại còn không trở về báo tin tức, hiển nhiên đã có việc, cho nên ta cần đi vào tiếp ứng cho hắn.. ͏ ͏ ͏
- Nói không chắc, Tam nhi hiện tại đang chờ ta suất quân đi tới, như vậy rất tốt, chúng ta một nhóm bảo hộ một nhóm, chí ít, trong lòng đều có hi vọng. ͏ ͏ ͏
- Món đồ này cực kì tà môn, không quản có phải dự ngôn hay không, cũng không thể để hắn trưởng thành. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, thuộc hạ không đồng ý cách làm của ngài, ngài là chủ soái một quân, không thể cấp tiến như vậy, lại nói, con đường phía trước mênh mông, địa đồ của Liễu Phàm cũng là một khu vực lớn, ngài chỉ mang chút nhân mã này đi qua, nên làm sao tìm được, tìm bằng vận may sao? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nghe nói như thế, nở nụ cười, đưa tay chỉ Không Duyên hòa thượng, nói: ͏ ͏ ͏
- Biết tại sao lúc trước ta phái người truyền tin bảo sư đồ này đi cánh đồng tuyết tìm vị trí dự ngôn giúp ta không? ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia tự hỏi tự đáp: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì mệnh của hai sư đồ này rất tốt, là thật sự rất tốt, ngươi xem, sư phụ choáng váng, đồ đệ tinh thần phân liệt, nhưng không có ai chết, đúng không? ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia lại đưa tay chỉ chính mình, nói: ͏ ͏ ͏
- Mạng ta trên chiến trường, có thời điểm, đặc biệt không tốt, ta rất tự tin vào việc như vậy. ͏ ͏ ͏
- Mặt khác, ngươi lại nói với ta mấy lần ta khẳng định không tìm được vật kia, ta cảm thấy ta có xác suất rất lớn đụng phải vật kia. ͏ ͏ ͏
Lương Trình: ... ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm không do dự nữa, hạ lệnh với Lương Trình: ͏ ͏ ͏
- Điểm ngàn kỵ cho ta. ͏ ͏ ͏
- Vâng, chủ thượng. ͏ ͏ ͏
Lương Trình chỉ có thể đáp ứng. ͏ ͏ ͏
Lập tức, Trịnh Phàm đi vào soái trướng, nói với Tứ Nương: ͏ ͏ ͏
- Có việc khẩn cấp, cần đi đầu truy kích, ta đích thân lĩnh một đội binh mã tiến về phía trước tiếp ứng Tam nhi, Tứ Nương, ngươi lưu lại soái trướng trung quân, bảo... ͏ ͏ ͏
Bảo vệ Thiên Thiên, lời này, Trịnh Phàm không thể nói ra. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Thiên Thiên đứng bên cạnh Lưu Đại Hổ, đeo chủy thủ, ngực nhỏ thẳng tắp. ͏ ͏ ͏
- Thiên Thiên. ͏ ͏ ͏
- Có hài nhi! ͏ ͏ ͏
- Phụ thân đuổi bắt kẻ địch, ngươi lưu lại soái trướng trung quân bảo vệ tốt đại nương. ͏ ͏ ͏
- Hài nhi lĩnh mệnh! ͏ ͏ ͏
Ánh mắt của Trịnh Phàm và Tứ Nương đối diện một hồi, đều hiểu lẫn nhau. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo, Trịnh Phàm nhìn về phía Kiếm Thánh: ͏ ͏ ͏
- Lão Ngu. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh gật gù, cầm kiếm đi ra. ͏ ͏ ͏
Thời điểm Trịnh Phàm chuẩn bị rời đi, đã thấy Thiên Thiên chạy chậm tới gần, đem túi nhỏ có hòn đá màu đỏ đưa tới trước mặt Trịnh Phàm: ͏ ͏ ͏
- Tỷ tỷ, bảo vệ phụ thân. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm do dự một chút, có lẽ những lời mình thuyết phục Lương Trình đã lưu lại bóng ma trong lòng bản thân, nhưng nhìn Thiên Thiên, lại do dự. ͏ ͏ ͏
Vào lúc này, hòn đá màu đỏ bay lên, nó quen thuộc bay vào khe ngầm trong giáp trụ của Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏
Đã như vậy, Trịnh Hầu gia cũng không lập dị. ͏ ͏ ͏
Vén áo choàng, đi ra ngoài, Kiếm Thánh tuỳ tùng phía sau. ͏ ͏ ͏
- Phiền Lực, A Minh, đi theo bản hầu. ͏ ͏ ͏
- Vâng, chủ thượng. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, ta đỡ ngài. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, một đội kỵ binh hơn ngàn người thoát ly trung quân, vội vã đi về hướng bắc. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Cùng lúc đó, phương bắc, ở một chỗ trên cánh đồng tuyết, một người lùn tló đầu ra trong tuyết. ͏ ͏ ͏
Bên cạnh hắn có một đầu người nhô lên. ͏ ͏ ͏
Trong tầm mắt hai người, có một nhánh đội ngũ đang tiến về hướng tây. ͏ ͏ ͏
Trong bọn họ, có người cưỡi ngựa, cũng có người đi bộ. ͏ ͏ ͏
Trong đội ngũ bắt mắt nhất chính là, có đồ vật như xe trượt tuyết, do ba thớt tuyết lang không kém gì chiến mã kéo đi. ͏ ͏ ͏
Trên xe trượt tuyết, mang theo một tảng băng lớn chỉnh tề, hiển nhiên trong băng có đồ vật, xuất hiện bóng mờ dưới ánh mặt trời. ͏ ͏ ͏
- Tam gia, chúng ta có nên phái người trở về thông báo cho Hầu gia không? ͏ ͏ ͏
Đái Lập thân tín bên người Tiết Tam hỏi. ͏ ͏ ͏
- Hỏi cái rắm, chúng ta đã sớm thoát ly con đường lúc trước, cũng không biết đại quân chủ thượng hiện tại tới chỗ nào, làm sao thông báo, đốt phong hỏa sao? ͏ ͏ ͏
Cánh đồng tuyết mênh mông, rộng lớn vô ngần, nơi thích hợp cho nhân loại sinh sống lại không nhiều, sở dĩ hoang vắng là vì phương thức lan truyền tin tức quá gian nan. ͏ ͏ ͏
Đại quân Trịnh Hầu gia người đông thế mạnh, nhưng ở chỗ này, trừ phi ngươi có rất nhiều thám báo toả ra tìm kiếm, bằng không hai nhánh đại quân khó có khả năng gặp được nhau. ͏ ͏ ͏
Cho nên, ngươi thả một hai người trở về, có thể truyền tin tức hay không, thật chỉ có thể xem vận khí, thả quá nhiều người trở về, sẽ lãng phú nhân thủ hiện có. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam liếm môi một cái, sự chú ý của hắn đặt trên khối băng kia. ͏ ͏ ͏
Không có gì bất ngờ xảy ra, mục tiêu của chuyến này chính là nó. ͏ ͏ ͏
Dự ngôn sao, Ma Vương chân chính sao, đối phương đang nằm trong băng đấy. ͏ ͏ ͏