Năm đó, kiếm thánh một mình chém nghìn kỵ ở Tuyết Môn Quan, là chuyện có thật, trận chiến Trịnh Hầu gia phái ra trước mắt này chính là thực đánh thực. ͏ ͏ ͏
Không sợ chết, huấn luyện nghiêm khắc, kết trận chặt chẽ, thề chết tấn công, cho dù cao thủ lợi hại như thế nào cũng phải quỳ xuống cho ngươi. ͏ ͏ ͏
Kiếm thánh đang chuẩn bị xông lên lại bị Trình Phàm gọi lại: ͏ ͏ ͏
- Đừng ͏ ͏ ͏
Kiếm thánh khẽ cau mày. ͏ ͏ ͏
- Còn kéo dài nữa, hắn tiêu hóa hết những tà khí đấy thì cũng thôi đi, nhưng nhiều huynh đệ đã chết như vậy, không thể để bọn họ chết một cách vô ích được. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia ưỡn lung, trầm giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Đã tốn sức cả ngày rồi, nếu đến cuối cùng mà để hắn chạy thoát, ta cũng sẽ tức chết thôi. ͏ ͏ ͏
Đây không phải là do Trịnh Hầu gia máu lạnh, mà chính là hiện thực. ͏ ͏ ͏
- Khí phách này, cả đời ta cũng chỉ thấy một người có thể so được với hắn đó chính là Thiên Vô Cảnh. ͏ ͏ ͏
- Người chính là dựa vào khí phách để kiếm cơm. ͏ ͏ ͏
- Khí tức trên người hắn, có chút giống với tên trong tài ở dưới nhà ngươi. Kiếm thánh nói ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia lắc đầu nói: - Người thực sự giống hắn, đang dẫn dắt đại quân ở phía sau cơ. ͏ ͏ ͏
- Rốt cuộc là đồ vật gì vậy? ͏ ͏ ͏
Kiếm thánh hỏi. ͏ ͏ ͏
- Ngươi đang nói hắn, hay là đang nói … chúng ta? ͏ ͏ ͏
- Chúng ta? ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, là chúng ta. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm thấy bên kia chém giết cũng sắp xong rồi, lấy một viên ma hoàn từ trong ngực ra, bóp nát trong tay, chuẩn bị sẵn sang, sau đó, liền hét lớn: ͏ ͏ ͏
- Trịnh Phàm Bình Tây Hầu Phủ của Đại Yến đang ở đây! ͏ ͏ ͏
Ầm! ͏ ͏ ͏
Ầm! ͏ ͏ ͏
Ầm! ͏ ͏ ͏
Nam tử giáp đen như đang khóa chặt mục tiêu theo bản năng, thực ra, cho dù là đối với một con thú hoang tư duy thấp kém mà nói, bọn họ cũng hiểu được đạo lý bắt giặc phải bắt vua trước. ͏ ͏ ͏
Hắn bất chấp đao thương đâm vào người, cố chấp xông vào vòng vây, nhào về phía Trịnh Phàm đang đứng. ͏ ͏ ͏
Kỵ sĩ vòng ngoài phản ứng nhanh chóng, muốn chặn hắn lại, Trịnh Hầu gia đang ở đây, bọn họ sẵn sangf dùng tính mạng của mình để bịt những lỗ hổng. ͏ ͏ ͏
Mà kiếm thánh lúc này cũng di chuyển, thân hình chợt lóe, ͏ ͏ ͏
Sau khi nam tử giáp đen dùng môt chưởng đánh nát lồng ngực của một kỵ sĩ, sau đó đạp tung đầu của một con chiến mã, kiếm thánh liền xuất hiện sau lung hắn, tay cầm Ô Nhai, chém một đao lên bả vai nam tử giáp đen. ͏ ͏ ͏
- Phốc! ͏ ͏ ͏
Ô Nhai chém lên vai hắn, cả người hắn run lên, đầu gối khuỵu xuống, quỳ trên đất. ͏ ͏ ͏
Hắn muốn đứng dậy lần nữa theo bản năng, nhưng đúng lúc này, kiếm thánh dùng một đạo kiếm khí, đâm vào sau đầu hắn. ͏ ͏ ͏
Thân hình nam tử giáp đen bị khựng lại, sau một hồi vùng vẫy, hắn lúc này dường như đã tiêu hao hết chút sức lực cuối cùng trong cơ thể. ͏ ͏ ͏
Cúi đầu chán nản. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia đặt viên ma hoàn xuống, vươn tay lấy một điếu thuốc trong hộp sắt từ trong túi ra, cũng lười châm thuốc trong gió lạnh, trực tiếp đưa điếu thuốc vào miệng, nhai một cách chậm rãi. ͏ ͏ ͏
Mùi vị tanh nồng hơi cay làm kích thích bản thân, đồng thời đầu óc cũng tỉnh tảo hẳn. ͏ ͏ ͏
- Phi! ͏ ͏ ͏
Sau khi nhổ bã từ trong miệng ra, Trịnh Hầu Gia hạ lệnh: ͏ ͏ ͏
- Tìm tất cả các dây xích sắt có thể dùng, trói chết hắn cho ta! ͏ ͏ ͏
Chuyện này coi như đã thành công rồi, mặc dù trước mắt, còn chưa phải là thành công hoàn toàn, nhưng dẫu sao thì bản thân còn ở Tuyết Nguyên chứ không phải ở Thành Phụng Tân, tuy đã trói nam tử áo đen kia như một cái bánh chưng rồi, nhưng dù sao cũng chưa đưa hắn về Thành Phụng Tân, cũng chưa xây được một nhà lao đủ chắc chắn cùng với thiết lập trận pháp để phong ấn hắn một cách thực sự. ͏ ͏ ͏
Nhưng, phần khó nhất cũng là phần dễ xảy ra chuyện nhất đã được giải quyết. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo, liệu sau khi đem hắn về có xảy ra chuyện gì không, và sau khi khóa hắn lại sẽ có biến đổi khách thường nào không, thôi cứ để sau này lo vậy. ͏ ͏ ͏
Trong lòng Trịnh Hầu gia như có tảng đá rơi xuống. ͏ ͏ ͏
Tuy nhiên, hắn cũng không quá bất ngờ, hắn đã đạt tới bước này rồi, bắt được mục tiêu thành công cũng vốn là chuyện tự nhiên thậm chí là chuyện đương nhiên, không bắt được mà để hắn chạy thoát, đây mới gọi là bất ngờ. ͏ ͏ ͏
Đôi thầy trò Không Duyên Liễu Phàm này chính là phúc duyên sâu sắc chân chính, không hề nói khoa trương chút nào, chém một đao lên người họ, không phải máu chảy ra, mà chính là phúc phần. ͏ ͏ ͏
Chính là đôi thầy trò tốt quá mức này, vốn dĩ rất thích truyền giáo ở Tuyết Nguyên, mong muốn sau này có thể xây một ngôi đền của riêng mình ở ngoài Thành Phụng Tân nhờ sự giúp đỡ của Bình Tây Hầu Phủ. ͏ ͏ ͏
Kết quả là bị Trịnh Hầu gia cưỡng chế làm nhiệm vụ phân chia bè phái. ͏ ͏ ͏