Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1975: DIỆT TỘC NGƯƠI ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia không hề tin vào những học thuyết nhảm nhí của những luyện khí sỹ, dù sao những học thuyết mà bản thân hắn hiểu được còn nhiều hơn, nhưng hắn lại tin vào học thuyết về vận số. ͏ ͏ ͏

Vì vậy điều này thực sự tương đương với việc hi sinh hai tên hòa thượng, để bọn họ lót đường cho mình. ͏ ͏ ͏

Kết quả là, một người bị điên, kẻ kia thì tâm thần phân liệt. ͏ ͏ ͏

Nhưng đổi lại bản thân lại âm thầm có được manh mối. ͏ ͏ ͏

Sau khi nắm được manh mối, liền không hề trì hoãn, lập tức triệu tập nhân mã, tiến sâu vào Tuyết Nguyên đang vào mùa đông, đều chuẩn bị như vậy rồi, nếu còn xảy ra chuyện gì, quả thật rất bất công. ͏ ͏ ͏

Sau khi thu dọn di thể những chiến sĩ tử trận, xử lý vết thương của những người bị thương, đoàn đội bắt đầu quay trở về. ͏ ͏ ͏

Vào ngày thứ ba, tiếp ứng cho Tiêu Kỵ do phía Lương Trình cử đi xong, hôm sau, Trịnh Phàm bên này đã tập hợp xong với đoàn đội kia, sau đó, đại quân bắt đầu trơ về. ͏ ͏ ͏

Trên đường trở về, tộc trưởng bộ tộc Địch Sơn mang theo thê nhi của mình và những quý tộc trong bộ tộc, khoác áo da cừu, miệng ngậm ngọc bội, quỳ xuống trên đường hành quân của đại quân. ͏ ͏ ͏

Ha ha ha ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia mỉm cười, nói với Cẩu Mạc Ly bên cạnh: ͏ ͏ ͏

- Dã nhân cũng đã học được cách này rồi sao? ͏ ͏ ͏

Cẩu Mạc Ly nói: ͏ ͏ ͏

- Điều này có nghĩa là bọn chúng là những kẻ có đầu óc, người đời đều cười nhạo khỉ đội mũ người, nhưng ít ra, con khỉ này còn có một trái tim làm người, còn giỏi hơn nhiều so với những con khỉ ngu ngốc chỉ biết ăn ngủ kia. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia ngưng cười, gật đầu nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, có thể có liên quan với bên kia, quả thực cũng không phải là kẻ vô dụng, trong lòng hắn cũng có suy nghĩ riêng. ͏ ͏ ͏

- Chủ thượng muốn giải quyết hắn như thế nào? ͏ ͏ ͏

- Giải quyết? ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia lắc đầu. ͏ ͏ ͏

- Trước hết gặp một chút, hỏi xem đã. ͏ ͏ ͏

Địch Cù tộc trưởng bộ tộc Địch Sơn và thê nhi hắn bị đưa ra bên ngoài lều, bọn họ lại quỳ xuống một cách quy củ. ͏ ͏ ͏

Trình Hầu gia không muốn đứng trong lều gặp người khác, mà đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Dáng người của Địch Cù rất lớn, trong tộc dã nhân, xem tướng mạo liền có thể nhận ra được đâu là một dũng sĩ, trên người hắn cũng có hình xăm kí hiệu của bộ tộc Địch Sơn. ͏ ͏ ͏

- Tội nhân xin được dập đầu với Bình Tây Hầu gia vĩ đại, mọi tội lỗi đều do tội nhân gây ra, tội nhân sẵn sàng dùng mạng nhỏ của gia đình mình để gánh chịu cơn thịnh nộ của Bình Tây Hầu gia, chỉ cầu xin ngài đại ân đại đức rộng lượng bỏ qua cho bộ tộc Địch Sơn. ͏ ͏ ͏

Thân là tộc trưởng, vào lúc này có thể chủ động đứng ra vì sự tồn vong của cả tộc, quả thực là một hảo hán, có thể coi là có trách nhiệm. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia đến trước mặt hắn, nhìn hắn. ͏ ͏ ͏

- Bản Hầu hỏi ngươi, sao ngươi lại biết bọn chúng. ͏ ͏ ͏

- Là sứ giả Tinh Thần thông báo cho bộ tộc chúng tôi, trang trại chúng tôi nằm ở phía bắc, vì vậy muốn mượn sức mạnh của bộ tộc chúng tôi để chặn đánh bọn họ. ͏ ͏ ͏

- Còn ngươi lại chọn làm trái ý chúng? ͏ ͏ ͏

- Vâng, tội nhân vẫn luôn không đồng ý với những sứ giả này, nhưng lại tò mò với đồ vật mà họ nói, vì vậy tội nhân giả vờ đáp ứng bọn họ, nhưng vẫn âm thầm liên lạc với đám người ở cực Bắc kia, chuẩn bị tiếp ứng giúp họ thoát khỏi sự truy sát của Sứ giả Tinh Thần, cũng là do tội nhân điều khiển đồ vật kia. ͏ ͏ ͏

Địch Cù có thể nói là rất thẳng thắn. ͏ ͏ ͏

Đồ vật kia chính là chỉ nam tử giáp đen. ͏ ͏ ͏

Một kẻ yếu ớt chưa thức tỉnh hoàn toàn, lại có thể dựa vào việc bộc phát sức mạnh nhất thời, đón được ba kiếm nhị phẩm của kiếm thánh mà vẫn chưa chết. ͏ ͏ ͏

Đối với bộ tộc Tuyết Nguyên mà nói, sự tồn tại của thứ này quả thực giống như một cỗ máy giết người vậy. ͏ ͏ ͏

Ghen tỵ chính là chuyện thường tình của con người, muốn độc chiếm cho riêng mình, điều này cũng có thể hiểu được. ͏ ͏ ͏

Ai mà chẳng có dã tâm cơ chứ. ͏ ͏ ͏

Địch Cù lại nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng tội nhân thực sự không biết Hầu gia cũng muốn đồ vật này, nếu tội nhân biết sớm hơn, thì làm sao có thể dám cướp người với Hầu gia chứ, tội nhân nhất định sẽ tự thân xuất mã cướp đồ vật kia về dâng lên trước mặt Hầu gia. ͏ ͏ ͏

Câu này nửa thật nửa giả. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm biết rõ, nếu Bình Tây Hầu Phủ chỉ ra mặt, nhất định sẽ xử lý tên Địch Cù này và bộ tộc Địch Sơn đứng sau hắn, nói chung là sẽ không tình nguyện giao người ra, quả thực không muốn nên mới chọn cách thoả hiệp nói là hắn đã chạy trốn rồi. ͏ ͏ ͏

Dù sao thứ kia cũng là người, chạy trốn không phải là chuyện rất bình thường sao? ͏ ͏ ͏

Nhưng sau khi Bình Tây Hầu Phủ xuất binh tiến vào Tuyết Nguyên, liền bày ra bộ dạng nhất định phải có được thứ kia, vì vậy Địch Cù mới không dám làm trái ý. ͏ ͏ ͏

- Vốn dĩ, bổn hầu định đợi sau khi trở về Tuyết Hải Quan sẽ xuất binh tiêu diệt bộ tộc Địch Sơn của ngươi. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!