Địch Cù ghì đầu sát đất, không dám đứng lên. ͏ ͏ ͏
- Bây giờ bổn hầu muốn đổi ý một chút, Địch Cù. ͏ ͏ ͏
- Có tội thần. ͏ ͏ ͏
- Bổn hầu lệnh cho ngươi chọn ra ba nghìn tráng sĩ trong tộc đi theo bổn hầu nhập quan, làm nô bộc trong Hầu phủ, nếu có chiến sự, lấy chiến công chuộc tội, nếu không lập được chiến công, phải chịu làm nô bộc cả đời! ͏ ͏ ͏
- Lão nô tạ ơn Hầu gia! ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm xoay người, giáp sĩ hai bên đi tới đưa tên này đi. ͏ ͏ ͏
Cúc Mạc Ly lúc này mới bước ra, nói: ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, ngài lại mềm lòng rồi. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm lắc đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Ta chỉ là thích hình xăm trên người hắn mà thôi. ͏ ͏ ͏
Cúc Mạc Ly lại nói: ͏ ͏ ͏
- Ngài chuẩn bị xuất binh sao? ͏ ͏ ͏
- Vốn dĩ chưa định đánh, nhưng nếu việc này đã tiến triển thuận lợi như vậy, đợi sau khi trở về, tiện thể thư giãn gân cốt một chút. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng anh minh. ͏ ͏ ͏
- Việc này phải đợi sau khi trở về rồi hãy bàn. ͏ ͏ ͏
- Vâng. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phạm quay về trại, ở trong trại, kiếm thánh vẫn đang lau Long Uyên trong tay. ͏ ͏ ͏
Kiếm cũng cần phải nuôi dưỡng, bằng cách dùng khí của kiếm khách. ͏ ͏ ͏
Lần này, Long Uyên bị vấy bẩn, chẳng khác nào công nuôi dưỡng mấy năm nay xem như đổ xuống biển. ͏ ͏ ͏
- Còn có thể bổ sung lại không? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm hỏi. ͏ ͏ ͏
Kiếm thánh gật đầu, rồi lại lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Có thể, nhưng phải rất lâu. ͏ ͏ ͏
- Có cách nào nhanh hơn không? ͏ ͏ ͏
- Tìm người làm kiếm để bổ sung, sẽ rất nhanh thôi. ͏ ͏ ͏
- Ta sẽ đi gửi một bức công hàm, ngươi có thể đến Trấn Nam Quan đợi hắn. ͏ ͏ ͏
- Không cần đâu, vẫn có thể dùng tạm. ͏ ͏ ͏
Ít ra vẫn còn có tác dụng. ͏ ͏ ͏
- Việc này không thể tạm thời được. ͏ ͏ ͏
- Ta lại cảm thấy không cần thiết phải phí công vì việc này. ͏ ͏ ͏
- Ta không ngại phiền phức, ngươi phải nghĩ cho ta một chút, như vậy đi, lát nữa ta sai người truyền lời cho Độc Cô gia ở Sở quốc, đợi sau khi vào Tuyết Hải Quan, ngươi cứ đi Trấn Nam Quan, cũng không lâu đâu, sửa Long Uyên xong, ngươi cũng có thể trở về Phụng Tân Thành rồi. ͏ ͏ ͏
- Gấp gáp như vậy sao? Kiếm thánh suy nghĩ. ͏ ͏ ͏
- Sắp phải đánh trận ư? ͏ ͏ ͏
- Đại cữu ca ta sắp chính thức lên ngôi rồi. ͏ ͏ ͏
Thực ra, nửa năm trước Nhiếp Chính Vương vốn dĩ đã định đăng cơ, nhưng vì Hoàng Thái hậu bệnh năng, vì muốn cầu phúc cho Hoàng Thái hậu nên mới trì hoãn. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên đây cũng chỉ là một cái cớ, nguyên nhân cơ bản là vì cuộc chiến với Càn quốc vào thời điểm đó vẫn chưa kết thúc, sau đó, một số chuyện trong nước vẫn chưa được sắp xếp ổn thỏa. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đã từng ngồi chung một chiếc xe ngựa với đại cửu ca, theo hắn thấy, người anh vợ này bị mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế rất rõ ràng, tự mình nấu một bát mì lót dạ cho mình cũng phải chú trọng bày đĩa. ͏ ͏ ͏
- Sắp đánh người ta rồi còn bắt hắn đến sửa kiếm giúp ta? ͏ ͏ ͏
- Có qua có lại thôi, không phải ta cũng bán ngựa cho Sở quốc sao? ͏ ͏ ͏
- Vì sao lại muốn đánh? ͏ ͏ ͏
Kiếm thánh hỏi. ͏ ͏ ͏
- Có thể không đánh mà. ͏ ͏ ͏
- Cuối đông, quân dân cũng không có việc gì làm cả. ͏ ͏ ͏
- Có thể ở nhà đánh con. ͏ ͏ ͏
Kiếm thánh nói xong có chút hối hận. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia không quan tâm, nói: ͏ ͏ ͏
- Mấu chốt là hệ thống hộ vệ này của Hầu phủ chúng ta nếu không được đánh trận, sẽ không lập được chiến công, nếu không có chiến công sẽ không có thu nhập, liền xuất hiện nhiều vấn đề rồi. ͏ ͏ ͏
- Ngược lại, sau khi chiến tranh bắt đầu, vấn đề sẽ ít hơn, thậm chí là không còn nữa. ͏ ͏ ͏
Hệ thống do Người mù Bắc quản lý thiết kế cho Hầu phủ, có bóng dáng của tước chế Tần quốc quân và chế độ Bát Kỳ Hậu Kim trong một thời gian và không gian khác., chung quy lại, đây là một nhóm quân sự; ͏ ͏ ͏
Một năm trước, mọi người phải nhẫn nhục chịu khó để khôi phục sản xuất, nhưng nếu vẫn không có chiến tranh, không có nguồn thu từ ngoại chiến, hệ thống này sẽ tương đương với việc bị chặn lại. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên, chiến tranh ở đây không phải là một cuộc đại chiến, mà là chiến tranh nhỏ, nhưng chắc chắn lớn hơn nhiều so với quy mô hai ba ngàn kỵ binh ở ngoài thành. ͏ ͏ ͏
Về phần vì vậy mà gây ra chiến tranh trong nước gì đó, nếu người Sở thực sự dám phát động chiến tranh trong nước, chắc chắn họ đã chuẩn bị xong xuôi rồi, chứ không phải quyết định bởi việc ngươi có khiêu chiến hay không. ͏ ͏ ͏
- Mệt mỏi. Kiếm thánh có chút bất lực. ͏ ͏ ͏
- Chờ xem tình hình đã, không vôi, nói không chừng sẽ không đánh nữa, phải xem tình hình lúc đã đã, à, đúng rồi, ngươi bắt lấy tên đó đi, ta đã nói rồi, ai bắt được hắn sẽ phong làm Tổng binh. ͏ ͏ ͏
- Vậy chẳng phải ta sẽ thành Lý Lương Thân sao? ͏ ͏ ͏
- Ngươi có muốn không? ͏ ͏ ͏
- Ngài nói là, ai chém được đầu hắn. Kiếm thánh hiển nhiên không có hứng thú với việc làm Tổng binh gì đó. ͏ ͏ ͏
- Ha ha ha. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm bước ra khỏi trại, đi đến lều Tiết Tam đang ở xem tình hình của hắn. ͏ ͏ ͏
Tiết Tam vẫn còn hôn mê, Lương Trình vừa đẩy một ít thi độc ra cho hắn, chậu nước bên cạnh đều là máu đen. ͏ ͏ ͏
- Sao rồi? ͏ ͏ ͏
Trình Phàm hỏi. ͏ ͏ ͏