Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1981: RÚT RỒI ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia gật đầu, đưa tay ra lau vết dầu trên khóe miệng Thiên Thiên, nói: ͏ ͏ ͏

- Nhi tử, muốn biết thân phụ của ngươi rốt cuộc lợi hại như thế nào không? ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên nhìn Trịnh Phàm, chớp mắt. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm đứng dậy, tỳ hưu đang nằm rạp xuống ở bên kia cũng đứng dậy đi qua, Trịnh Phàm ôm Thiên Thiên cùng nhảy lên. ͏ ͏ ͏

- Đã ăn uống no nê rồi, đi dạo một vòng thôi. ͏ ͏ ͏

Những tướng lĩnh bên cạnh Kim Thuật Khả cũng ngồi lên ngựa, đi theo Hầu gia nhà mình đi vòng quanh qua đống phế tích của Kinh Thành, đến bên bờ Vị hà. ͏ ͏ ͏

Bên bờ bên kia, Sở quân đang đứng rất đông, bè nứa cũng rất nhiều, đang diễu võ dương oai, thấy Yến quân cung đến không ít, màn biểu diễn của Sở quân lại càng phô trương hơn, càng không kiêng nể gì cả. ͏ ͏ ͏

- Phụ thân, bên kia bờ là Sở quân sao? ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên tò mò hỏi. ͏ ͏ ͏

- Đúng thế, là Sở quân. ͏ ͏ ͏

- Là người mẫu quốc của nhị nương sao? ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên biết nhị nương của mình là công chúa của Sở quốc. ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy. ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy, cũng là kẻ thù của chúng ta sao? ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- Đúng, là kẻ thù, nhi tử, nhớ kỹ câu nói này của cha, nếu không cùng tộc loại với ta, lòng dạ của họ ắt sẽ khác đi. ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên hiểu được ý nghĩa của câu nói này, sau đó, cậu nhóc vô thức quay đầu lại nhìn Kim Thuật Khả đang cưỡi ngựa đi theo bên cạnh mình. ͏ ͏ ͏

Kim Thuật Khả vốn không cảm thấy có chuyện gì, cũng không bị câu nói này làm tổn thương trái tim mỏng manh của hắn nhưng không biết làm sao tên nhóc này lại đột nhiên nhìn mình. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia cười nói: ͏ ͏ ͏

- Tộc, chính là tín ngưỡng miếu thờ thần thổ địa, chứ không phải là màu da và ngoại hình, năm đó Thiên tử nước Đại Hạ đã nói, di nhập chư hạ tắc vi hạ. ͏ ͏ ͏

- Hầu gia nói rất đúng. ͏ ͏ ͏

Kim Thuật Khả liền nói. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm tiếp tục dạy dỗ hài tử, ͏ ͏ ͏

- Nhưng Sở quân ở phía đối diện lại khác, bọn chúng có triều đình khác, có kí hiệu khác, có lòng tin khác với Yến quốc chúng ta, tuy nhiên, Sở quân cũng có nước chư hầu, nhưng trong tương lai giữa Yến quân ta và Sở quân chỉ có một nước có thể tồn tại. ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên gật đầu. ͏ ͏ ͏

- Nhị nương của con vẫn luôn nhớ nhà. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm nói. ͏ ͏ ͏

- Vâng. ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên gật đầu. ͏ ͏ ͏

- Vì vậy, chúng ta hãy cố gắng để Nhị nương của con có thể về thăm nhà sớm một chút, về một còn chưa đủ, phải về thăm nhà thường xuyên. ͏ ͏ ͏

- Vâng. ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Thiên Thiên lại gật đầu tiếp. ͏ ͏ ͏

Kim Thuật Khả đứng bên cạnh trong lòng có chút dâng trào, Hầu gia hôm nay đã liên tục ám chỉ rằng phải xuất binh rồi. ͏ ͏ ͏

Hắn làm sao có thể không thích đánh trận chứ, cho dù bây giờ hắn đã là tổng binh, nhưng thuộc hạ của mình, thân tín của mình, cùng với những người ủng hộ mình, bọn họ cũng rất khao khát được lập chiến công, được thăng quan tiến chức. ͏ ͏ ͏

Bên kia bờ, cảnh nhộn nhịp cùng việc diễu võ dương oai của Sở quân ngày càng rộn ràng hơn, thậm chí còn hát những bài dân ca của Sở quốc. ͏ ͏ ͏

Một số binh linh của Sở quốc còn ngạo mạn bắn tên sang phía bên này, mặc dù mũi tên này hầu như đều bắn rơi xuống sông nhưng bọn chúng vẫn thích thú không ngừng. ͏ ͏ ͏

Mà Yến quân bên bờ bên này lại có vẻ rất kiềm chế. ͏ ͏ ͏

Hầu gia của bọn họ đang ở đây, không thể chạy qua bên kia, làm ra những việc ngu ngốc với Sở quân như lúc trước được. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa, trong trận đại chiến Yến Sở năm đó, kinh đô của Sở quốc bị thiêu rụi hoàn toàn, buộc phải nhường đất để cầu hòa, với tư cách là bên thắng, khi đối mặt với sự tức giận của bên thua, luôn dễ dàng tỏ ra dè dặt. ͏ ͏ ͏

Dè dặt vốn dĩ chính là một loại khoái cảm. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia chỉ tay về phía một người lính gác ở đằng trước, người này là một tướng gác của một pháo đài quân sự gần đó, chức vụ của hắn bằng với chức vụ của Trịnh Phàm khi còn ở pháo đài Thúy Liễu năm đó. ͏ ͏ ͏

- Hầu gia! ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- Phái người qua sông truyền lời cho thủy trại bên kia bờ, trước khi mặt trời lặn, nếu bọn hắn không lùi về sau mười lăm dặm, thì phải tự gánh lấy hậu quả. ͏ ͏ ͏

- Dạ! ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Thị vệ này liền phái người đi truyền lời. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, một binh sĩ của Yến quốc liền chèo thuyền đi về phía đối diện, Sở quân cũng tuân theo quy củ, hiểu được việc không nên giết sứ giả trong lúc hai nước giao chiến, hơn nữa Bình Tây Hầu phủ cũng thường xuyên làm ăn buôn bán với triều đình Sở quốc, hai nước vừa đấu tranh nhưng lại vừa hợp tác với nhau. ͏ ͏ ͏

Tranh cãi thì vẫn tranh cãi, nhưng chưa tới mức vạch trần bộ mặt của nhau, ít nhất Sở quân sẽ không chủ động xé ra, nhưng Yến quân lại không thể chắc chắn được. ͏ ͏ ͏

Ở một số nới, thế hế hệ quân thần này, có thể nói là kế thừa hoàn toàn các thế hệ trước. ͏ ͏ ͏

Không bao lâu sau, binh sĩ truyền tin kia của Yến quốc liền chèo thuyền trở về, tiếng cười nhạo của thủy quân Sở quốc ngày càng dữ dội, đều cho rằng đầu óc Yến quân có phải có vấn đề rồi không, vậy mà lại phái người sang truyền những lời hoang đường như vậy. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm không quan tâm, nói: ͏ ͏ ͏

- Giương cờ. ͏ ͏ ͏

Phàm là những cận vệ được Bình Tây Hầu mang theo, luôn có một lá cờ ba mặt ở trong doanh trại. ͏ ͏ ͏

Một mặt là Hắc Long kỳ của Đại Yến, mặt kia là cờ chim ưng hai đầu. ͏ ͏ ͏

Về phần mặt thứ ba của lá cờ. ͏ ͏ ͏

Lúc này đang được cẩm y vệ cắm ở bên kia bờ. ͏ ͏ ͏

Chính là vương kỳ Tĩnh Nam Vương của Đại Yến. ͏ ͏ ͏

Sau khi mặt cờ này được cắm lên, thủy quân của Sở quốc phía đối diện bỗng trở nên yên ắng. ͏ ͏ ͏

Một lát sau, người lính gác kia liền kích động phi ngựa tới nói: ͏ ͏ ͏

- Hầu gia, Sở quân…đã rút lui rồi! ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!