Quân Sở đã rút khỏi trại.
Thiên Thiên nở nụ cười.
Trịnh Hầu gia cũng cười.
Tất nhiên việc rút lui khỏi một thủy trại không thể thay đổi được toàn bộ hệ thống phòng ngự của quân Sở ở phía nam Vị hà, Trịnh Hầu gia bây giờ cũng không muốn thừa dịp này vượt sông.
Cười một tiếng, vui vẻ một chút là được rồi, cũng xứng đáng.
Đây chính là cuộc sống, chiến tranh dữ dội trong mắt người thường chẳng qua cũng chỉ là một phần trong cuộc sống của Trịnh Hầu gia.
Trịnh Hầu gia nói với Kim Thuật Khả đang đứng bên cạnh.
- Kim Thuật Khả.
- Có mạt tướng.
- Bây giờ, quân Sở nhìn thấy cờ của Tĩnh Nam Vương mới bị dọa sợ hãi phải rút lui, bản hầu hi vọng trong tương lai, khi bọn chúng nhìn thấy lá cờ có chữ “Kim” của ngươi, cũng phải sợ hãi mà rút lui.
Trịnh Phàm cố ý không nhắc tới mình, nhưng trên thực tế, bản chất đều như nhau.
- Mạt tướng thề sẽ cố gắng tới cùng, để không phụ sự kỳ vọng của Hầu gia với mạt tướng.
Trịnh Hầu gia gật đầu, nói:
- Đi thôi, về nhà.
Tuy nhiên, đúng lúc này, quân Sở cũng xuất hiện một cái bè.
Trịnh Hầu gia đã nhìn thấy liền ra hiệu cho Tỳ Hưu đợi thêm một chút.
Không lâu sau, sứ giả của nước Sở truyền lời tới.
Nói rằng đại tướng quân Niên Nghiêu sắp mở yến tiệc ở bờ bên kia, và muốn gặp mặt Tĩnh Nam Vương.
Người đời đều biết, đại tướng quân của nước Sở thường lấy Nam Vương của Đại Yến để làm gương, nhưng theo Trịnh Phàm thấy, thật ra Niên Nghiêu chính là người hâm mộ của lão Điền.
Chỉ có điều là, bữa yến tiệc này…
- Kim Thuật Khả, Tĩnh Nam Vương không ở đây, ngươi thử đoán xem, Niên Nghiêu có ở bên kia hay không?
- Hầu gia, chiến tranh giữa hai nước Sở Càn đã kết thúc từ lâu rồi, nếu nói tên Niên Nghiêu đó dời quân về đây, cũng không phải là lạ.
- Ha ha
Trịnh Hầu gia lắc đầu, nếu Niên Nghiêu chỉ đạo phòng thủ ở bên kia, liệu hắn có phải cân nhắc thêm việc đến nước Sở sau mùa xuân theo như kế hoạch ban đầu không.
Lúc Lão Điền còn ở đây, cũng đã từng nói rằng, trong danh sách các danh tướng đương thời, không thể không nhắc đến Niên đại tướng quân xuất thân từ nô lệ này.
Trong trận chiến giữa hai nước Yến Sở, nước Sở đã bị thua, nhưng Niên đại tướng quân vẫn giữ được thể diện.
Chính vì việc kéo dài thời gian của Niên đại tướng quân lúc trước đã khiến Yến quốc mất đi cơ hội khuếch trương thành quả, việc thiêu rụi Dĩnh Đô của Tĩnh Nam Vương và Bình Tây Hầu đào mộ tổ tiên của các quý tộc về cơ bản đều chỉ là những lời cảnh cáo trước lúc rời đi mà thôi.
- Một lát nữa Lương tướng quân sẽ lại tới đây.
- Mạt tướng đã rõ.
Trước hết, để Lương Trình qua xem xét một chút, Trịnh Hầu gia rất tự tin về mình, nhưng không cần thiết phải bỏ qua một người tham mưu ưu tú như vậy.
Nhưng theo Kim Thuật Khả thấy, Lương Trình chính là thân tín được Bình Tây Hầu gia coi trọng nhất trong quân trại, hắn chắc hẳn là người kế thừa những mục tiêu của Bình Tây Hầu.
Trịnh Hầu gia không trả lời vị “Niên đại tướng quân” ở bờ bên kia mà đi thẳng về phía Trấn Nam Quan, ghé thăm các hộ dân ở Trấn Nam Quan và các vùng lân cận, rồi tổ chức giao lưu trò chuyện cùng các binh sĩ, sau đó, đưa gạo, mì, lương khô và dầu vốn được chuẩn bị giao nộp vào năm nay cho quân dân, xem như là vật phẩm mà Trịnh Hầu gia lần này mang tới để ban thưởng.
Những chính sách chính trị này, cũng phải kéo dài mất mấy ngày, vừa vặn có thể đợi Kiếm Thánh quay lại rồi cùng trở về Phụng Tân Thành.
- Vị Luyện Kiếm Sư của Độc Cô gia kia cũng dễ nói chuyện.
Trịnh Hầu gia nói.
- Chẳng qua chỉ là một thanh kiếm mà thôi.
Kiếm Thánh nói.
Nói thẳng ra, chẳng qua chỉ là một thanh kiếm.
Chẳng nhẽ nếu không có Long Uyên, Kiếm Thánh sẽ không còn là Kiếm Thánh, ngay cả có Kiếm Thánh rồi, không phải nước Tấn cũng bị diệt vong hay sao?
- Trong những trường hợp không phô trương, Luyện Kiếm Sư vẫn có phong thái quý tộc của Đại Sở.
- Ta gặp được Niên Nghiêu rồi.
Kiếm Thánh nói.
- Là Niên Nghêu?
- Cũng không rõ, hắn tự xưng là Niên Nghiêu.
- Ồ.
- Có ý gì?
- Ta cũng không rõ.
Trịnh Phàm nói.
- Có thể là quân Sở bên kia đã có linh cảm, Phụng Sào nội vệ cũng không phải là kẻ vô dụng.
- Triều đình nước Sở không thể không nghe ngóng được bóng gió gì về tình hình gần đây của Phụng Tân Thành, không điều động binh mã mà chỉ ưu tiên lương thảo hàng đầu.
- Nhưng mà, không biết việc ta tới Tuyết Nguyên liệu có thể đập tan sự nghi ngờ của bọn họ hay không?
Trịnh Hầu gia cười nói:
- Nhưng cũng không sao cả, quân Sở tất nhiên sẽ phải đề phòng quân Yến ta tiến về phía nam, mà Đại Yến ta cũng luôn muốn thôn tính phía nam, hai bên đều hiểu rõ điều này.
- Dân chúng nước Sở ở phía nam Huyện Thượng Cốc đã khôi phục lại cuộc sống rồi.