- Không nỡ rồi sao? ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia hỏi. ͏ ͏ ͏
- Không đến mức đấy. ͏ ͏ ͏
- Đợi sau khi ngươi về Phụng Tân Thành, hỏi con trai ngươi, rồi hỏi người qua đường, hỏi bọn họ xem có muốn đánh trận không, bọn họ sẽ nói với ngươi là muốn. ͏ ͏ ͏
Chỉ có đánh trận, những người không phải hộ vệ mới có thể trở thành hộ vệ, được hưởng phúc lợi của Bình Tây Hầu phủ; ͏ ͏ ͏
Mà những người vốn đã là hộ vệ, cũng muốn nhận được nhiều phần thưởng hơn, sống cuộc sống tốt hơn thông qua việc đánh trận. ͏ ͏ ͏
Lão Ngu, nghĩ thoáng một chút đi, ͏ ͏ ͏
Ngươi cho rằng dân chúng sẽ hài lòng với cuộc sống không phải lo cái ăn cái mặc như thế này? ͏ ͏ ͏
Không, sẽ không. ͏ ͏ ͏
Lúc bọn họ ăn không no, mặc không ấm, bọn họ hi vọng sẽ có được điều này, nhưng sau khi họ sống cuộc sống như mong muốn rồi, họ vẫn sẽ không hài lòng. ͏ ͏ ͏
Bọn họ muốn ăn uống ngon hơn, ăn mặc thoải mái hơn. ͏ ͏ ͏
Muốn khi con gái xuất giá sẽ sắm được của hồi môn phong phú một chút, khi nhi tử lấy vợ sẽ sắm được đồ dùng trong nhà trang nhã hơn. ͏ ͏ ͏
Lo liệu xong xuôi cho con cái rồi, sẽ còn muốn nghĩ cho cháu chắt nữa. ͏ ͏ ͏
Sẽ không biết thế nào là đủ, cũng không bao giờ có thể thỏa mãn. ͏ ͏ ͏
Ta cũng không muốn đánh nhau, ngươi biết đấy, từ trước tới nay ta vốn là một người rất lười biếng, nhưng bây giờ, là bọn họ muốn chiến đấu, ngươi có thể làm gì được? ͏ ͏ ͏
- Ngươi muốn làm gì thì cứ làm, nhưng mà ta vẫn luôn rất tò mò một chuyện, những điều ngươi vừa nói thực ra lúc trước ta cũng đã được trải nghiệm khi còn ở Phụng Tân Thành, nhưng vì sao lại như thế này? ͏ ͏ ͏
- Cuộc sống yên bình trong một năm, Hoàng đế băng hà, tân hoàng lên ngôi, đây chỉ có thể đánh những trận nhỏ, hơn nữa còn cách dân chúng của Phụng Tân Thành quá xa, mà những quân dân chính thống đến Thịnh Lạc Thành sớm nhất sau đó lại tới Tuyết Hải quan, bọn họ từ lâu đã quen với với việc chia sẻ chiến thắng của Hầu phủ trong các cuộc chiến tranh ngoại bang. Chiến tranh đột nhiên ngừng lại, bọn họ sẽ có chút không quen. ͏ ͏ ͏
- Những gì mọi người sợ hãi không phải là chiến tranh, mà là sợ chiến tranh bị thất bại. ͏ ͏ ͏
- Ta thấy những lời này của ngươi có phần đúng. ͏ ͏ ͏
- Ta cũng thấy như vậy. ͏ ͏ ͏
Trên đường về không có việc gì cần phải trì hoãn, vì vậy liền đẩy nhanh tốc độ, vốn dĩ Kiếm Thánh không muốn đi sửa Long Uyên nhưng không cưỡng lại được yêu cầu của Trịnh Phàm nên đành phải đi một chuyến. ͏ ͏ ͏
Vì vậy, đợi tới khi một đoàn người tới Phụng Tân Thành, đã sang năm mới rồi. ͏ ͏ ͏
Một trăm ngày tuổi con của Kiếm Thánh cũng qua rồi. ͏ ͏ ͏
Đây chính là cuộc sống, làm sao có thể hoàn hảo được chứ. ͏ ͏ ͏
Vừa vào thành, Kiếm Thánh liền trở về nhà. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia cũng về phủ của mình, lần đi ra ngoài, cũng không thể nói là vất vả, chủ yếu là có thể đưa tên nhóc kia đi xem thế giới bên ngoài. ͏ ͏ ͏
Vừa vào tới nhà, mèo đen và hồ ly đã nhảy ra chào đón tiểu chủ nhân, Thiên Thiên liền ngồi xuống vuốt ve âu yếm chúng. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia lấy Ma Hoàn ra đưa cho Thiên Thiên. ͏ ͏ ͏
Sau khi A Minh vào Hầu phủ liền rẽ trái theo thói quen, trở về hầm rượu quen thuộc của mình, hắn không muốn ở trong Hầu phủ, càng không muốn xây nhà ở ngoài Hầu phủ, chỉ có hầm rượu của Hầu phủ mới là nhà của hắn. ͏ ͏ ͏
Dù sao Trịnh Hầu gia và các Ma vương khác cũng không thích uống rượu. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia sai gia nhân chuẩn bị nước tắm, kiếp trước nhà hắn chính là phòng làm việc, chuyện hạnh phúc nhất ở kiếp này có lẽ là khi về tới nhà liền có thể hoàn toàn “ngăn cách với đời”. ͏ ͏ ͏
Cổng lớn của Bình Tây Hầu phủ cũng có hai con sư tử đá, kiểu dáng giống hệt với hai con trước cửa Tĩnh Nam Hầu phủ ở Lịch Thiên Thành, ý nghĩa không cần nói cũng có thể tự hiểu được. ͏ ͏ ͏
Sau khi ngâm mình trong bồn tắm, cả người đều được thư giãn. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia không kìm được liền phát ra tiếng kêu ma mị. ͏ ͏ ͏
Sau đó, quàng khăn vào dưới cổ, nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc. ͏ ͏ ͏
Sau khi tỉnh lại, nhìn sang bên cạnh, tất nhiên không có tỳ nữ rồi, lúc Trịnh Hầu gia tắm rửa, không được có tỳ nữ vào hầu hạ, Khách thị ở trong phủ, lần trước cũng thừa dịp các phu nhân không ở đây mới dám đi vào hầu hạ Trịnh Hầu gia ngủ. ͏ ͏ ͏
Nhưng vấn đề là, ba người nhưng sao không có ai đến gặp nam nhân đã trở về của họ? ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia thấy rằng địa vị của mình trong gia đình cũng không phải là thấp. ͏ ͏ ͏
Tự mình lau chùi và mặc quần áo xong Trịnh Hầu gia đi ra khỏi phòng, vươn vai. ͏ ͏ ͏
Lúc này, một tỳ nữ đứng đợi bên ngoài đã lâu liền đi tới bẩm báo: ͏ ͏ ͏
- Hầu gia, phu nhân bảo ngài sang trắc viện. ͏ ͏ ͏
Phu nhân chính là chỉ Tứ Nương, phía trước đại phu nhân không cần thiết phải thêm chữ đại, trắc viện ở trong phủ chính là căn phòng nhỏ của công chúa, bởi vì viện của Tứ Nương là phòng chính của Trịnh Hầu gia. ͏ ͏ ͏
- Biết rồi. ͏ ͏ ͏
---------------------------
Hắc Ám Chi Địa vô cùng cảm tạ chư vị đạo hữu đã, đang và vẫn luôn theo dõi Ma Lâm Thiên Hạ, để đáp lại sự ủng hộ nhiệt tình của mọi người, Hắc Ám chi địa quyết định đẩy nhanh tiến độ dịch truyện, hoặc chí ít là đăng lên trước cho những đạo hữu theo dõi Ma Lâm!
Để đọc tiếp truyện, vui lòng liên hệ bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để mình hướng dẫn đọc tiếp nha các đạo hữu!!!
Chân thành cảm ơn mọi người!