Tắm một cái, ngủ một giấc dậy, tinh thần Trịnh Hầu gia liền phấn chấn hẳn, lúc gần đến trắc viện, mới phát hiện ở đây đã từng sửa chữa, hiển nhiên là đã xây thêm phòng sưởi. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ trong Hầu phủ chỉ có tiểu viện mà Thiên Thiên đang ở mới xây phòng sưởi. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia vừa mới bước vào liền nghe thấy tiếng cười nói của một đám nữ tử, cùng với tiếng va chạm “leng keng” thanh thúy. ͏ ͏ ͏
- Phát tài. ͏ ͏ ͏
- Binh. ͏ ͏ ͏
Trong đình nhỏ ở tiểu viện, bốn nữ nhân đang đánh một bàn đánh mạt chược. ͏ ͏ ͏
Tứ Nương ngồi ở ghế chủ vị, công chúa và Liễu Như Khanh ngồi hai bên Tứ Nương, còn một người đánh cùng nữa là Khách Thị. ͏ ͏ ͏
Trong bốn người, Khách Thị ăn mặc giản dị nhất, nhưng cũng không giấu nổi vóc dáng đẫy đà kiều mị, ba vị phu nhân còn lại thì đều mặc cẩm bào sặc sỡ. ͏ ͏ ͏
Vừa tiến vào, vừa lắng nghe tiếng mạt chược. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia đột nhiên cảm thấy mình giống như tên quân phiệt từ thời dân quốc bước vào hậu viện nhà mình, nhìn thấy một đoàn thê thiếp đang ngồi chơi mạt chược với nhau. ͏ ͏ ͏
A, dường như không khác mấy, bản thân bây giờ không phải cũng là một tên quân phiệt sao. ͏ ͏ ͏
- Hầu gia. ͏ ͏ ͏
Khách Thị đứng dậy hành lễ với Trịnh Phàm trước tiên. ͏ ͏ ͏
Sau đó Liễu Như Khanh cũng đứng dậy hành lễ. ͏ ͏ ͏
Tứ Nương thì vươn tay ra giữ Hùng Lệ Thiến đang muốn đứng dậy lại. ͏ ͏ ͏
- Ôi, chủ thượng ngủ dậy rồi à? ͏ ͏ ͏
- Ha ha. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia cười nói. ͏ ͏ ͏
- Dậy rồi, hôm nay tinh thần các ngươi rất tốt. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia thật sự còn chưa nhận ra sự thay đổi giọng điệu trong lời nói của Tứ Nương, đúng là lúc trước khi chơi trò may vá, hắn đã từng thử đóng nhiều vai khác nhau, đương nhiên sẽ không nhạy cảm như vậy. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, hắn và Tứ Nương vừa là chủ tớ, vừa là phu thê, nhưng cũng là bạn bè, dù Tứ Nương nói chuyện với mình bằng giọng điệu nào hắn cũng đều cảm thấy bình thường. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm bước vào trong đình, liền nhìn Tứ Nương đầu tiên, nhưng Tứ Nương lại mỉm cười nhìn sang trái ra hiệu. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, ngài xem Lệ Thiến muội muội có thay đổi gì không? ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia nhìn Hùng Lệ Thiến rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Mập hơn. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Hùng Lệ Thiến câm nín. ͏ ͏ ͏
Ngay lập tức, nụ cười trên khuôn mặt của Trịnh Hầu gia ngừng lại, bởi vì khi ánh mắt dời xuống, hắn nhìn thấy cái bụng hơi nhô ra của công chúa. ͏ ͏ ͏
Xuy… ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm không mừng tới nỗi phải khóc, cũng không đứng ngẩn ra đó lâu, càng không ôm đầu, chỉ tự lẩm bẩm không dám tin, có thể là lúc trước đã từng nghĩ rất nhiều về cảnh tượng như thế này, nhưng khi thực sự gặp phải, chỉ có thể nở một nụ cười nơi khóe miệng. ͏ ͏ ͏
Không phải là vì giữ thể diện, cũng không phải cố ý kéo căng, trong lòng cũng rất vui sướng, nhưng thực sự chưa tới mức phải phô trương vẻ vui mừng như vậy. ͏ ͏ ͏
Có thể là đến đột ngột quá nên chưa kịp cảm nhận. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phạm đi tới bên cạnh Hùng Lệ Thiến, một công chúa Đại Sở thường ngày phóng khoáng vui vẻ, rất thích chơi những trò chơi như “tiểu Trịnh tử, tới đây với bổn cung”, ngay cả ở trong khuê phòng, nhưng hôm nay, ngay lúc này, vẫn còn phảng phất nét thẹn thùng của thiếu nữ như cũ. ͏ ͏ ͏
Tứ Nương ôm mặt, nhìn họ cười. ͏ ͏ ͏
Khách Thị đứng bên cạnh cũng nở nụ cười nịnh nọt, ngay cả Liễu Như Khanh cũng đầy vẻ ngưỡng mộ. ͏ ͏ ͏
- Có rồi à? ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia hỏi một câu vô nghĩa. ͏ ͏ ͏
Không đến mức trong ba tháng bản thân xuất chinh bên ngoài liền ăn tới nỗi béo thành như vậy chứ. ͏ ͏ ͏
- Ừm. ͏ ͏ ͏
Công chúa nhỏ giọng đáp lại. ͏ ͏ ͏
Cũng may đầu óc của Trịnh Hầu gia vẫn còn tỉnh táo, cũng không hỏi tiếp một câu theo quán tính một cách ngu ngốc: “Con ai?” ͏ ͏ ͏
Lúc đầu, trước khi đi Tuyết Vân Quan, Tiết Tam đã nói cho Trịnh Phàm biết những phát hiện và suy đoán của mình; ͏ ͏ ͏
Ma Hoàn đã thăng cấp, không thể lại âm thầm ảnh hưởng tới bản thân như trước kia được nữa. ͏ ͏ ͏
Tuy nhiên, Trịnh Phàm cũng không ngờ được rằng sau buổi trưa trước khi xuất chinh đi Tuyết Nguyên đó, lại thực sự trúng đích. ͏ ͏ ͏
Mỗi lần Hoàng đế sủng hạnh ai, đều có người chuyên phụ trách ghi chép lại cho dù chỉ là một cung nữ, nếu người nào mang thai sẽ phải kiểm chứng lại để đảm bảo sự thuần khiết cho huyết mạch Thiên gia. ͏ ͏ ͏
Trong Bình Tây Hầu phủ lại không có những quy tắc phức tạp như vậy, nhưng phu nhân được gả vào Bình Tây Hầu phủ cũng không nhiều, nếu không tính Khách Thị thì chỉ có ba người. ͏ ͏ ͏
Tứ Nương thì không thể nào, mặc dù vẫn luôn xử lý lo liệu sản nghiệp bên ngoài, nhưng nàng lại không có chút hứng thú nào với nam nhân khác, nàng không cần người khác giám sát, mà cũng không ai dám giám sát nàng. ͏ ͏ ͏
Vì vậy, chỉ còn lại hai nữ nhân trong phủ. ͏ ͏ ͏
Không nói tới phòng thủ của Cẩm y vệ ở vòng ngoài, chỉ riêng việc các Ma vương theo dõi thường xuyên và truy tìm dấu vết, cũng đủ để loại bỏ khả năng những chuyện nhảm nhí đấy xảy ra rồi, chưa kể đến việc còn có một người cha nuôi của Hầu gia ở dưới lòng đất của Hầu phủ vẫn luôn chú ý an toàn của cả nhà. ͏ ͏ ͏