Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1985: KHÚC MẮC ͏ ͏ ͏

Nhà người khác thì thờ cúng tổ tiên ở trong từ đường để có tác dụng phù hộ mang tính tượng trưng. ͏ ͏ ͏

Mà tổ tiên của Bình Tây Hầu gia thì có tác dụng thực tế. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia ngồi xuống chiếc ghế đá bỏ trống bên cạnh, nói: ͏ ͏ ͏

- Rất tốt. ͏ ͏ ͏

Trừ cái này ra, cũng không nói nhiều lời hơn. ͏ ͏ ͏

Bóng dáng của Người mù xuất hiện bên ngoài trắc viện. ͏ ͏ ͏

Người mù đặt tay trái lên tay phải, búng nhẹ một cái. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, một viên đá đỏ bay tới bên cạnh Người mù. ͏ ͏ ͏

- Ngươi hẳn là phải nghĩ tới cục diện này rồi mới đúng. ͏ ͏ ͏

Người mù nói. ͏ ͏ ͏

Ma Hoàn im lặng. ͏ ͏ ͏

- Ta thích xem cảnh này, thật đấy. ͏ ͏ ͏

Người mù nói tiếp: ͏ ͏ ͏

- Tại sao năm đó Triệu Cửu Lang lại muốn ra tay với Đỗ Quyên, bây giờ xem ra hắn có lẽ đã sai, nhưng đó là dựa trên những việc hắn đã làm. ͏ ͏ ͏

- Nếu hắn không làm điều đó, hắn có thể là người sai sao? ͏ ͏ ͏

- E hèm! ͏ ͏ ͏

Người mù ho nhẹ hai tiếng, ͏ ͏ ͏

- Dù sao cũng có khác, có con cháu huyết thống, có người kế thừa, nhà vẫn là nhà, nhưng nhà không còn là nhà nữa. ͏ ͏ ͏

- Đối với Thiên Thiên, đó là lời giải thích cho Điền Vô Kính. ͏ ͏ ͏

- Nhưng với hài tử của mình thì sao? ͏ ͏ ͏

Một cái bóng đen nổi lên từ phiến đá đỏ, nghiêng đầu nhìn Người mù. ͏ ͏ ͏

- Ta biết, ta biết, ngươi cũng là một đứa trẻ, nhưng ngươi càng phải biết rằng ta đã chịu đựng ngươi bao lâu rồi, mọi người đều vì vui chơi, đều vì hứng thú, đều là để cuộc sống không còn nhàm chán và lãng phí. ͏ ͏ ͏

- Ngươi đã chơi đủ rồi, không, là người đã không chơi tiếp được nữa, vậy tất nhiên ta sẽ chơi thay ngươi. ͏ ͏ ͏

Khí tức trên người Ma Hoàn bắt đầu u ám. ͏ ͏ ͏

- Đừng dọa ta, dọa ta cũng vô dụng, nếu hàng trăm hàng vạn người sống đứng trước mặt ngươi, ngươi nói giết liền giết, ta sẽ tin; nhưng với một người đang mang thai, ngươi sẽ không nỡ động vào dù chỉ là một đầu ngón tay. ͏ ͏ ͏

- Không phải ta khiêu khích ngươi, mà thực sự ngươi sẽ không làm như vậy. ͏ ͏ ͏

- Cần gì phải thế chứ? ͏ ͏ ͏

Người mù xoay người, đi ra ngoài, Ma Hoàn cũng đi theo. ͏ ͏ ͏

Dặn dò Tiêu Nhất Ba chuẩn bị một chiếc xe ngựa, Người mù ngồi vào, Ma Hoàn cũng ngồi lên xe ngựa. ͏ ͏ ͏

Xe ngựa rời Hầu phủ, ra khỏi Phụng Tân Thành, đến một bãi đất trống ở ngoài thành rồi dừng lại. ͏ ͏ ͏

Người mù xuống xe, đi đến một cái gò đất, duỗi người. ͏ ͏ ͏

Phiến đá đỏ bay lơ lửng ở phía trước. ͏ ͏ ͏

- Hôm nay tâm trạng ta rất tốt, nói chính xác là tâm trạng ta vốn đã tốt từ lâu rồi, ta biết bây giờ tâm trạng của ngươi rất tệ, vì vậy ta không ngại để cho ngươi trút giận một chút. ͏ ͏ ͏

Phiến đá đỏ đập thẳng vào người Người mù, Người mù tạo ra một kết giới tâm lực ba tầng trước người hắn. ͏ ͏ ͏

Bùm! ͏ ͏ ͏

Ngay lập tức, ba tầng kết giới bị phá vỡ, phiến đá đỏ đập trúng vào người Người mù, làm hắn bay ngược ra ngoài, rơi xuống mặt đất. ͏ ͏ ͏

Máu trào ra từ khóe miệng, nhưng hắn vẫn mỉm cười như cũ. ͏ ͏ ͏

Một đứa bé đẫy phẫn uất bay lơ lửng trước mặt hắn. ͏ ͏ ͏

- Suýt nữa thì quên mất, ta vẫn chưa thăng cấp, ngươi đã thăng cấp rồi, tuy chủ thượng không nói rõ liền xuất chinh tới Tuyết Nguyên, nhưng ta thấy rằng, trong trận ám sát ở Vọng Giang, ngươi hẳn là đã phải gọi cha rồi? ͏ ͏ ͏

Nỗi uất hận lại trào dâng, tinh thần lực mạng mẽ đánh về phía Người mù. ͏ ͏ ͏

Người mù cúi đầu, phóng ra tinh thần lực của mình, hai người tạo thành thế giằng co. ͏ ͏ ͏

- Nên sống kiểu gì thì cứ sống kiểu đó, trên đời này ai có thể an nhàn cả đời được? Ngươi đã chịu khổ, nhưng nói thật lòng, mấy người chúng ta, ai lúc trước mà không chịu khổ cơ chứ? ͏ ͏ ͏

- Người ta có thể sống tùy hứng, nhưng trẻ con chung quy cũng phải học cách trưởng thành. ͏ ͏ ͏

Bùm! ͏ ͏ ͏

Thân hình Người mù bị lật ngược, nặng nề rơi xuống đất. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, mây đen trên bầu trời bắt đầu ngưng tụ lại. ͏ ͏ ͏

Người mù lau khóe miệng, lại đứng dậy, nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi xem đi, không có lấy một người có thể dựa dẫm, chỉ cần người vừa nháo một chút liền bị sét đánh, cần thiết không? ͏ ͏ ͏

- Ngươi chỉ là muốn…nói với ta…những điều này… ͏ ͏ ͏

Người mù lắc đầu. ͏ ͏ ͏

- Cũng không hẳn, thực ra, gọi ngươi ra đây vốn không phải là để nói chuyện, nhân lúc mọi người đều vui vẻ, chúng ta cũng nên giải quyết hết những chuyện xấu xa lúc trước đi, để những ngày tháng sau này, ít nhất sẽ không còn khúc mắc trong lòng nữa. ͏ ͏ ͏

Ma Hoàn chui lại vào phiến đá đỏ, rơi xuống đất. ͏ ͏ ͏

Người mù ngạc nhiên, bước tới, nhặt viên đá lên. ͏ ͏ ͏

Không đánh nữa sao? ͏ ͏ ͏

Viên đá không đáp lại. ͏ ͏ ͏

- Ha ha, cũng chỉ có ta tự mình đa tình, thôi được rồi, lần này coi như bỏ qua vậy. ͏ ͏ ͏

Người mù lấy cái khăn từ trong tay áo ra, lau vết máu rồi lên xe ngựa lần nữa. ͏ ͏ ͏

Cùng lúc này, một bức thư được gửi từ Phụng Tân Thành đi về phía nam. ͏ ͏ ͏

Nó vượt qua đám đông, vượt núi băng đèo, trải qua bao gian khổ, không chút chậm trễ, thậm chí một số người tiếp nhận đã phải chết vì bức thư đó, cuối cùng nó rơi vào một bàn tay mảnh mai thon dài. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!