Bóng dáng Ma Hoàn hiện lên trên viên đá đỏ, là một đứa trẻ, nhìn Tứ nương với vẻ tức giận. ͏ ͏ ͏
- Ngươi nghĩ ta đang cầu xin ngươi sao? Không, ngươi sai rồi, ta không cầu xin ngươi, ngươi có thể tự chơi đồ của mình, tự phóng khoáng với người của mình, cũng có thể tự bướng bỉnh. ͏ ͏ ͏
- Ngươi là duy nhất, không sao cả, con ruột tất nhiên sẽ có đãi ngộ riêng của con ruột. ͏ ͏ ͏
- Vậy thì sau này cũng đừng trách mấy người chúng ta không xem ngươi như người trong nhà. ͏ ͏ ͏
Bóng dáng của Ma Hoàn trôi về phía Tứ nương, hắn rất tức giận, thực sự rất tức giận, bởi vì việc quá hiểu nhau khiến những lời của Tứ nương đã thực sự đánh thẳng vào tim hắn. ͏ ͏ ͏
Hắn cũng muốn bất chấp tất cả đánh một trận với Tứ Nương ngay tại đây giống như Người mù ngày hôm đó. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn hiểu rõ, điều này có nghĩa là gì? ͏ ͏ ͏
Tứ nương ngồi lại chỗ cũ, nhấc chân lên chỉnh lại váy. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng phải kêu một tiếng. ͏ ͏ ͏
Ngực Ma Hoàn phập phồng, lại ép một đứa trẻ tức giận tới mức uất ức. ͏ ͏ ͏
Mới được bao lâu cơ chứ. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ hai năm nay hắn vẫn luôn cố gắng để lập ra “kỳ an toàn” vĩnh viễn cho cha hắn, vậy mà bây giờ lại bị ép phải làm “trợ thai”? ͏ ͏ ͏
- Chuyện này ta sẽ không nói với cha ngươi, cũng không dùng cha ngươi để ép ngươi, để làm ảnh hưởng tới ngươi, nói riêng với ngươi những việc này tức là đã đứng ở lập trường đồng loại với nhau rồi ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, Ma Hoàn đành nói: ͏ ͏ ͏
- Đứa bé...ta sẽ giúp... ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
- Tiểu Tri Liễu, Tiểu Tri Liễu! ͏ ͏ ͏
Lưu bà bà đứng ngoài cửa gọi vào. ͏ ͏ ͏
- Đến rồi đây! ͏ ͏ ͏
Tiểu hòa thượng Liễu Phàm dọn bánh xong, đổ đầy nước vào ấm trà, quàng một chiếc khăn khô lên cổ hòa thượng Không Duyên sư phụ, nghiêng người liếc đống hồ lô chất đầy trong phòng, cười bất lực, sau đó cầm cây chổi dài sau cửa, đẩy cửa bước ra. ͏ ͏ ͏
Hắn phải đi quét sân. ͏ ͏ ͏
Phụng Tân Thành kế thừa tất cả các truyền thống tốt đẹp của Tuyết Hải Quan, diện mạo của thành lũy cũng rất được chú trọng, có một nhóm bà mụ chuyên phụ trách quét dọn đường phố. ͏ ͏ ͏
Công việc này cũng không bị coi là “hạ đẳng”, xét cho cùng, ở thời đại này, khó có thể tìm được những công việc được gọi là “thượng đẳng”. ͏ ͏ ͏
Thêm vào đó, các tướng lĩnh đồng hành cùng Bình Tây Hầu gia suốt chặng đường chiến đấu, bởi vì tác phong “tiết kiệm” do Hầu gia chúng ta khởi xướng, cộng thêm việc “rà soát” của Tứ nương và Người mù cùng thực hiên, đã khiến cho phong cách của các ti các nha dưới quyền của Hầu phủ và mọi khía cạnh trong quân doanh đều có thể coi là thanh liêm, tất cả mọi mặt đều vẫn duy trì một loại chất phác, mộc mạc. ͏ ͏ ͏
Vì vậy trong công việc quét đường phố, đều là mẹ của ai đó, bà của ai đó, còn những nữ nhân nhà bình thường khác cũng không đủ tư cách để làm công việc này. ͏ ͏ ͏
Làm công việc này, đều có đồng phục do Hầu phủ cấp phát quanh năm, tương đương với việc có thêm một chân hộ vệ trong nhà, vào các ngày lễ tết cũng được thêm một phần gạo, mì, lương khô, dầu, hơn nữa, tỷ muội già trẻ ngày thường ở nhà tới mức ngột ngạt, đúng lúc có thể ra ngoài hoạt động gân cốt, cũng có thể cùng nhau trò chuyện. ͏ ͏ ͏
Có một đám người như vậy phụ trách diện mạo thành lũy, một là không ai dám gây khó dễ, hai là thương nhân và cư dân cũng rất tự giác, nếu không bọn họ thực sự sẽ dùng cây chổi đánh vào đầu ngươi. ͏ ͏ ͏
Lưu bà bà chính là nhạc mẫu của Kiếm Thánh, nói đúng hơn thì bà ta cũng không phải, dù sao cũng ở chung với con dâu, nhưng bây giờ, bản thân bà ta cũng không tính toán gì những chuyện này nữa. ͏ ͏ ͏
Quét từ Tuyết Hải Quan trở đi, Lưu bà bà cầm chổi bắt đầu quét để kiếm tiền tiêu vặt cho trong nhà, sau khi vào Phụng Tân Thành không lâu, được phong là “thập trưởng”, có mười bà mụ dưới trướng nghe theo sự chỉ huy của mình, phụ trách ba con phố. ͏ ͏ ͏
Ngày nay, khi những người lớn tuổi gọi vãn bối thường thích thêm chữ “tử” vào cuối. ͏ ͏ ͏
Mà sở dĩ đứng cách sân tường gọi hòa thượng Liễu Phàm là “Tiểu Tri Liễu, Tiểu Tri Liễu ” là bởi vì không thể gọi hắn là “Tiểu Phàm Tử” được, điều này trực tiếp phạm vào tục danh của Bình Tây Hầu gia rồi. ͏ ͏ ͏
Vì vậy, trước mặt một đám bà mụ, tiểu hoà thượng Liễu Phàm được đặt cho biệt danh là “Tri Liễu”, bởi vì tiểu hoà thượng thích đáp lại là “đã biết rồi”. ͏ ͏ ͏
Thực ra, Hầu phủ không keo kiệt, đặc biệt là đối với những người đã có đóng góp, nhìn khắp quân doanh Đại Yến mà xem, sự bồi thường của Hầu phủ đối với những người đã chết và người thương tật là việc hào phóng và nhân đạo nhất, không nơi nào có thể sánh bằng. ͏ ͏ ͏
Người mù đã từng đặc biệt hỏi tiểu hoà thượng Liễu Phàm rằng muốn cầm một khoản tiền rồi mang theo sư phụ của mình rời đi hay là muốn Hầu phủ nuôi dưỡng bọn họ. ͏ ͏ ͏