Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1991: HỒ LÔ HỒ LÔ ͏ ͏ ͏

Tiểu hoà thượng liền chọn vế sau, bây giờ sư phụ trông như thế này, làm sao có thể chọn “tứ hải là nhà” nữa chứ? ͏ ͏ ͏

Về việc Bình Tây Hầu gia hứa xây chùa cho hai thầy trò bọn họ, Người mù không nói, dù sao đây là việc mà chủ thượng đã giao hẹn, thì phải do chủ thượng tự mình quyết định, tiểu hòa thượng Liễu Phàm cũng không nhắc tới, hai người họ làm sao có thể chèo chống nổi một ngôi chùa với bộ dạng này chứ? ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên, tiểu hoà thượng cũng đưa ra một yêu cầu, hắn không muốn sống theo kiểu ăn nhờ ở đậu, mặc dù Hầu phủ không thiếu nhân công, nhưng hắn vẫn hi vọng có thể đóng góp một phần trong khả năng cho phép. ͏ ͏ ͏

Liễu Phàm quét sân rất nhanh, cộng với bản năng “lan hoa chỉ” cũng hay ngại ngùng không hiểu lý do, lại thường xuyên bày ra điệu bộ của “tiểu cô nương” theo bản năng, điều này lại càng làm hài lòng đám bà mụ, không hề cảm thấy có thêm một nam nhân trong đám tỷ muội bọn họ, mà giống như có thêm một khuê nữ hơn. ͏ ͏ ͏

Tiểu hòa thượng không mặc áo cà sa, mà mặc quần áo bình thường, gọn gàng sạch sẽ. ͏ ͏ ͏

Vừa gặp mặt, một người bên cạnh Lưu bà bà liền mỉm cười hỏi. ͏ ͏ ͏

- Tri Liễu, nghe nói sư phụ ngươi lại vừa nhận thêm mấy cái hồ lô? ͏ ͏ ͏

Đối mặt với câu hỏi này, tiểu hoà thượng liền mỉm cười ngại ngùng. ͏ ͏ ͏

Hầu phủ xây một tiểu viện ở Phụng Tân Thành cho hai thầy trò bọn họ, hơn nữa còn cho họ một khoản tiền. ͏ ͏ ͏

Tiểu hoà thượng sống rất giản dị, không cờ bạc gái gú, thức ăn thường ngày chủ yếu là đồ chay, mỗi tháng Hầu phủ đều sẽ cấp phát những đồ dùng cần thiết như gạo, mì, lương khô, dầu, thậm chí là cả vải vóc, theo lý mà nói chính là không có cơ hội tiêu tiền. ͏ ͏ ͏

Nhưng sư phụ hắn cả ngày cứ lầm lũi, hoặc là ngồi yên không nhúc nhích ở trong sân cả ngày, hoặc là sẽ chạy ra khỏi sân, hắn không trộm cũng không cướp, càng không hề bị điên. ͏ ͏ ͏

Nhưng cũng không biết tại sao, lão hoà thượng Không Duyên lại rất thích những cái hồ lô kia, đang đi trên đường, nhìn thấy hồ lô đựng rượu, thấy hồ lô mà đứa trẻ đang trong tay chơi, liền đi theo người ta như người mất hồn vậy, đi theo họ về tới nhà, thậm chí là vào tận cửa, bắt người ta đưa hồ lô cho mình bằng được. ͏ ͏ ͏

Không trộm, không cướp, cũng không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm ngươi rồi chắp hai tay lại. ͏ ͏ ͏

Thực ra, phần lớn mọi người không biết mối quan hệ của lão hoà thượng và Hầu phủ, cho dù biết rồi cũng không hề hấn gì cả, người muốn báo quan thì vẫn sẽ báo quan thôi. ͏ ͏ ͏

Quan sai tới rồi, chủ yếu cũng chỉ hoà giải. ͏ ͏ ͏

Mà kết quả hòa giải luôn là tiểu hòa thượng Liễu Phàm đi tới, mua hồ lô của người ta, chỉ khi cầm được hồ lô, sư phụ mới mãn nguyện ôm về nhà. ͏ ͏ ͏

Ngày hôm sau, có thể yên tĩnh rồi, ͏ ͏ ͏

Nhưng tới ngày thứ ba, sư phụ lại ra ngoài, tiếp tục nhìn chằm chằm vào hồ lô của người ta. ͏ ͏ ͏

Liễu Phàm không nỡ nhìn sư phụ thất vọng, lại lấy bạc ra mua. ͏ ͏ ͏

Cứ lặp lại như vậy, rất nhiều người ở Phụng Tân Thành đã biết được chuyện này, một tên hoà thượng “điên” rất thích hồ lô, hoà thượng “điên” còn có một người đồ đệ sẽ mua hồ lô giúp hắn. ͏ ͏ ͏

An ninh dưới chân Hầu phủ tất nhiên sẽ rất tốt, tiền bị rơi ra cũng không kẻ nào dám có suy nghĩ khác, nhưng việc này cũng khiến cho nhiều đứa trẻ trong thành chủ động ra ngoài tìm hồ lô, những kẻ thương lái khôn hơn một chút thì trực tiếp ra giá thu mua hồ lô rồi bán cho hoà thượng “điên” kia. ͏ ͏ ͏

Bố cục căn phòng mà hai thầy trò đang ở, là kiểu tiểu viện được Hầu phủ thống nhất xây dựng sau khi tu sửa Phụng Tân Thành, hai cửa, thêm nửa bức tường, phòng bếp riêng biệt. ͏ ͏ ͏

Tiểu hòa thượng Liễu Phàm vì muốn thuận tiện cho việc chăm sóc sư phụ, buổi tối đều để sư phụ ngủ trên giường, còn mình thì nằm dưới sàn bên cạnh, căn phòng để không kia thì gần như chất đầy hồ lô. ͏ ͏ ͏

Số tiền mà Hầu phủ ban cho hầu như đều dùng để mua hồ lô, tiểu hòa thượng cũng rất thoải mái, thẳng thắn nói rằng mình không có bạc, chỉ có thể dùng dao lúa gạo, mì, lương khô, dầu để đổi, hơn nữa mỗi tháng phải giữ lại những thứ cần thiết cho hai thầy trò thì mới có thể dùng để đổi được. ͏ ͏ ͏

- Các người có thể tiếp tục tặng hồ lô cho sư phụ ta, ta sẽ viết giấy nợ cho các ngươi. ͏ ͏ ͏

Cái này cũng không biết phải đợi đến khi nào? ͏ ͏ ͏

Vì vậy, những đứa trẻ và thương lái kia cũng không còn động lực để tiếp tục bán hồ lô tới đây. ͏ ͏ ͏

Nhưng sư phụ vẫn cứ cách một ngày lại “phát điên” chạy ra ngoài tìm hồ lô, cũng may là với tuần suất này, tiểu hòa thượng vẫn có thể chi trả được bằng thu nhập từ việc quét đường, việc này dần dần cũng lắng xuống, nhưng cũng không thể ngăn nổi những bà mụ làm cùng thường xuyên lấy ra để trêu chọc tiểu hoà thượng. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!