Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1992: PHÁT ĐIÊN ͏ ͏

͏

Theo tiểu hòa thượng thấy, có lẽ bởi vì sư phụ từng có một bầu hồ lô đựng nước theo ông ấy suốt nửa cuộc đời, nghe nói là đồ mà sư phụ của sư phụ truyền lại, là một vật tùy thân mà sư phụ rất thích, nhưng đã bị thất lạc Tuyết Nguyên. ͏ ͏ ͏

Có thể, tuy là sư phụ đã điên rồi, nhưng vẫn luôn có một hoài niệm, cũng giống như mình cho rằng sư phụ ở đâu thì ở đây chính là nhà, sư phụ cũng sẽ nhớ tới sư phụ của ông ấy giống như vậy. ͏ ͏ ͏

Lưu bà bà tuy đã lớn tuổi, nhưng cơ thể vẫn rất khỏe mạnh, dù sao bà cũng là một bà lão được nhị phu nhân và tam phu nhân của Hầu phủ nâng đỡ, cũng biết thân phận của “con rể” nhà mình không tầm thường, tuy bà không làm được việc gì to tát, nhưng đối với những bà mụ quét rác dưới trướng này mà nói, bà là người rất chăm chỉ, nhất định phải quét dọn sạch sẽ khu phố mà mình được giao thì mới hài lòng. ͏ ͏ ͏

Mụ bà nào dám lừa gạt, châm chọc, bà cũng sẽ tức giận không do dự đi về, không phải chưa từng đắc tội với người khác, cho dù là "nha môn" có người chống đỡ, nhưng Lưu bà bà cũng vẫn ngồi vững trên cái ghế "Thập trưởng quét dọn" này, lâu dần, mọi người đều đã quen với việc này. ͏ ͏ ͏

Dù sao thì người có thể ở cạnh Hầu phủ chắc chắn cũng không tầm thường. ͏ ͏ ͏

Mấy ngày trước, Lưu bà bà bận rộn cho trăm ngày của đứa cháu ngoại mới sinh của mình, cũng không tổ chức gì cả, thậm chí còn không nhận quà, mà cực kì hào phóng chia bánh gạo, màn thầu, gà hầm táo đỏ cho mọi người. ͏ ͏ ͏

Hôm nay, bà lại mang đến rất nhiều đồ, vẫn là bánh gạo, màn thầu, gà hầm táo đỏ. ͏ ͏ ͏

Tiểu hòa thượng Liễu Phàm đưa tay ra nhận lấy, sau khi cảm ơn liền tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Thế này là lại sinh tiếp rồi sao? ͏ ͏ ͏

Đám bà mụ bên cạnh liền bật cười, Lưu bà bà tức giận mắng: ͏ ͏ ͏

- Heo nái cũng không đẻ được như vậy, là cô gia nhà ta đã về, tiệc trăm ngày phải tổ chức lại. ͏ ͏ ͏

- Ồ, quả là nhạc mẫu thương cô gia nhé. ͏ ͏ ͏

- Đều nghe nói mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy thích, như bà đây thực sự còn thương hơn cả con ruột nha. ͏ ͏ ͏

- Bà còn có con gái không? ͏ ͏ ͏

- Đi đi, đi đi, đừng có nhiều chuyện, cô gia nhà ta đối xử với ta và con gái ta rất tốt, chỉ là không thích bọn ta đau lòng cho hắn, cả nhà chung sống với nhau, cần phải kề vai sát cánh với nhau, như vậy cuộc sống mới có thể hòa thuận được. ͏ ͏ ͏

Nghe thì cũng có lý, nhưng có thể khiến cho một người rất tiết kiệm như Lưu bà bà phát hai lần quà trăm ngày, còn không nhận tiền mừng cũng khiến mọi người thực sự rất tò mò. ͏ ͏ ͏

Sống trên đời, làm sao có thể sống như vậy được. ͏ ͏ ͏

Lưu bà bà thấy mọi người đã đến đông đủ, bèn hô lên: ͏ ͏ ͏

- Đều ở đây phơi nắng sao, đứng dậy làm việc đi! ͏ ͏ ͏

Mọi người bắt đầu bận rộn. ͏ ͏ ͏

Khoảng một giờ sau, bỗng một đám con nít chạy tới gọi tiểu hòa thượng Liễu Phàm: ͏ ͏ ͏

- Tri Liễu, Tri Liễu, lão hòa thượng lại phát điên rồi. ͏ ͏ ͏

Liễu Phàm nhìn bọn chúng, nói: ͏ ͏ ͏

- Lại nhìn trúng hồ lô nhà ai sao? ͏ ͏ ͏

Không phải, không phải, lão hòa thượng ném hết tất cả hồ lô trong nhà ra đường rồi, hồ lô mà ngươi tốn nhiều bạc mua cho hắn đều bị ném hết! ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Mà Bình Tây Hầu gia đang ngồi trên ghế trong sân nhà của Lưu bà bà. ͏ ͏ ͏

Một đàn gà đang nằm cuộn tròn trong góc vườn, một con gà mái già đi đầu ị một cục ngay bên cạnh giày của Bình Tây Hầu, suýt chút nữa làm bẩn giày của Hầu gia, hắn liền một cước đá bay con gà đó, sau một chiêu "giết gà dọa khỉ" này, cả đàn gà không dám tự tiện tới gần Hầu gia nữa. ͏ ͏ ͏

Nhưng ngược lại con vịt kia lại lạch bà lạch bạch ưỡn ngực ngẩng cao đầu đi quanh Bình Tây Hầu gia một vòng, kiêu ngạo vô cùng. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh ôm đứa bé đi ra. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia nói: ͏ ͏ ͏

- Ngoài này gió to. ͏ ͏ ͏

- Đứa bé cần được phơi nắng. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh nói. ͏ ͏ ͏

- Ngươi không... ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh lập tức ngậm miêng lại. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm đưa tay ra, nói: ͏ ͏ ͏

- Tới đây, để ta bế một lát. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh đưa đứa bé cho Trịnh Phàm, Trịnh Phàm liền ôm lấy. ͏ ͏ ͏

- Thực ra, lúc đứa bé mới chào đời, trên mặt có nhiều nếp nhăn, trông rất xấu xí, nhưng nó cũng giống như quả bóng hơi vậy, trẻ con tầm vài tháng tuổi là xinh xắn, đáng yêu nhất, ừm, lớn hơn một chút sẽ có đặc điểm giống bố mẹ rõ ràng, sẽ không còn xinh đẹp nữa. ͏ ͏ ͏

- Thiên Thiên là ngoại lệ, là một đứa bé hạnh phúc từ nhỏ tới lớn. ͏ ͏ ͏

- Haiz, ta cũng rất thích trẻ con. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia xúc động nói. ͏ ͏ ͏

đọc truyện nhắn tới zalo 0::8::6::5::1::0::8::2::5::1

- Thích thì tự... ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh lại ngừng lại. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia trêu chọc đứa bé một lát, làm nó khóc lên. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thánh bế vào cho nó bú sữa, sau đó lại đi ra. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia chỉ vào đàn gà nói: ͏ ͏ ͏

- Nuôi nhiều gà như vậy làm gì? ͏ ͏ ͏

- Đẻ... ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!