Kiếm Thánh nhắm mắt, hít sâu một hơi. ͏ ͏ ͏
- Cũng được, cũng được, ngày mai ta cũng sai người nuôi một ít trong Hầu phủ. gà mình nuôi ăn sẽ ngon hơn. ͏ ͏ ͏
- Cho nên, hôm nay ngươi tới đây làm gì? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh hỏi. ͏ ͏ ͏
- Không có chuyện gì cả, chỉ tới thăm một chút, đúng rồi, đã đặt tên cho đứa bé chưa? ͏ ͏ ͏
Đứa bé ra đời không lâu, hắn liền đi Tuyết Nguyên cùng Trịnh Phàm, sau khi trở về từ Tuyết Nguyên, hắn lại phải đi Sở quốc, làm trì hoãn việc đặt tên cho con. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, tên của đứa bé cũng không cần vội, bây giờ, trẻ con lên mười tuổi vẫn chưa có tên là chuyện rất bình thường, ͏ ͏ ͏
Rất nhiều người chỉ tới lúc cần quan phủ lập danh sách hoặc làm lao dịch mới bắt đầu đặt tên, người có điều kiện thì tìm một lão tú tài đặt tên, người không có điều kiện thì người ghi sổ sẽ đặt giùm. ͏ ͏ ͏
- Tên là Niệm Tổ. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh nói. ͏ ͏ ͏
- Bắc tiên sinh đặt cho. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm gật đầu, có vẻ như trong thời gian mình không ở nhà, Người mù cũng duy trì rất tốt mối quan hệ với láng giềng. ͏ ͏ ͏
- Niệm Tổ, cái tên rất hay. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm vươn người. ͏ ͏ ͏
- Sau này, kiếm được chức vị cũng coi như làm rạng rỡ tổ tiên. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh họ Ngu, là họ chủ yếu ở Tấn địa. ͏ ͏ ͏
Ba câu cũng không tách khỏi chức vị. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh lắc đầu. ͏ ͏ ͏
- Sau khi làm cha, chỉ hi vọng con mình có thể bình an vô sự là đủ rồi. ͏ ͏ ͏
- Ngươi là ngươi, đứa nhỏ là đứa nhỏ, ngươi không thể đặt tâm nguyện của mình lên người nó được. ͏ ͏ ͏
- Chờ ngươi có con, sẽ... ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh lại ngưng tiếp. ͏ ͏ ͏
- Đừng nghĩ ta thô tục, ta cũng không thể nói rằng, hi vọng sau này đứa nhỏ có thể sống bình an, ngồi yên chờ chết được. ͏ ͏ ͏
- Đây mới là thô tục. ͏ ͏ ͏
- Không hề, ha ha. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia cười, quả thực, theo quan niệm của thời đại này, kiến công lập nghiệp, công danh bổng lộc mới là con đường đúng đắn nhất, có tiền đồ nhất. ͏ ͏ ͏
Địa vị chính trị của thương nhân vẫn sẽ bị chèn ép gay gắt, làm con hát thì bị người ta chửi mắng. ͏ ͏ ͏
Làm họa sĩ, ca kỹ, vũ công,...aizz, đều không dễ nghe. ͏ ͏ ͏
- Ngươi không sao chứ? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh tò mò hỏi. ͏ ͏ ͏
- Ngày thường, ta ở trong Hầu phủ có bận rộn hay không, ngươi khác không biết, chả nhẽ ngươi cũng không rõ sao? ͏ ͏ ͏
- Ta thực sự chưa từng thấy ngươi thoải mái như vậy. ͏ ͏ ͏
- Buông xuôi quyền lực như bây giờ, không hề lo lắng bản thân bị cách chức. ͏ ͏ ͏
- Ta không thích sống mệt mỏi như vậy, muốn được như ngươi, mỗi ngày ở nhà cho gà vịt ăn, rồi chăm sóc đứa nhỏ, cuộc sống như vậy rất tốt. ͏ ͏ ͏
- Vậy ngươi nhanh chóng sinh... ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nhìn Kiếm Thánh. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh rút lại lời nói lần nữa. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia có chút thất vọng, nói: ͏ ͏ ͏
- Này lão Ngu, có cần nha hoàn không? ͏ ͏ ͏
- Không cần. ͏ ͏ ͏
- Ngươi xem tẩu tử bây giờ phải chăm sóc đứa nhỏ, nếu thêm một người tri kỷ, nói không chừng Niệm Tổ còn có thể có thêm một người đệ đệ hoặc muội muội, khi đứa nhỏ lớn lên cũng sẽ không sợ bị cô đơn? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh không nhịn nổi nữa, liền nói: ͏ ͏ ͏
- Muốn sinh ngươi tự đi mà sinh. ͏ ͏ ͏
- Ai ya, thật sự bị ngươi nói trúng rồi, Lệ Thiến nhà ta đã có thai rồi, ngươi nói có trùng hợp không. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh im lặng. ͏ ͏ ͏
- Đúng rồi, suýt chút nữa thì quên mất, ta định lên phố mua chút điểm tâm cho nàng ấy nếm thử, ngươi cũng biết đấy, sau khi nữ nhân mang thai, rất dễ buồn miệng. ͏ ͏ ͏
- Các quán điểm tâm ở Phụng Tân Thành không phải đều là sản nghiệp của Hầu phủ nhà ngươi sao? ͏ ͏ ͏
- Đi mua đồ của tiệm nhà mình? ͏ ͏ ͏
- Khác nhau mà, thức ăn đúng là thức ăn, nhưng đồ mà hạ nhân mang tới tất nhiên sẽ khác với đồ mà nam nhân nhà mình tự mua đem về rồi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh không hiểu nổi tư duy trong câu nói này của Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏
- Nếu không, ngươi đi mua cùng ta đi? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh lắc đầu. ͏ ͏ ͏
- Không trải nghiệm một chút? ͏ ͏ ͏
- Ta đã mua đồ rồi. ͏ ͏ ͏
- Nhưng ta sợ thích khách. ͏ ͏ ͏
- Đây là Phụng Tân Thành, ngươi muốn vào núi đao mua điểm tâm? ͏ ͏ ͏
- Tẩu tử, ta và Ngu ca ra ngoài mua chút điểm tâm cho ngươi, tẩu tử ở nhà đợi nhé. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm hét vào trong phòng. ͏ ͏ ͏
Nữ nhân đang ở trong phòng cho con bú sữa nghe được lời này, nhưng nàng không biết nên đáp lại hai chữ "tẩu tử" của Bình Tây Hầu gia như thế nào. ͏ ͏ ͏
Xưng hô quá phận cũng không được, mà thân thiết quá thì khác nào mình không biết nặng nhẹ, vì vậy chỉ có thể im lặng. ͏ ͏ ͏
- Đi nào. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia nhìn Kiếm Thánh. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh bất lực, cầm lấy Long Uyên. ͏ ͏ ͏
- Thực sự cầm kiếm sao? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh không trả lời, lại cầm thêm hai cái giỏ, treo lên hai đầu của Long Uyên. ͏ ͏ ͏
- Được đấy. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia gật đầu. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Trịnh Hầu gia liền đi dạo phố cùng Kiếm Thánh. ͏ ͏ ͏
Mua rất nhiều điểm tâm và đồ ăn vặt khác, giỏ phía trước thì cầm về nhà, còn giỏ phía sau thì bảo Kiếm Thánh mang về. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh gánh đồ theo sau. ͏ ͏ ͏
Xem như hắn đã hiểu, vị Hầu gia này cố ý tới lên mặt với mình. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, Kiếm Thánh cũng mừng cho hắn. ͏ ͏ ͏