Trịnh Phàm gật đầu. ͏ ͏ ͏
- Trên chiến trường, bất kỳ sự cố nào cùng đều có thể xảy ra, Người mù, lát nữa gửi sớ về cho triều đình, thêm hoả tín của Hầu phủ, bí mật trình lên Tiểu Lục Tử, thông báo cho hắn một tiếng, bảo hắn chuẩn bị tốt tâm lý. ͏ ͏ ͏
- Ngoài ra, thông báo cho Lý Phú Thắng và các đội binh mã đóng quân trên Tấn địa, bảo bọn họ chuẩn bị sẵn sàng. ͏ ͏ ͏
- Cũng phải báo tin cho Hứa Văn Tổ ở Dĩnh đô. ͏ ͏ ͏
- Kế hoạch của chúng ta là phải đánh một trận trong thời gian ngắn, hiệu quả nhanh chóng và quy mô có thể kiểm soát được, nhưng cũng cần chuẩn bị để tránh những sai sót xảy ra. ͏ ͏ ͏
- Nếu chơi mệt rồi, không đánh được trận lớn nữa thì lại đánh thêm một trận trong nước, Yến quốc chấp nhận được, ít nhất trận này không thể nhận thua được. ͏ ͏ ͏
Người mù cười nói: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ sau khi Tiểu Lục Tử nhìn thấy mật sớ, nhất định sẽ rất tức giận, đã nói là phải nghỉ ngơi hai ba năm rồi mà? ͏ ͏ ͏
- Ha ha ha, cũng không phải do hắn quyết định, hơn nữa, đây cũng là kế thừa những truyền thống tốt đẹp của các thế hệ trước, làm gì có trận chiến toàn vẹn nào chờ ngươi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ mới bắt đầu đánh chứ, truyền thống của hắc long kỳ chính là ta cảm thấy có thể đánh được thì sẽ đánh. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia đặt mạnh tách trà lên khay. ͏ ͏ ͏
- Chiết tiệt, lần trước ở Tuyết Nguyên chưa thấy trận nào đánh thực sự cả, những ngày này vẫn đang xử lý chuyện thê tử, cũng tới lúc ra ngoài dắt ngựa đi dạo thực sự rồi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia vừa rồi mới thái độ tỏ thái độ khinh thường vợ con trong phòng làm việcết. ͏ ͏ ͏
Sau khi bước ra khỏi phòng, nằm trên giường của công chúa. ͏ ͏ ͏
Sau khi xây thêm phòng sưởi, thực ra là làm nóng mặt đất nên bên trong rất ấm. ͏ ͏ ͏
Công chúa nằm ở đó, nhìn Trịnh Hầu gia đưa tay xoa bụng dưới của mình. ͏ ͏ ͏
- Hôm nay, nhìn phu quân rất có tinh thần. ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy. ͏ ͏ ͏
- Phu quân, trong nhà thiếp gửi thư đến, mẫu hậu chuẩn bị cho thiếp một số đồ dùng. Sau khi hoàng đệ lên ngôi, đã khác rồi, nhưng mẫu hậu vẫn còn quan tâm tới đứa con gái như thiếp đây. ͏ ͏ ͏
- Ừm. ͏ ͏ ͏
- Về vấn đề này, hoàng thất Sở quốc chưa từng keo kiệt, tất nhiên rồi, điều này cũng dựa trên việc Bình Tây Hầu phủ sẵn lòng buôn bán ngựa cho quân Sở. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia đưa tay ấn nhẹ vào bụng công chúa, nói: ͏ ͏ ͏
- Ngoan, đã nghe thấy chưa, bà ngoại và cữu cữu của ngươi, đã chuẩn bị cho ngươi rất nhiều đồ ăn ngon, nào, chúng ta tạ ơn bà ngoại, tạ ơn cữu cữu nào. ͏ ͏ ͏
- Phu quân, đứa nhỏ còn chưa ra đời, làm sao có thể nói chuyện được. ͏ ͏ ͏
- Ồ, cũng đúng, không sao cả, có người lớn ở đây mà. ͏ ͏ ͏
- Vâng, lát nữa thiếp sẽ viết thư về cảm ơn một tiếng. ͏ ͏ ͏
- Không cần, để ta làm. ͏ ͏ ͏
Công chúa cười nhìn Trịnh Hầu gia, tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Phu quân muốn đích thân viết thư cho hoàng đệ sao? ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia lắc đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Viết thư quá tốn sức rồi, cũng không tôn trọng đại cửu ca của ta, nàng nghĩ xem, đại cửu ca trăm công nghìn việc, làm gì có thời gian rảnh để yên tĩnh đọc thư chứ? ͏ ͏ ͏
- Vậy phải làm thế nào? ͏ ͏ ͏
- Đánh một trận, ta đích thân dẹp Sở. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Sau khi đại chiến lược trong phòng hội nghị của Hầu phủ được thiết lập, hệ thống lấy Hầu phủ làm trung tâm, hoặc nói là do Hầu phủ lãnh đạo, với Phụng Tân Thành là trung tâm và lan rộng ra toàn bộ Tấn Đông, bắt đầu hoạt động chính thức và không có bất kỳ sự che giấu nào. ͏ ͏ ͏
Cùng lúc đó, ngôi chùa ở phía tây Phụng Tân Thành cũng đã được xây dựng. ͏ ͏ ͏
Bản thân ngôi chùa không lớn, việc xây dựng cũng không khó khăn lắm, do Phiền Lực đội trưởng đội thi công của Hầu phủ đích thân dẫn dắt đội ngũ thực hiện nên tiến độ rất nhanh. ͏ ͏ ͏
Đồng thời, với sự thúc đẩy của một cuộc chiến mới, ngày càng nhiều người thân của các hộ vệ và những người đã mất chồng trong và ngoài Phụng Tân Thành bắt đầu chủ động đến chùa để cầu bình an cho người trong nhà. ͏ ͏ ͏
Chiến tranh nhất định phải diễn ra. ͏ ͏ ͏
Chiến tranh, có Hầu gia ở đây, tất nhiên có thể chiến thắng. ͏ ͏ ͏
Mạng người không đáng giá, dù là trong quá khứ, hiện tại hay tương lai, tính mạng của dân chúng về cơ bản lắc lư giữa không bằng loài chó và giống như cỏ rác, thực chất là cỏ đuôi chó. ͏ ͏ ͏
Tuy nhiên, không ai muốn chết trong trận chiến, suy cho cùng cũng chính là người thân của mình, chuẩn bị tâm lý là chuẩn bị tâm lý, trợ cấp cao thì trợ cấp cao nhưng không ngăn được việc bọn họ đến cầu phúc cho người thân của mình. ͏ ͏ ͏
Ban đầu, chỉ một nhóm nhỏ người đi, sau đó người thân của các hộ vệ khác cảm thấy rằng nếu họ không đi sẽ bị thua thiệt. Nam nhân trong nhà cảm thấy dường như mình lạc hậu hơn những người khác một bước hoặc là mất đi một phần "che chở", vì vậy cũng đi. ͏ ͏ ͏
Điều này dẫn tới việc người nhà của những binh sĩ Man tộc tin vào các vị thần dã nhân quá khứ, và gia quyến của những binh lính dã nhân tin vào các vì sao cũng đi. ͏ ͏ ͏