- Vì vậy, bản chất của tín ngưỡng là như nhau. Đối với cấp trên mà nói, đây là một cách để ràng buộc cấp dưới, còn đối với bách tính địa vị thấp, thứ bọn họ mong muốn chỉ là một loại cảm giác yên lòng. ͏ ͏ ͏
Xe lăn dừng lại trên tường thành, nhìn vọng ra ngôi chùa cùng đoàn người đen kịt cách đó không xa, Tôn Anh nâng ly rượu lên, như đang cảm khái. ͏ ͏ ͏
A Minh đang đứng bên cạnh Tôn Anh. ͏ ͏ ͏
A Minh là người cô độc, tất nhiên, tính hắn cũng không thích náo nhiệt; ͏ ͏ ͏
Nhưng mối quan hệ giữa hắn và Tôn Anh trở nên rất tốt vì cùng nhau uống rượu trên đường đến Kinh thành. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ chỉ có một nhóm rất nhỏ những người có đủ tư cách và điều kiện để thưởng thức những loại rượu ngon nhất thế gian, trong số rất ít người này, người thực sự yêu thích và hiểu biết về rượu tất nhiên lại còn ít hơn nữa. ͏ ͏ ͏
Tôn Anh là một trong số đó. ͏ ͏ ͏
Vì vậy, hắn và A Minh thực sự là bạn rượu của nhau. ͏ ͏ ͏
- Tín ngưỡng, không đơn giản như vậy. ͏ ͏ ͏
A Minh nói. ͏ ͏ ͏
Tôn Anh gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, trông có vẻ hư vô mờ ảo, nhưng lại gần ngay trước mắt. ͏ ͏ ͏
- Ngươi có thể đi tìm Người mù để thảo luận về vấn đề này. ͏ ͏ ͏
A Minh nói. ͏ ͏ ͏
- Bắc tiên sinh đương nhiên rất hiểu biết về chuyện này. ͏ ͏ ͏
Là một mưu sĩ của Hầu phủ, thật khó để không ngưỡng mộ Người mù. ͏ ͏ ͏
A Minh cười nói: ͏ ͏ ͏
- Ừm, hắn thậm chí còn có thể lừa ngươi đi tu đấy. ͏ ͏ ͏
- Đây quả thật là nghề cũ của Người mù. ͏ ͏ ͏
- Ha ha ha, ta tin, nhưng ta càng thấy rằng Hầu gia mới là người thực sự có thể khiến người khác đi tu. ͏ ͏ ͏
A Minh lắc đầu theo bản năng. ͏ ͏ ͏
Là bọn họ cùng nhau đưa chủ thượng lên vị trí đó. ͏ ͏ ͏
Nhưng sau khi lắc đầu, A Minh lại chớp mắt, đột nhiên lại cảm thấy những lời của Tôn Anh rất có lý. ͏ ͏ ͏
Sở dĩ các Ma vương tập trung quanh chủ thượng là trông cậy vào chủ thượng để thăng cấp. Đây là một yếu tố khách quan. ͏ ͏ ͏
Nhưng không thể phủ nhận rằng, chính vì chủ thượng là chủ thượng nên khi các Ma vương tụ tập lại với nhau, chúng vẫn có thể tìm được dáng vẻ thoải mái cho riêng mình. ͏ ͏ ͏
Ít nhất, mọi người đều cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. ͏ ͏ ͏
Tôn Anh nhấp một ngụm rượu nói: ͏ ͏ ͏
- Ta có thể cảm nhận được... Khi tin tức Nhị phu nhân… mang thai từ Hầu phủ truyền ra, trong nha môn, trong hộ vệ, trong dân chúng, và thậm chí là toàn bộ Phụng Tân Thành, tất cả đều chấn động bởi tin tức này. ͏ ͏ ͏
- Dân chúng khắp nơi đều rất tín ngưỡng. Lúc trước Hầu gia không có con nối dõi, nhưng bây giờ đã có, và sau này sẽ còn có nhiều hơn nữa. Hầu phủ đã có người kế thừa, trong lòng mọi người cũng đều yên tâm rồi. ͏ ͏ ͏
- Có Trấn Bắc Hầu phủ ở phía trước, mọi người đều có thể vì sự giàu có của gia tộc trong ít nhất một trăm năm mà làm việc, mà hi sinh. ͏ ͏ ͏
A Minh thực sự không có nhiều cảm xúc về những thứ này, những người thừa kế, con cháu, v.v., đối với kiểu tồn tại này của hắn, khoảng cách quả thực quá xa. ͏ ͏ ͏
- Chuyện hậu cần, ngươi lo liệu xong chưa? ͏ ͏ ͏
A Minh hỏi. ͏ ͏ ͏
- Lô quân nhu lương thảo đầu tiên đã được vận chuyển nhanh chóng đến Trấn Nam Quan rồi, lô thứ hai cũng đã sẵn sàng. Theo lý thuyết, trận chiến này, chỉ cần lô đầu tiên là đủ, còn lô thứ hai chỉ là đề phòng bất trắc. ͏ ͏ ͏
- Và một khi quy mô của cuộc chiến mở rộng hoặc vượt quá tầm kiểm soát, sẽ không còn là việc mà Dĩnh có thể xoay sở được nữa, không bột đố gột nên hồ, lúc đó Dĩnh phải lui về phía sau giống như Tĩnh Nam vương ngày xưa dẹp Sở, tiếp tế cho Tấn Đông. ͏ ͏ ͏
- Vì vậy, việc của ta rất đơn giản. ͏ ͏ ͏
- Hầu phủ không phải là sắp đánh trận rồi mới bắt đầu chuẩn bị chiến đấu, mà là chuẩn bị xong rồi, vậy được, chiến đấu thôi. ͏ ͏ ͏
- Haha. ͏ ͏ ͏
A Minh cười. ͏ ͏ ͏
- Thật ra, Minh tiên sinh, ngài có thích chiến tranh không? ͏ ͏ ͏
- Không thích, những cũng thích. ͏ ͏ ͏
- Hả? ͏ ͏ ͏
- Lý do vì sao không thích, không cần nói nữa. ͏ ͏ ͏
Bởi vì mỗi khi ra trận, hắn đều phải đứng bên cạnh để bảo vệ chủ thượng, bởi vì hết lần này tới lần khác vận may của chủ thượng trên chiến trường rất kém. ͏ ͏ ͏
Sau trận hỗn chiến, trên người hắn có rất nhiều lỗ thủng. ͏ ͏ ͏
- Lý do ta thích đó là chiến đấu xong mới có rượu ngon thực sự để uống. ͏ ͏ ͏
Trên chiến trường không thiếu kẻ mạnh, cũng không thiếu kẻ mạnh bị giết chết. ͏ ͏ ͏
Máu của họ mới là món ngon thực sự. ͏ ͏ ͏
- Đúng rồi, Hầu gia đặt tên cho ngôi chùa này chưa? ͏ ͏ ͏
Tôn Anh hỏi. ͏ ͏ ͏
- Có lẽ chủ thượng đã quên chuyện này rồi. ͏ ͏ ͏
- Nhưng ngươi xem, tấm bảng đã được treo lên. ͏ ͏ ͏
- Hử? ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Ngôi chùa gần như đã hoàn thành, nhưng vẫn chưa được hoàn thiện hoàn toàn, so với cấu trúc tòa nhà chính bên ngoài, những nơi chi tiết và tốn thời gian thực sự ở bên trong. ͏ ͏ ͏
Có các vị La Hán, Bồ tát và Chư Phật, tất nhiên là không thể dựng một trăm lẻ tám vị La Hán thành hàng ở đó được, bởi vì ngôi chùa quá nhỏ, không thể chứa được nhiều Phật như vậy. ͏ ͏ ͏