Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2006: THÁNH CHỈ (HẠ) ͏ ͏ ͏

Không cần chào hỏi, chỉ cần ta thấy mình có thể đánh được Sở quốc, vậy ta sẽ đánh. ͏ ͏ ͏

Binh lính là lính của ta, ngũ cốc là lương thực của ta, binh lính là do ta triệu tập, dân chúng do ta kêu gọi. ͏ ͏ ͏

Ta đã chuẩn bị xong mọi việc, đại quân cũng đã đến Trấn Nam Quan, thánh chỉ bây giờ mới đến. ͏ ͏ ͏

Điều này cũng có nghĩa là, Bình Tây Hầu gia hắn hôm nay muốn đánh Sở quốc, hắn sẽ đánh. ͏ ͏ ͏

Ngày mai muốn đánh tiếp sẽ dẫn quân vượt sông Vọng Giang đánh tới Dĩnh Đô ở phía tây, vậy thì cứ đánh. ͏ ͏ ͏

Sức mạnh, tư cách. ͏ ͏ ͏

Kể từ ngày Cơ lão lục trở thành hoàng đế, Trịnh Hầu gia đã nhắc nhở trong lòng rằng ngươi là hoàng đế, đừng ngây thơ nghĩ rằng cái gọi là tình cảm có thể trói buộc một hoàng đế, từ xưa đến nay, những người có cách nghĩ ngây thơ như vậy đều chết rất thảm. ͏ ͏ ͏

Khi đối phó với hoàng đế, ngươi nhất định phải nắm chắc sức mạnh đạp được long ỷ, làm lung lay giang sơn Cơ gia của hắn, ngươi mới có thể thực sự sống lâu dài và thoải mái. ͏ ͏ ͏

Người đến truyền thánh chỉ là Hoàng công công. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, lại là Hoàng công công. ͏ ͏ ͏

Hắn gần như độc chiếm mọi công việc tuyên chỉ cho các thống lĩnh đại soái trên Tấn địa trong mấy năm nay, trước đó là truyền chỉ cho Tĩnh Nam Vương, bây giờ là cho Bình Tây Hầu. ͏ ͏ ͏

Hoàng công công mệt mỏi bước vào doanh trại, cưỡi ngựa chạy như bay đến Phụng Tân Thành, mới biết rằng Hầu gia đã rời đi từ lâu, vì vậy lại phải đuổi theo đến Trấn Nam Quan. ͏ ͏ ͏

Cũng may, Hoàng công công cũng đã quen với việc đó. ͏ ͏ ͏

Thái giám cầm thánh chỉ đi vào trong trại, Trịnh Hầu gia vẫn không đứng dậy. ͏ ͏ ͏

Hắn đã nhận được vô số ân sủng của tân hoàng từ rất lâu rồi. Điều nhớ rõ nhất là sau chuyện này, hắn không phải quỳ gối khi gặp hoàng thượng, hắn biên lý do với Cơ lão lục là, “ừm, bởi vì chinh chiến, nên đầu gối không được khỏe, vì vậy Bệ hạ cũng thông cảm.” ͏ ͏ ͏

Người bình thường sau khi nhận được ân huệ này cũng không dám không quỳ, nhưng Trịnh Hầu gia chỉ là không thích quỳ. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia không đứng dậy, các tướng trong trại cũng không ai đáp lại. ͏ ͏ ͏

Hoàng công công cầm thánh chỉ đứng ở giữa, trong chốc lát, xấu hổ tới mức ngón chân co quắp dưới đế giày. ͏ ͏ ͏

Hắn không dám nổi giận, ͏ ͏ ͏

Bởi vì hắn là nô tài của hoàng đế nên hắn hiểu rõ mối quan hệ giữa Hầu gia và tân quân. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa, con sư tử đá trước Tĩnh Nam Hầu phủ cũ ở Lịch Thiên Thành vẫn còn đứng đó, vị trước mặt này cũng là nhất mạch tương truyền thứ thiệt của Tĩnh Nam Vương năm đó! ͏ ͏ ͏

Vì vậy, Hoàng công công chỉ có thể nhìn Trịnh Hầu gia với ánh mắt cầu cứu. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia lắc đầu. ͏ ͏ ͏

Nhìn xuống, nói: ͏ ͏ ͏

- Ngẩn ra đó làm gì, mau tiếp chỉ đi. ͏ ͏ ͏

- Vâng! ͏ ͏ ͏

- Vâng! ͏ ͏ ͏

Đầu tiên các tướng đồng thanh đáp dạ Hầu gia nhà mình, sau đó lại quỳ xuống: ͏ ͏ ͏

- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia đang ngồi sau chiếc bàn trong trại chỉ hơi ngả người ra sau. ͏ ͏ ͏

- Phụng thiên thừa mệnh, hoàng đế chiếu viết…. ͏ ͏ ͏

Nội dung thánh chỉ rất chỉnh tề. ͏ ͏ ͏

Trước hết lên án quân Sở khiêu khích, xúc phạm, cướp bóc, giết hại dân chúng ở biên giới ta. ͏ ͏ ͏

Hừ, chuyện này đương nhiên không có chứng cứ, quân Sở đều sợ hãi tới mức bắt dân chúng đi đập băng, sao dám chủ động vượt biên, nhưng dù sao đi nữa, muốn đánh nhau thì cũng phải có cớ chính đáng. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng, là bệ hạ hạ lệnh cho Bình Tây Hầu gia của Đại Yến là Trịnh Phàm làm vương soái, dẹp tan quân Sở đã phá vỡ giao ước. ͏ ͏ ͏

Sau khi đọc những điều này, Hoàng công công có một chút xấu hổ. ͏ ͏ ͏

Bà mẹ nó. ͏ ͏ ͏

Thánh chỉ đồng ý xuất binh của bệ hạ còn chưa ban xuống, đại quân bên này đã tập trung tới Trấn Nam Quan rồi. ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn cũng không dám nói cái gì cả, cũng không dám hỏi cái gì, sau khi tuyên chỉ, liền chủ động đặt lên bàn. ͏ ͏ ͏

- Hoàng công công đã vất vả rồi, ở lại quân doanh giám sát một thời gian đi. ͏ ͏ ͏

- Tạ Hầu gia! ͏ ͏ ͏

Hoàng công công mừng rỡ, đây là cho mình cơ hội lập công, Ngụy Trung Hà hắn bây giờ vẫn được sủng ái, tên Trương công công nông cạn đi theo kia tương lai chắc chắn sẽ thăng chức, nhưng hai người họ có công trạng sao? ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, hắn không dám giám sát quân doanh. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia không có dặn dò gì, mà thẳng thừng ra lệnh: ͏ ͏ ͏

- Đều đói bụng rồi, ăn cơm đi. ͏ ͏ ͏

Thức ăn là bánh ngô hấp. ͏ ͏ ͏

Bởi vì truyền thánh chỉ nên phải trì hoãn một lúc, thời tiết bên ngoài trại gió vừa lạnh vừa lớn, vốn dĩ những chiếc bánh ngô hấp vẫn đang còn nóng, đợi tới khi các binh sĩ tới thì đã nguội lạnh rồi. ͏ ͏ ͏

Mọi người đều có phần, Hoàng công công cũng có phần. ͏ ͏ ͏

Trong lều đang nấu nước nóng. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia cầm chiếc bánh ngô, cắn một miếng lớn, rồi lại nhúng vào nước nóng. ͏ ͏ ͏

Những vị tướng còn lại trong lều cũng vậy, không ai dám phàn nàn bánh ngô không ngon và khó nuốt. ͏ ͏ ͏

Cảnh tượng này có vẻ quen thuộc. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!