Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2007: PHÚ QUÝ TRĂM NĂM, BẮT ĐẦU TỪ TRẬN NÀY ͏ ͏ ͏

Đợi sau khi mỗi người ăn hai cái bánh xong, Trịnh Hoán liền đưa tay vuốt ngực hắn vài cái, nói: ͏ ͏ ͏

- Khó nuốt lắm đúng không? ͏ ͏ ͏

Các tướng im lặng. ͏ ͏ ͏

- Bổn hầu cảm thấy thực sự không ngon, không giấu gì mọi người, bụng của bổn hầu khôn lắm, ha ha. ͏ ͏ ͏

- Ha ha... ͏ ͏ ͏

- Ha ha... ͏ ͏ ͏

Cả đám cùng cười theo. ͏ ͏ ͏

Nhưng đúng lúc này ͏ ͏ ͏

Sắc mặt Trịnh Hầu gia dần trở nên nghiêm túc. ͏ ͏ ͏

Bầu không khí trong căn lều đột nhiên cũng trở nên nghiêm trọng, tất cả các tướng quân, bao gồm cả Hoàng công công, đều cảm thấy lưng thắt lại và đứng thẳng người lên. ͏ ͏ ͏

- Trước tiên hãy ăn một ít đồ thô, gột sạch dầu trong bụng các ngươi; ͏ ͏ ͏

- Đợi tới lúc lên chiến trường, hãy yên tâm lớn mật mà ăn cho bổn hầu! ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia đứng dậy, liếc qua các tướng lĩnh bên dưới, hô lên: ͏ ͏ ͏

- Ngưỡng mộ cơ nghiệp trăm năm của Trấn Bắc Hầu phủ người ta không? Ngưỡng mộ sự giàu sang phú quý hàng trăm năm của mấy đời tướng gia nhà họ không? ͏ ͏ ͏

- Ngay bây giờ, cơ hội, đang ở ngay trước mặt các ngươi! ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia rút Ô Nhai ra, đâm thẳng vào mặt đất trước mặt hắn, hét lên: ͏ ͏ ͏

- Muốn kế thừa sự giàu có trăm năm của Bình Tây Hầu phủ, bắt đầu từ trận chiến này! ͏ ͏ ͏

Ngay lập tức, tất cả mọi người trong quân doanh đều quỳ xuống, ͏ ͏ ͏

Đồng thanh hô lên: ͏ ͏ ͏

- Nguyện chết vì Hầu gia! ͏ ͏ ͏

Soái kỳ của Bình Tây Hầu gia đã được kéo lên, đội quân đang tập trung dưới Trấn Nam Quan. ͏ ͏ ͏

Mặc dù cuộc chiến chính thức chưa bắt đầu, nhưng những đám mây đen của cuộc chiến đã bao trùm khu vực này, cuộc điều động quy mô lớn ở Tấn Đông này cũng không thể che giấu nổi quân Sở. ͏ ͏ ͏

Do đó, nơi đầu tiên để mở màn cho trận chém giết này là dãy núi phía tây Trấn Nam Quan và các vùng phía nam Trấn Nam Quan. Các trinh sát, trinh thám và gián điệp của cả hai bên đã bắt đầu cuộc chiến sinh tử trong khu vực rộng lớn dài đằng đẵng này . ͏ ͏ ͏

… ͏ ͏ ͏

Vút… ͏ ͏ ͏

Quách Đông uống một hớp nước lớn, lau miệng, sau đó hơi cúi người xuống, nhìn chằm chằm khu rừng trước mặt, vẻ mặt hơi nhăn lại, đặt túi nước sang, ngồi xổm xuống. ͏ ͏ ͏

Có năm hoặc sáu người cải trang thành thợ săn đang ở phía sau, tất cả đều là cấp dưới của hắn. ͏ ͏ ͏

- Quách giáo úy, có chuyện gì vậy? ͏ ͏ ͏

Một ông già tò mò hỏi. ͏ ͏ ͏

Quách Đông nhìn lão giả biệt hiệu Bì Tứ, liếm môi nói: ͏ ͏ ͏

- Phía trước có sát khí! ͏ ͏ ͏

"..." Bì Tứ. ͏ ͏ ͏

Nói thật, nếu như nói Quách giáo úy nói phía trước có tiếng động, có dấu vết nhóm lửa, có vết máu, v.v, Bì Tứ cũng không thấy có gì lạ, nhưng lại khăng khăng nói là sát khí! ͏ ͏ ͏

Mẹ kiếp, mọi người rốt cuộc là đi đánh nhau hay đến bắt yêu quái vậy? ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy vẻ mặt của Bì Tứ, giáo úy thượng quan Quách Đông cũng không hề tức giận, giáo úy hắn chính là “Mạc Kim Giáo Uý” do Bình Tây Hầu gia ban cho. ͏ ͏ ͏

Hắn của năm đó từ một người thường dân trở thành phụ binh rồi lại thành chính tốt, đi lên từng bước từ trận này sang trận khác, nhưng chức quan của ngày hôm nay lại là nhờ vào khả năng đào mộ tổ tiên của các quý tộc ở Sở quốc rất hăng hái và được Bình Tây Hầu gia chọn làm người tiêu biểu để khen ngợi. ͏ ͏ ͏

Nói trắng ra, khả năng của hắn không phải chiến đấu trên chiến trường, mà là trộm mộ. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên, hành động lén lút thì gọi là trộm mộ, còn quang minh chính đại thì gọi là “lấy của dân, dùng cho dân”. ͏ ͏ ͏

Thật đáng tiếc khi tiền tài ẩn sâu trong lòng đất vẫn luôn bị chôn vùi trong bóng tối, chi bằng tìm ra đưa cho Hầu phủ rồi Hầu phủ sẽ đổi thành bữa ăn cho các học viên ở các trường học, dược liệu trong tiệm thuốc, và tiền bồi thường cho các hộ vệ. ͏ ͏ ͏

Dù sao cũng bò ra từ đống người chết trên chiến trường, không quan tâm sống chết, thật sự không có mấy cái kiêng kỵ đó. ͏ ͏ ͏

Sau khi cuộc chiến dẹp Sở kết thúc, Quách Đông cũng không nghỉ ngơi, đầu tiên đưa mẫu thân và người huynh trưởng bại liệt của hắn tới Yến quốc, sau đó đón cả nữ tử đã có hôn ước với mình tới rồi kết hôn xây nhà, không cần biết cái giáo úy gì, dù sao cũng là chức quan mà Hầu gia ban cho, thể diện cũng coi như là đầy đủ. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên, Quách Đông không chìm đắm trong sự tốt đẹp của cuộc sống vui vẻ ngắn ngủi này, hắn không có bản lĩnh và đầu óc như người huynh đệ tốt Hứa An của mình, nhưng dù sao thì cũng từng cầm khiên lớn tấn công thành trì cùng với người ta, mặc dù luôn nghĩ về vợ con, nhưng suy cho cùng cũng không thể không có tiền đồ như vậy được. ͏ ͏ ͏

Vì vậy, sau khi kết thúc chiến tranh, hắn đã chủ động gửi một mẩu giấy lên trên, hy vọng có thể tiếp tục phát huy sở trường của mình và cống hiến cho Hầu phủ. ͏ ͏ ͏

Mẩu giấy này sau khi qua tay nhiều người, cuối cùng lại rơi vào trên bàn của Bắc tiên sinh ở Hầu phủ. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!