Nơi sinh sống cuối cùng của tộc Người Tang chính một vùng khỉ ho cò gáy trên Sở quốc, sau khi Nhiếp Chính Vương lên nắm quyền, cùng với việc Ngũ hoàng tử dẫn theo Huyện Ngô Đồng quy thuận triều đình, cộng thêm các chính sách hàng loạt của Nhiếp Chính Vương, giữa người Sở quốc và bộ tộc Người Tang đã bắt đầu thực hiện nhanh chóng một kiểu hoà hợp có thể là chủ động hoặc bị động. ͏ ͏ ͏
Triều đình cũng bắt đầu kêu gọi càng ngày càng nhiều các dũng sĩ bộ tộc Người Tang tiến vào hàng ngũ quân đội. ͏ ͏ ͏
Lúc trước, người Càn cũng đã từng làm như thế này, năm đó Trịnh Hầu Gia cũng từng thấy một đoàn thổ binh mà người Càn điều động tới, những thổ binh đó cũng đi nhanh như bay, chiến đấu dũng cảm, liều lĩnh. Người Càn cũng rất thích dùng thổ binh khi dập tắt các cuộc nổi loạn ở địa phương. ͏ ͏ ͏
Nhưng trên chiến trường của một cường quốc thực sự, những khuyết điểm của thổ binh như thiếu sự chỉ huy, dễ bị dẫn đầu sẽ hoàn toàn bị bại lộ. Khi Trịnh Hầu gia mới bắt đầu lập nghiệp, cũng quét sạch được một lớp người nhờ vào đoàn thổ binh này của Càn quốc. ͏ ͏ ͏
Nhưng rõ ràng là đội “sơn địa binh” do người Người Tang lập nên này của Niên Nghiêu đã được đích thân hắn ta huấn luyện, tương đương với việc những khuyết điểm đó đã được bù đắp, và ưu thế của bọn họ cũng có thể phát huy tối đa. ͏ ͏ ͏
Thực ra, trong khu vực trinh sát thám mã thực thụ của quân Yến và quân Sở đánh nhau, vùng núi Thượng Cốc huyện và Vị hà này có vẻ yên bình hơn rất nhiều, bởi vì Trịnh Hầu gia đã từng đích thân đi qua đây, với số lượng người ít hơn, thì có thể đi qua, nhưng nếu là đoàn binh mã quy mô lớn về cơ bản là không thể đi qua đây, bởi vì cho dù là ngựa chiến hay là con lừa, khi trèo đèo lội suối chắc chắn cũng sẽ mệt. Đồng thời, nếu đại quân đi từ đây dù có đi ra được thì đội hậu cần cũng không kịp tiếp tế. ͏ ͏ ͏
Giống như việc đi băng qua dãy núi Thiên Đoạn để vào Tuyết Nguyên, ba vạn binh mã đã gần như cạn kiệt nguồn dự trữ của Thịnh Lạc Thành, đồng thời, họ chỉ có thể tích trữ lương thực trên đường vào thời điểm kết thúc chặng đường, đợi sau khi đoàn quân vượt núi đi vào Tuyết Nguyên, cho dù đội phía sau vẫn còn nhiều lương thực nhưng vẫn không thể vận chuyển ra khỏi đây để tiếp tế. ͏ ͏ ͏
Đội của Quách Đông được bố trí ở đây cũng là có nguyên nhân cả, Hứa An rất quan tâm cho huynh đệ của mình nên mới không cử hắn đến khu vực có tỷ lệ tử vong cao nhất. ͏ ͏ ͏
Nhưng ai có thể ngờ rằng, Niên đại tướng quân, người bị thiên hạ cười nhạo là "Niên khốn khiếp", lại âm thầm dẫn theo ba nghìn bộ binh thực sự bước ra khỏi đây. ͏ ͏ ͏
Một đoàn binh mã có tổ chức xuất hiện, sau khi mất đi sự che chắn của núi rừng, chắc chắn sẽ không thể lặng lẽ đi qua được. ͏ ͏ ͏
Các lính du kỵ và trinh thám sẽ phát hiện ra họ, nhanh chóng báo cho cấp trên. ͏ ͏ ͏
Một vị giáo úy đóng quân gần đó, đích thân dẫn hơn trăm kỵ binh dưới trướng đến ngăn cản, thắng lợi của các cuộc ngoại chiến bao năm qua đã khiến cho trên dưới quân đội của quân Yến ngày càng khinh địch, giáo úy này của quân Yến có thể muốn ngăn cản, chờ đợi quân tiếp viện, nhưng trong lòng cũng có thể nảy sinh ý đồ muốn phô trương kết quả trận chiến. ͏ ͏ ͏
Dù sao thì, năm đó Hầu gia của bọn họ đã tạo nên chiến tích huy hoàng bằng việc trăm kỵ phá thành, đây chính là tấm gương sáng. ͏ ͏ ͏
Lòng tham thì ai cũng có, nhưng vấn đề là hắn ta đang phải đối mặt với Niên Nghiêu, hơn nữa đoàn binh mã do Niên Nghiêu dẫn đầu lần này rõ ràng là không bình thường. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, đoàn kỵ mã đã bị bao vây một phía, sau đó, chỉ có một số kỵ sĩ chạy thoát được, còn giáo úy đó chết ngay tại trận. ͏ ͏ ͏
Trong chốc lát, phía sau rung lên. ͏ ͏ ͏
Tổng bộ Công Tôn Chí đóng quân ở phía sau, hắn cũng được Bình Tây Hầu gia yêu cầu chịu trách nhiệm canh gác dãy núi này, sau khi nghe tin liền đích thân dẫn quân ra khỏi trại. ͏ ͏ ͏
Trong khoảng thời gian này, không trì hoãn lâu, chỉ là một đêm, nhưng khi Công Tôn Chí dẫn quân tới, đồng thời sau khi hai đoàn binh mã dưới trướng khác cũng xông ra tạo thành một mạng lưới bao vây, bọn họ mới phát hiện ra đám quân Sở đó dường như đã bốc hơi hoàn toàn, thậm chí ngay cả cọng lông cũng không thể đụng tới! ͏ ͏ ͏
Công Tôn Chí cảm thấy ớn lạnh. ͏ ͏ ͏
Ngay bây giờ, có hai khả năng. ͏ ͏ ͏
Một là quân Sở lui về dãy núi bằng đường cũ. ͏ ͏ ͏
Nhưng điều này rõ ràng là không thể xảy ra, vất vả lắm mới có thể trèo lên tới đỉnh núi, làm sao có thể chịu thiệt mà rút lui chứ? ͏ ͏ ͏
Và một khả năng khác là ... ͏ ͏ ͏
Họ đã chạy ra khỏi vòng vây từ trước. ͏ ͏ ͏
Công Tôn Chí nghiến răng kèn kẹt. ͏ ͏ ͏