Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2017: XIN BAN CHẾT ͏ ͏ ͏

Lúc này, điều hắn nghĩ tới trong đầu không phải là hậu quả trên chiến trường, mà là sợ vì sơ sót trong cách bố trí, cuối cùng sẽ làm liên lụy tới mình. ͏ ͏ ͏

Đây là lần đầu tiên Hầu gia hợp tướng xuất binh sau khi Hầu phủ được lập ra, rất có thể sẽ giết gà doạ khỉ. ͏ ͏ ͏

- Hạ lệnh xuống, quay đầu, lệnh Thôi Thịnh đi về phía bắc, các bộ còn lại, theo ta đi về phía tây! ͏ ͏ ͏

Không còn quan tâm xem hắn có phải là con gà kia không. ͏ ͏ ͏

Công Tôn Chí biết rõ, ͏ ͏ ͏

Bây giờ đại quân đang tề tựu ở tiền tuyến, hậu phương không phải không có binh mã, nhưng phải cực kỳ lỏng lẻo. ͏ ͏ ͏

Quan trọng nhất là, quân Sở chạy quá nhanh! ͏ ͏ ͏

… ͏ ͏ ͏

Lửa vẫn chưa tắt. ͏ ͏ ͏

Xung quanh đều là thi thể. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia cưỡi một con Tỳ Hưu mặc áo giáp, đến quân trại này. ͏ ͏ ͏

Quân trại này ban đầu vốn là một ngôi làng, nhưng vì mấy lần đại chiến ở Tấn địa, đặc biệt là Tấn Đông, một số lượng lớn người đã bị lưu đày và bị bắt giam. Mặc dù hai năm nay, Bình Tây Hầu phủ vẫn không ngừng thu nạp người dân vào Phụng Tân Thành để phát triển lại, nhưng nhiều nơi ở Tấn Đông, chẳng hạn như ngôi làng này, vẫn chưa được khôi phục. ͏ ͏ ͏

Khi chuẩn bị cho chiến tranh. ͏ ͏ ͏

Việc vận chuyển lương thực, cỏ, vật liệu cho quân đội cần có một thành trì làm chỗ dựa trên tuyến đường, ngôi làng nằm trên tuyến đó, trên cơ sở đó, ngôi làng này được chuyển thành quân trại.. ͏ ͏ ͏

Binh lính trong quân trại không nhiều, chỉ có mấy trăm quân, đều là phụ binh, cũng không phải là binh lính thuộc hàng ngũ chính quy, số lượng thường dân sống lâu dài ở đó khá nhiều, có bảy tám trăm người. ͏ ͏ ͏

Ngoài ra, còn có một người dân phu vừa hoàn thành nhiệm vụ hộ tống, gần bốn trăm người có mặt tại đây để nghỉ ngơi chờ đợt tiếp theo của nhiệm vụ hộ tống. ͏ ͏ ͏

Bây giờ, trong quân trại bị thiêu rụi, khắp nơi đều là thi thể của bọn họ. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia xoay người nhảy xuống khỏi Tỳ Hưu, quan sát xung quanh. ͏ ͏ ͏

Mặc dù ngôi làng này phần lớn đã bị thiêu rụi, nhưng vẫn có thể nhìn ra được hệ thống phòng ngự của nó thực sự rất sơ sài. ͏ ͏ ͏

Nói nơi này là quân trại, chi bằng nói là trạm dịch còn hơn. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa, quân Yến tấn công vào ban đêm. ͏ ͏ ͏

Hầu như dân chúng đều đang chìm trong giấc ngủ, các trạm kiểm soát ở bên ngoài đều bị người Chu xóa sổ, quân Chu như lấy khí thế như một đoàn thần binh từ trên trời giáng xuống đánh vào nơi đây. ͏ ͏ ͏

Nếu có hệ thống phòng ngự để dựa dẫm, hơn một ngàn dân có thể chống đỡ lâu hơn, nhưng vấn đề là không có. ͏ ͏ ͏

Vì vậy, dưới màn đêm, những gì xảy ra ở đây là một cuộc tàn sát dồn dập. ͏ ͏ ͏

Những dân chúng ô hợp không được đào tạo bài bản này làm sao có thể là đối thủ của đội quân tinh nhuệ Sở quốc đã có chuẩn bị mà đến chứ. ͏ ͏ ͏

Huống hồ chủ tướng của đối thủ còn là Niên Nghiêu. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia khẽ ngẩng đầu, hít sâu một hơi. ͏ ͏ ͏

Mùi than cháy và mùi thịt cháy tràn ngập trong không khí thật khiến người ta khó chịu. ͏ ͏ ͏

Cùng lúc đó, trong đầu cũng không ngừng tái hiện lại buổi đêm lúc hắn bị bắt làm dân thường gặp phải vào năm đó. ͏ ͏ ͏

Đều là dân thường, nhưng những người ở đây lại không may mắn được như mình lúc đó. ͏ ͏ ͏

Đồng thời, bên mình quả thật là bị đánh bất ngờ, cũng không thể kịp thời xuất quân dọn dẹp chiến trường như huyện chủ năm đó. ͏ ͏ ͏

Trong quân trại có một cái cọc thường dùng để treo đồ, vậy mà bây giờ, lại có một người trông vẫn còn rất tức giận, cả người bê bết máu bị treo lên đấy. ͏ ͏ ͏

Hai cận vệ thân thể cường tráng đang định trèo lên đưa người đó xuống. ͏ ͏ ͏

Phiền Lực liền đi tới, ôm lấy cái cọc, ngồi xổm xuống, dùng sức nhổ mạnh, khiến nó từ từ nghiêng vẹo. ͏ ͏ ͏

Mấy cận vệ tiến lên, đặt người bị thương kia xuống. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm đi tới, nhìn người đang bị thương; ͏ ͏ ͏

Hắn ta không mặc giáp, hai cái tai đều bị cắt, còn bị khắc lên trên mặt hai chữ...Yên cẩu. ͏ ͏ ͏

Tên lính này trông rất quen. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia không nhớ ra được hắn ta là ai, ngay cả khi đã tự mình phong cho hắn chức “Mạc Kim giáo uý”. ͏ ͏ ͏

Nhưng đó là một tật xấu của Trịnh Hầu gia, dù sao các danh hiệu giáo uý lẫn lộn trong quân đội Đại Yến cũng rất nhiều, bản thân cũng từng làm chức hộ thương giáo uý. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên người này lại biết Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏

Hắn mở mắt, mê man nhìn Trịnh Phàm, ngay lập tức hô lên: ͏ ͏ ͏

- Hầu...Hầu gia. ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm ngồi xuống, thấy Quách Đông muốn ngẩng đầu lên liền đưa tay đỡ cổ, tay kia đặt nhẹ lên ngực hắn. ͏ ͏ ͏

- Hầu gia...Niên...Niên Nghiêu bảo ta... ͏ ͏ ͏

- Hắn bảo ngươi chuyển lời cho ta phải không, nói đi. ͏ ͏ ͏

Lại là để lại mấy lời sau tàn cuộc như mấy kịch bản cũ. ͏ ͏ ͏

- Hắn...hắn… ͏ ͏ ͏

- Không cần sợ, cứ nói hết nguyên câu đi, sau đó đưa ngươi đi chữa thương. ͏ ͏ ͏

- Hắn nói… ͏ ͏ ͏

- Hắn nói cái gì. ͏ ͏ ͏

- Ngài...không xứng. ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia sững ra một lát, sau đó gật đầu, nói. ͏ ͏ ͏

- Bổn Hầu biết rồi. ͏ ͏ ͏

- Mạt tướng làm xấu mặt Hầu gia...Mạt tướng xin chết. ͏ ͏ ͏

- Đưa hắn đi trị thương đi. ͏ ͏ ͏

- Dạ! ͏ ͏ ͏

- Xin Hầu gia...ban chết... ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia không quan tâm tới câu nói của Quách Đông, sau khi hắn được đưa đi, mới đứng dậy. ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!