Người mù đứng phía sau hắn. ͏ ͏ ͏
- Tổn thất thế nào? ͏ ͏ ͏
- Không lớn lắm. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm gật đầu. ͏ ͏ ͏
Thực ra, lúc trước số lương thảo dự trữ ở đây rất nhiều, nhưng bởi vì đoạn đường phía đường vẫn chưa sửa xong, khi tuyết rơi rất dễ tắc nghẽn, đường lại khó đi, nên dễ gây ra việc tồn đọng ở đây. ͏ ͏ ͏
Trong trận trước, vào thời điểm tồn đọng nghiêm trọng nhất, gần một vạn dân chúng và phần lớn lương thảo do các tướng trong quân trại vận chuyển đến Trấn Nam Quan đều mắc kẹt tại đây. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia nói: ͏ ͏ ͏
- Đã mở to mắt rồi, lúc trước đều là ta đốt thức ăn của người ta, chặt đường sống của họ, bây giờ thì hay rồi, bị người ta dạy dỗ ngược lại. ͏ ͏ ͏
Người mù gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏
- Thực ra, người tiếc nuối lớn nhất nhất hẳn là Niên Nghiêu, trinh thám của quân Sở có lẽ đã thăm dò được tình hình ở đây từ lâu rồi, nhưng khi Niên Nghiêu tới đây, lại không hề thấy đống lương thảo nhiều như núi kia đâu. ͏ ͏ ͏
Bởi vì, hành động của Bình Tây Hầu phủ trong trận chiến này thực sự quá hiệu quả. ͏ ͏ ͏
Cũng giống như việc Trịnh Hầu gia nói muốn đánh. ͏ ͏ ͏
À không, là Trịnh Hầu gia còn chưa nói sẽ đánh, mà những người dưới trướng đã chuẩn bị xong xuôi hết thảy rồi. ͏ ͏ ͏
Những thứ quân giới, lương thảo cần thiết đều được vận chuyển tới tiền tuyến ở Trấn Nam Quan từ trước rồi, sau khi Trịnh Hầu gia chính thức hạ lệnh, mới điều động một lượng lớn dân chúng, thực ra chỉ để làm dự bị. ͏ ͏ ͏
Vì vậy, sau khi Công Tôn Chí phát hiện ra đội quân Sở này đã sớm chạy thoát khỏi vòng vây mà mình đã thiết lập sẵn, cũng không lập tức nghĩ tới chỗ này, bởi vì ở đây đã chuyển thành trạm trung chuyển chứ không còn là kho dự trữ lương thực nữa. ͏ ͏ ͏
- Quân Sở đi về hướng nào? ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia hỏi. ͏ ͏ ͏
- Về hướng tây rồi. ͏ ͏ ͏
- Phụng Tân Thành? ͏ ͏ ͏
- Hẳn là hướng đấy. ͏ ͏ ͏
- Cho nên, muốn đi gõ cửa không? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm hỏi. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia không tin chỉ với mấy tên quân Sở này mà có thể đánh vào Phụng Tân Thành được, mặc dù trong nhà không có người, nhưng cũng chưa tới mức vườn không nhà trống như vậy, kể cả là Niên Nghiêu dẫn đầu. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên, chỉ cần quân Sở chạy tới phía dưới Phụng Tân Thành diễu võ dương oai, cũng đủ làm mất mặt Bình Tây Hầu gia hắn rồi. ͏ ͏ ͏
Điều này cũng giống như việc bọn người dã nhân chạy tới chăn ngựa trước cửa Trấn Bắc Hầu phủ vậy. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tứ nương đi tới. ͏ ͏ ͏
Dưới cái lều kia, ngài có thể tới xem môt chút. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đi qua. ͏ ͏ ͏
Người mù cũng tò mò hỏi Tứ nương: ͏ ͏ ͏
- Cái gì vậy? ͏ ͏ ͏
- Tự ngươi không biết nhìn à? ͏ ͏ ͏
- Ta mù mà. ͏ ͏ ͏
- Bây giờ tâm trạng chủ thượng không tốt. ͏ ͏ ͏
Tứ nương nhắc nhở. ͏ ͏ ͏
Có nghĩa là, đừng nói năng “thoải mái” quá vào lúc này. ͏ ͏ ͏
Người mù không cho là đúng, nói: ͏ ͏ ͏
- Tự chủ thượng có thể điều chỉnh được. ͏ ͏ ͏
Về điểm này, người mù rất tự tin về chủ thượng nhà mình. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, bị đánh một trận bất ngờ, Niên Nghiêu có lẽ vẫn đang ở phía tây Tấn địa, đã phái binh lính đuổi theo, là đệ tử thân truyền của Điền Vô Kính, làm sao có thể không chịu nổi một chút thiệt thòi này cơ chứ? ͏ ͏ ͏
Thế nhưng sau khi đi vào lều, “nhìn thấy” một đống vò rượu kia... ͏ ͏ ͏
Vẻ mặt thoải mái của người mù lập tức biến mất, bắt đầu trở nên ngưng trọng, đồng thời dùng tinh thần lực truyền âm cho Tứ nương: ͏ ͏ ͏
- Ngươi không nên nói cho chủ thượng về phát hiện ở đây. ͏ ͏ ͏
- Tại sao? ͏ ͏ ͏
- Sẽ xảy ra chuyện, người chết và người chết không giống nhau. ͏ ͏ ͏
- Hắn đáng đời. ͏ ͏ ͏
Tứ nương nói. ͏ ͏ ͏
- Nói thì nói như vậy, nhưng... ͏ ͏ ͏
Lúc này, Trịnh Phàm từ trong lều bước ra, hỏi. ͏ ͏ ͏
- A Minh đã theo kịp chưa? ͏ ͏ ͏
- Tới rồi. ͏ ͏ ͏
Tứ nương đáp lời. ͏ ͏ ͏
Một cận binh đi gọi A Minh. ͏ ͏ ͏
Trạng thái của A Minh không tốt lắm, sắc mặt tái nhợt, nhưng khoé miệng vẫn mang theo ý cười. ͏ ͏ ͏
Trước đó hắn đã báo cáo rằng hắn suýt chút nữa thì giết được Niên Nghiêu, chỉ thiếu một chút. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, ngài tìm ta? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đưa tay chỉ vào túp lều phía sau, nói: ͏ ͏ ͏
- Rượu của ngươi ở đây. ͏ ͏ ͏
A Minh liếc qua đống vò rượu rồi gật đầu, bước qua, nhưng khi sắp đến gần, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, bởi vì hẳn ngửi được một mùi hương rất quen thuộc. ͏ ͏ ͏
Hắn mở nắp vò rượu, có một thi thể đang ngâm bên trong, nói chính xác là một nhân trư, còn gọi là nhân côn, chặt đứt tứ chi, móc hai mắt, cắt lưỡi, cắt mũi, chọc điếc lỗ tai. ͏ ͏ ͏
Một nhân trư thực thụ, sau khi làm xong có thể sống được mấy ngày, nhưng những người này, làm khá cẩu thả, chắc chắn là bị cưỡng ép để làm ra, đã chết từ lâu rồi. ͏ ͏ ͏
Mở một đống vò rượu ra, những thi thể này còn mặc áo giáp của quân đội Yến quốc, trong số đó có một người là tướng quân trấn thủ ở đây. ͏ ͏ ͏
Hai mắt A Minh đỏ bừng, không phải vì đau lòng, cũng không phải vì buồn bã, mà là... tức giận. ͏ ͏ ͏
Ngươi giết người của ta, ta giết người của người là chuyện bình thường trên chiến trường, nhưng loại này... còn dám bỏ vào vò rượu. ͏ ͏ ͏