Trịnh Phàm đứng lên, đi tới tới sa bàn, ͏ ͏ ͏
- Cung Vọng và Công Tôn Chí chắc chắn sẽ chọn hướng Phụng Tân Thành phối hợp tác chiến để bắt giữ, đây là một tính toán chính trị chính xác. Bất kể Niên Nghiêu có chạy thẳng tới Phụng Tân Thành hay không, hai tướng này nhất định sẽ xác nhận sự an toàn của Phụng Tân Thành và vùng bên ngoài đó trước tiên. ͏ ͏ ͏
- Ngôi làng bị thiêu đó trước kia là nơi cất giữ lương thực, điều này chứng tỏ rằng Niên Nghiêu rất quen thuộc với Tấn Đông, mặc dù tình báo có chút vấn đề nhưng cũng không có gì lạ, hắn chỉ dẫn theo mấy người mạo hiểm vượt núi băng đèo tới đây, mục đích rất rõ ràng, chính là muốn ngăn cản cuộc chinh phạt lần này của chúng ta. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm dùng hai tay xoa mặt. ͏ ͏ ͏
- Tiếp tục đi về phía tây, cũng là để thu hút binh mã của ta trở lại cứu giúp, nếu ta là hắn, ta nhất định sẽ đi qua sườn núi phía nam để đảm bảo có thể lẩn vào núi bất cứ lúc nào, cố gắng tránh cho quân mình bị bao vây. Thực ra, thậm chí trong lòng ta còn nghĩ rằng, ta sẽ không quan tâm hắn, không cử binh mã trở về, để hắn lang thang một mình ở Tấn Đông. ͏ ͏ ͏
Lương Trình đứng ở đó yên lặng nghe. ͏ ͏ ͏
- Không được... ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏
- Bây giờ ngươi thử nói suy nghĩ của ngươi xem, ta không thể để ý quá nhiều đến hắn, nếu không cho dù là nghĩ như thế nào, đều sẽ bị hắn ảnh hưởng. ͏ ͏ ͏
Lương Trình gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, hành động này của Niên Nghiêu thực ra rất giống phong cách lúc trước của chúng ta. ͏ ͏ ͏
Khi lập nghiệp ở Thuý Liễu Bảo. ͏ ͏ ͏
Khi phát triển ở Thịnh Lạc Thành. ͏ ͏ ͏
Khi làm giàu ở Tuyết Hải Quan. ͏ ͏ ͏
Đều là binh lính ra tay tàn nhẫn, đơn độc tiến sâu vào. ͏ ͏ ͏
Hiếm được một lần định “lấy thế ép người” chân chính, kết quả là phải đối mặt với “chính mình” lúc trước. ͏ ͏ ͏
- Vấn đề lớn nhất bây giờ là ngay khi Niên Nghiêu xuất hiện ở Tấn địa, nếu theo kế hoạch ban đầu của chúng ta, liệu quân chủ lực của Sở quốc ở phía nam sông Nguỵ liệu có dám chủ động vượt sông tiến lên phía bắc đánh vào Thượng Cốc huyện không? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏
- Đây là vấn đề tồn tại khi chúng ta xây dựng chiến thuật trước đó, chúng ta quá chú trọng vào suy nghĩ của tướng soái đối thủ, tuy lúc hai quân giao chiến, nhất định phải đặt tính cách tướng lĩnh của đối thủ lên hàng đầu, nhưng bây giờ, chủ tướng bọn họ không ở đó, kế hoạch của chúng ta chắc chắn sẽ phải đối mặt với cục diện thất bại hoàn toàn. ͏ ͏ ͏
- Thuộc hạ suy nghĩ không chu toàn. ͏ ͏ ͏
- Không, không phải lỗi của ngươi, lúc đó ta cũng thấy chiến lược của ngươi rất tốt, cũng rất phù hợp với sở thích của ta, nhưng vấn đề bây giờ là, ban đầu dự kiến chúng ta sẽ ra tay trước, kết quả bây giờ lại để Niên Nghiêu phỗng tay trên. Quân Sở ở bên kia bờ, Vị hà, Thượng Cốc huyện, tiếp theo chúng ta nên làm thế nào? ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, thuộc hạ có một suy đoán trong lòng. ͏ ͏ ͏
- Ồ? ͏ ͏ ͏
Lương Trình tới trước sa bàn, nói: ͏ ͏ ͏
- Thực ra, hai quân đối chiến cũng giống như đánh cờ, chẳng qua là thực thực hư hư, hai bên đều đang suy đoán lẫn nhau. Trong một số chuyện, chúng ta đều ngang bằng. Lần này, chúng ta đang dùng chính sức mạnh, binh mã, đồ dự trữ, dân chúng,v.v của Tấn Đông để đánh Sở, đều là của chúng ta. Muốn huy động cả một đất nước, đây là một công trình rất lớn, có lẽ Sở quốc cũng không huy động toàn bộ, cho dù bọn chúng có thể chuẩn bị ngay từ đầu, nhưng nếu chưa tới mức vận bất đắc dĩ, thì vị Nhiếp Chính Vương kia cũng sẽ không phát động chiến tranh đất nước thực sự. ͏ ͏ ͏
Nói cách khác, quân bài trong tay chúng ta và Niên Nghiêu đều rất rõ ràng. Đội binh mã sơn địa tinh nhuệ do nhóm người Người Tang tạo thành của Niên Nghiêu là kỳ chiêu, nhưng vẫn trong phạm vị có thể chấp nhận được. Vấn đề mà chúng ta sẽ phải đối mặt cũng là vấn đề mà hắn phải đối mặt, binh mã của chúng ta không đủ, mà quân Sở đang gặp bất lợi tổng thể sẽ chỉ càng thêm nghiêm trọng hơn. Chúng ta có thể tiến xuống phía nam mọi lúc, đột phá, vu hồi, đả thảo cốc đều không sao cả, nhưng bọn họ, chẳng hạn như lần này, thực ra đã là giới hạn của bọn họ rồi. Mục đích làm như vậy là gì? ͏ ͏ ͏
- A Trình, ta vừa định xông ra, ngươi lại cản ta lại. ͏ ͏ ͏
Lương Trình chỉ vào Trấn Nam Quan trên sa bàn, lại từ Trấn Nam Quan men theo sườn núi đi về phía tây. ͏ ͏ ͏
- Hắn cứ bất chấp xông vào như vậy, ta không tin Niên Nghiêu hắn không sợ chết. ͏ ͏ ͏
- Vừa nãy không phải ta đã nói rồi sao... ͏ ͏ ͏
- Không, chủ thượng, ngài thử loại bỏ sự ảnh hưởng mà Niên Nghiêu cố tình gây ra cho ngài, có lẽ đây có thể là mục đích của hắn, chúng ta phải nhìn, phải nhìn cẩn thận, hơn nữa phải dũng cảm nhìn. Nếu hắn đã tiến vào, chắc chắn sẽ nghĩ cách để trở ra, mà còn phải trở ra an toàn. Cuối cùng. Chạy một vòng lớn như vậy, chắc chắn sẽ không để thành công cốc, hắn sẽ tiện tay giành được chỗ tốt, mà chỗ tốt này đáng để hắn vất vả chạy một chuyến. ͏ ͏ ͏
Ánh mắt Trịnh Phàm rơi vào sa bàn, hắn tin lời của Lương Trình, vẫn luôn tin tưởng, thực ra, khả năng dẫn binh đánh trận của Lương Trình không hề thua kém lão Điền. ͏ ͏ ͏
- Hắn muốn trở về, không thể sẽ quay lại, ha... ͏ ͏ ͏