Trịnh Hầu gia đưa tay chỉ vào Mông sơn. ͏ ͏ ͏
Phía nam Mông sơn là địa bàn của nhà họ Phạm, mà Phạm gia đã nguyện trung thành với Yến quốc, cũng chính là cái đinh mà quân Yến đóng trên lãnh thổ Sở quốc. ͏ ͏ ͏
- Hắn muốn diệt Phạm gia. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đột nhiên cười tiếp, khẽ cau mày, nói. ͏ ͏ ͏
- Cũng quá...không thể tin được, hắn chỉ mấy người này mà thôi. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, lúc chúng ta lần đầu tiên tấn công vào thành Miên Châu vào năm đó mới có mấy người chứ? Lúc chúng ta chiếm được Tuyết Hải quan, vẻ mặt của Cẩu Mặc Ly cũng là vẻ không thể tin nổi. Khi Nhiếp Chính Vương của Sở quốc đứng trên tường thành nhìn thấy cờ quân của chúng ta, vẻ mặt hẳn cũng là rất khó tin. Lúc trước thuộc hạ đã từng cùng công chúa và tam phu nhân đi qua địa bàn của Phạm gia, Phạm Chính Văn là một lão hồ ly, có thể không tinh thông đánh trận nhưng lại rất biết làm thế nào để bảo vệ được cả nhà. Thành của Phạm gia được xây dựng bên cạnh Mông sơn, là một hệ thống dễ phòng thủ, khó tấn công. Đồng thời, nhóm người của Khuất Bội Lạc cũng đã mở một tấm chắn cực lớn cho phạm gia, tương đương với một vùng đệm, một khi quân Sở muốn tấn công, Phạm gia sẽ có thể nhận được cảnh báo trước, nếu cố thủ chờ đợi cứu viện, vậy thì sẽ rất khó gặm, trước không tính đến chết bao nhiêu ngươi, lãng phí bao nhiêu thời gian, Hầu phủ chúng ta cũng không thể thờ ơ, lúc đầu chủ thượng sắp xếp cho Kim Thuật Khả trấn thủ Trấn Nam Quan không phải đã giao cho hắn một nhiệm vụ sao, một khi quân Sở chuẩn bị ra tay với Phạm gia, Kim Thuật Khả có thể tự quyết định dẫn binh rời Thượng Cốc huyện tiến vào Sở quốc để phối hợp tác chiến. ͏ ͏ ͏
- A Trình, ta tin vào phán đoán của ngươi. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia vỗ ngực. ͏ ͏ ͏
- Nhưng ta vẫn thấy rất đùa giỡn. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, thuộc hạ thấy Niên Nghiêu chắc chắn có tiếp viện ở Mông sơn, khi đã chuẩn bị ra tay, thuỷ quân giỏi nhất Sở quốc sẽ men theo bờ sông tiến lên phía bắc, một là để tiếp ứng cho tướng quân Niên Nghiêu, hai là khống chế Phạm gia. Sau đó, Niên Nghiêu dựa vào đoàn dị binh này, phối hợp với đội tiếp viện hắn đã chuẩn bị, đánh bất ngờ từ Mông sơn phía sau Phạm gia, nơi mà phòng thủ lỏng lẻo nhất, cũng là nơi mà Phạm gia yên tâm nhất... Chủ thượng còn nhớ không, lúc đầu khi ngài đánh một trận huyết chiến với vị Trụ quốc của Sở quốc kia, Kim Thuật Khả cũng dẫn theo một đội dị binh ít như vậy, cuối cùng lại có thể đảo ngược cục diện trên chiến trường. ͏ ͏ ͏
- Dừng, dừng, dừng, những điều ngươi nói, ta đều hiểu, ý của ta là, haha... ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia liếm môi. ͏ ͏ ͏
- Càng là những chuyện như trò đùa, trước mặt cao thủ lại càng có thể là thật. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng anh minh. ͏ ͏ ͏
- Lời nịnh nọt của ngươi cũng cứng nhắc như con người ngươi vậy. ͏ ͏ ͏
- Vì vậy, tiếp theo, ngài thấy nên làm thế nào? ͏ ͏ ͏
- Cứu Phạm gia? ͏ ͏ ͏
- Dù sao cũng là người thân của Tiểu Lục Tử, không thể thấy chết mà không cứu. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia nói. ͏ ͏ ͏
- Có hai cách cứu. ͏ ͏ ͏
Lương Trình nói. ͏ ͏ ͏
- Trước tiên nói về cách bị loại trừ đi. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia nói. ͏ ͏ ͏
- Lấy danh nghĩa của Hầu phủ gửi công văn cho triều đình, Dĩnh Đô, thuỷ quân Vọng Giang, yêu cầu bọn họ tham gia hỗ trợ, điều thêm đội của Lý Phú Thắng tiến vào Tấn Đông để phối hợp tác chiến, đội của ta sẽ bày trận thế trên Vị hà để giả vờ tấn công, đồng thời, chia lính ra đi tới Mông sơn tiếp ứng và hỗ trợ cho Phạm gia. ͏ ͏ ͏
- Khuyết điểm thì sao? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm hỏi. ͏ ͏ ͏
- Chiến thuật tiếp dầu hiệu quả rất chậm, quan trọng nhất là, sau khi cuộc chiến dẹp Sở kết thúc, thuyền chiến của thuỷ quân ở Vọng Giang bị hư hại rất nhiều, có lẽ bây giờ vẫn chưa khôi phục được, tỷ lệ chiến thắng của thuỷ quân khi đối chiến chính diện với quân Sở là rất thấp, hơn nữa, hơn nữa còn phải trông cậy vào Phạm gia để tạo nên kỳ tích, Phạm Chính Văn chỉ huy thoả đánh, cố thủ chờ cứu viện. Dù sao thì trừ khi Công Tôn Chí có thể đánh chặn Niên Nghiêu thành công, nếu không, Niên Nghiêu sẽ giành ra tay trước, chúng ta chỉ có thể đối phó từng bước bị động. ͏ ͏ ͏
- Được, ta biết rồi, cho nên ta sẽ trực tiếp loại trừ đề nghị này. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng anh minh. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏
- Ta không thích đặt hi vọng tạo nên kỳ tích này cho người khác, ta thà tự mình chà một cây đèn rách, xuất hiện pháo hoa kì tích hay không cũng chả sao, ít nhất cũng là tự minh chơi đến chết, chết rồi cũng không thiệt gì cả. ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng anh minh. ͏ ͏ ͏
- Vậy chúng ta chọn cách thứ hai đi. ͏ ͏ ͏
- Thuộc hạ tuân mệnh! ͏ ͏ ͏
- Ấy, ấy, A Trình, ngươi không sợ ta đang giả vờ sao, cũng không nói thẳng một chút ư? ͏ ͏ ͏
- Thuộc hạ tin chủ thượng. ͏ ͏ ͏
- Ta vẫn là nói ra vậy. ͏ ͏ ͏
- Mời Chủ thượng. ͏ ͏ ͏