Niên Nghiêu suất lĩnh “đám ô hợp” này, sĩ khí vang dội, một đường xuôi nam. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn bên trong Phạm thành chân trước vừa nhận được tin tức của Khuất Bồi Lạc, Độc Cô lão gia chủ tự mình suất quân, trước đè ép nơi đây, Khuất Bồi Lạc tự biết không địch lại, bắt đầu suất bộ lùi lại, thỉnh cầu Phạm gia tiếp ứng và tiếp tế. ͏ ͏ ͏ ͏
Chân sau, tin tức mới đã truyền đến, mặt phía bắc Phạm thành tiếp giáp Mông sơn, kỳ thực chính là lão huyện thành bổn gia phát tài ngày xưa dưới chân Mông sơn bị một nhánh quân Sở không rõ lai lịch công phá. ͏ ͏ ͏ ͏
Nơi đó, chứa đựng lương thảo quân giới Phạm gia, là nơi dự bị giúp thủ vững Phạm thành đã không còn. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngày hôm sau, tin tức Khuất Bồi Lạc bại lui, đại quân Độc Cô gia áp cảnh truyền đến. ͏ ͏ ͏ ͏
Phía sau, Niên đại tướng quân tướng cũng đánh ra, bị người nhà họ Phạm trốn về Phạm thành truyền bá tin tức. ͏ ͏ ͏ ͏
Trong thời gian ngắn, cho dù Phạm thành kiên thành cố tường vững như thành đồng vách sắt, chớp mắt đã lâm vào cảnh lòng người bàng hoàng. ͏ ͏ ͏ ͏
Hai năm qua, nương theo cuộc chiến Yến nhân phạt Sở đại thắng và công chúa giá lâm giả tạo khí thế như mặt trời ban trưa tại Phạm gia, chớp mắt đã bị một chậu nước đá tưới lạnh cả người. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Mà lòng người Phạm phủ hiện tại đang bàng hoàng. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm gia lão tổ tông phái người, gọi gia chủ Phạm gia Phạm Chính Văn. ͏ ͏ ͏ ͏
Trong sân phòng ấm, trong ngày đông vẫn hoa cỏ đua nở rực rỡ. ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông càng già hơn năm đó khi gặp Trịnh Hầu gia. ͏ ͏ ͏ ͏
Nàng vẫn cầm xẻng nhỏ, ngồi xổm trước vườn hoa, nhìn vãn bối của mình đi tới, hừ lạnh một tiếng, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Xong chưa, lần này ngươi hài lòng chưa, lần này thật đẩy Phạm gia lâm vào cảnh diệt tộc, đây là năng lực của ngươi đấy. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn không có sứt đầu mẻ trán, cũng không có thất kinh, càng không có hối hận khóc rống lên. ͏ ͏ ͏ ͏
Trái lại chủ động đi tới, nhấc lên hoa ấm, giúp lão tổ tông dựng lại một chậu hoa đã ngã, cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Theo lời lão tổ tông ngài nói, thê nhi của ta đã sớm đưa tới Yến Kinh, toàn tộc Phạm gia bị diệt thì liên quan gì tới Phạm Chính Văn ta? ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông nhìn Phạm Chính Văn một lát, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Tại sao ta lại sinh ra cháu trai như ngươi chứ? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngài nói giỡn, ta bò ra từ bụng mẫu thân ta, ngài sinh ra chính là phụ thân ta. ͏ ͏ ͏ ͏
- Giống nhau cả, chỉ có trình tự khác nhau mà thôi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngài nói đúng lắm. ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông lắc đầu một cái, lại nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Trước mắt trước có sói sau có hổ, chuyện này, không dễ xử lí, ta cũng cảm thấy kỳ quái, Niên Nghiêu là nô tài trong phủ Nhiếp Chính Vương cũng thôi đi, nhưng Nhiếp Chính Vương lại gọt quyền lực quý tộc, Độc Cô gia vẫn quyết tâm nghe theo lời Nhiếp Chính Vương. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn gật gù, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngài không hiểu rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi hiểu? ͏ ͏ ͏ ͏
- Tôn nhi thật hiểu. ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông cười cười, ngồi trên mặt đất, ngược lại tướng ngồi không tiêu chuẩn. ͏ ͏ ͏ ͏
Trước kia lúc vừa gả vào Phạm phủ, rất nhiều người đều muốn lập quy củ cho nàng, chờ nàng thành đời cao nhất Phạm gia, có quy củ hay không, liền không tồn tại. ͏ ͏ ͏ ͏
- Được, ngươi hiểu, vậy nói cho lão bà nghe một chút. ͏ ͏ ͏ ͏
- Tổ tông, người trên cõi đời này, như Phạm gia ta, đếm mãi không hết, nhưng luôn có một vài người như vậy, hoàn toàn không giống Phạm gia ta. Trước đó Yến Quốc có Điền Vô Kính, không lý do Sở Quốc không thể có lão Độc Cô chứ? ͏ ͏ ͏ ͏
- Lại không phải bảo hắn tự diệt cả nhà, đơn giản là giao ra một ít quyền lực và địa bàn của gia tộc, gia tộc phú quý vẫn có thể kéo dài, vì đại nghĩa quốc gia, buông tha, cũng là buông tha. ͏ ͏ ͏ ͏
- Lời này có vài phần đạo lý, nhưng tại sao ta nghe lại không dễ chịu, Phạm gia làm sao? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ở trong mắt Yến nhân, Phạm gia ta là con chó, ở trong mắt người Sở, Phạm gia ta chính là Sở gian. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ai tạo nghiệt này? ͏ ͏ ͏ ͏
- Tôn nhi ta. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn quy củ đứng dậy, hắn đứng chắp tay giống như trẻ con đang đợi răn dạy. ͏ ͏ ͏ ͏
- A, tai vạ đến nơi, ngươi làm gia chủ, làm lão gia Phạm thành còn có lòng dạ thanh thản nói đùa tại nơi này. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đúng, con trai và thê tử của ngươi đưa đi Yến Kinh rồi, nhưng phần gia nghiệp này, mắt thấy sắp mất đi, ngươi không cảm thấy đau lòng? ͏ ͏ ͏ ͏
- Đau lòng. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn nói lời thật. ͏ ͏ ͏ ͏
- Thì đó, không có gia tộc chống đỡ và viện trợ, mẫu tử bọn họ ở thành Yến Kinh, cuộc sống sẽ không thông thuận. ͏ ͏ ͏ ͏
- Lão tổ tông nói lời này sai rồi, nếu Phạm gia vong, không nói được tân quân sẽ càng thêm trọng dụng và bồi dưỡng biểu đệ kia, Mẫn gia, tại sao lại bị tiên hoàng Yến Quốc diệt? ͏ ͏ ͏ ͏
- Cháu trai! ͏ ͏ ͏ ͏
- Có tôn nhi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi đang cố ý chọc tức ta? ͏ ͏ ͏ ͏
- Tôn nhi không dám. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta đang nói chính sự với ngươi! ͏ ͏ ͏ ͏
- Tâm tư lão tổ tông, Chính Văn rõ ràng, lão tổ tông không nỡ Phạm phủ, không nỡ phòng ấm, không nỡ cuộc sống Phạm phủ cơm ngon áo đẹp tiêu dao phú quý. ͏ ͏ ͏ ͏