Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2027: PHÚ QUÝ CẢ ĐỜI

- Ngươi biết là tốt rồi, cho dù ta hiện tại suốt đêm thu thập bọc bọc hành lý ra khỏi thành, tránh thoát binh mã bên ngoài, thật đến Yến Kinh, cũng là ăn nhờ ở đậu. ͏ ͏ ͏ ͏

- Sống ở chỗ khác, sao có thể thoải mái bằng nhà mình. ͏ ͏ ͏ ͏

- Lão tổ tông nói đúng lắm. ͏ ͏ ͏ ͏

- Cho nên, ta hiện tại đang hỏi ngươi, Phạm gia, là bị ngươi dẫn đi lên con đường này, ta sớm nói với ngươi, Yến nhân là mãnh hổ, nhưng Sở Quốc có khác gì một con sói? ͏ ͏ ͏ ͏

- Phạm gia ta kẹp ở giữa như đi trên cầu độc mộc, bất cứ lúc nào cũng có thể lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu ta nhắm mắt, tùy ngươi dằn vặt, nhưng ta vẫn muốn sống cuộc sống tốt, không chắc còn phải người tóc bạc đưa tiễn cháu trai ngươi, ta vẫn muốn sống thật tốt cuộc sống này! ͏ ͏ ͏ ͏

- Cho nên, lão tổ tông định giao ta ra? ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão tổ tông híp híp mắt, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi đều biết rồi? ͏ ͏ ͏ ͏

- Chuyện phát sinh trong Phạm phủ này, không muốn biết cũng khó. ͏ ͏ ͏ ͏

- A, hai năm qua, ngươi chèn ép tộc nhân, lần trước dựa vào công chúa, lại xuống tay ác độc thanh lý một nhóm, hiện tại thì sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Ngươi đề bạt những đại chưởng quỹ đại quản sự, thậm chí còn có những đồ bỏ mang binh giáo úy dựa theo quy củ Yến nhân sắc phong. ͏ ͏ ͏ ͏

- Từng người, đều chạy tới chỗ ta, muốn tìm lý do, mượn danh nghĩa của ta để ta phế bỏ ngươi, cũng ném ngươi ra ngoài để Sở nhân hả giận. ͏ ͏ ͏ ͏

- Tai vạ đến nơi từng người bay vốn là trạng thái bình thường, hoàn toàn không có quan hệ tới việc tôn nhi ta có chèn ép cùng tộc hay không, may là những kẻ cậy già lên mặt trong tộc có ý đồ riêng đã sớm bị tôn nhi xử lý, nếu bọn họ hiện tại ở Phạm thành, nào cần ngài đứng ra liên lạc, bọn họ hiện tại đã khởi binh bắt ta lại rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta hỏi ngươi hiện tại, nên làm gì! ͏ ͏ ͏ ͏

- Tôn nhi còn tưởng rằng lão tổ tông ngài dự định giao ta ra đấy. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta không ngốc như vậy, nước đã đến chân, giao ngươi ra trừ bỏ chứng minh bản thân đã ngu xuẩn càng ngu xuẩn hơn nữa thì có thể làm được cái gì! ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngài muốn nghe lời thật? ͏ ͏ ͏ ͏

- Phí lời. ͏ ͏ ͏ ͏

- Bước thứ nhất, trước tiên thanh lý đám người dẫn đầu kiếm chuyện, lại mở phủ kho, vào lúc này cái gì bạc tiền hàng đều không trọng yếu, quan trọng là cỗ vũ sĩ khí. ͏ ͏ ͏ ͏

- Bước thứ hai, củng cố thành phòng, nói cho người trong thành, ngày quân Sở phá thành chính là lúc đồ thành, đừng ai nghĩ có thể thoát khỏi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Bước thứ ba, cố thủ chờ cứu viện. ͏ ͏ ͏ ͏

- Yến nhân, có thể đuổi tới kịp sao? Ta nghe nói, thủy sư quân Sở đã lái vào rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Sợ là đuổi không kịp. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn nói rất rõ ràng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu như chỉ là quân Sở phía nam, ta nói cái gì cũng sẽ từ từ chờ, nhưng Niên Nghiêu phía sau đến rồi, thành này, thật sự rất khó giữ, Yến nhân nghĩ muốn cứu, đường thủy bị chắn, đi Mông sơn đến đây, chờ đến lúc nào. ͏ ͏ ͏ ͏

- Cho nên, ngươi nói với ta chính là, không thủ được rồi? ͏ ͏ ͏ ͏

- Tôn nhi tận lực thủ. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão tổ tông lườm Phạm Chính Văn, tay chỉ hắn, hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta hiện tại đã hiểu, ngươi đã sớm bỏ qua Phạm gia, ngươi đã sớm bỏ xuống rồi! ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi đã nghĩ kỹ chết trận trên tường thành, sát thân tuẫn Yến Quốc, lót đường cho con trai của ngươi? ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi đang chờ mình chết rồi, tin tức truyền tới Yến Kinh, tân hoàng đế Yến Quốc xem mặt mũi ngươi chết trận sa trường, phong tước cho con trai của ngươi đúng hay không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Hắn cũng là tằng tôn tử của ngài. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta muốn chính là bản thân an ổn phú quý, ta không để ý cái gì tằng tôn hay không tằng tôn! ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngài xem đi, ta theo ngài. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão tổ tông: “...” ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn ngồi chồm hổm xuống, nhìn lão tổ tông, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thủ được, khẳng định là phải thủ, bởi vì đây là cơ nghiệp của chúng ta, tôn nhi ta đây còn chưa sống đủ, còn muốn lại làm một ít chuyện nghiệp. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đáng tiếc, tôn tử của ngài không có tài năng đại tướng, kỳ thực, trong vào cục diện Phạm thành hiện tại, cho dù đổi tôn nhi của ngài thành Bình Tây Hầu gia, hắn cũng không bột đố gột nên hồ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu không, tổ tông ngài tính toán xem, xem Phạm gia lần này, còn có cơ hội gặp dữ hóa lành hay không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi cút cho ta! ͏ ͏ ͏ ͏

- Ha ha. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn trịnh trọng hành lễ, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Lão tổ tông, có câu nói tốt, nhà có một lão như có một bảo, nhưng còn có câu nói, ngài nghe nói qua không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Có rắm mau thả! ͏ ͏ ͏ ͏

- Lão nhân gia sống quá lâu, có thể sẽ hút sạch phúc duyên của con cháu. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão tổ tông giơ bàn tay lên, trong sân nhỏ có tiếng gió phát ra. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn không chút sợ sệt, tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, giống như vậy, chờ ngày thủ thành, tôn nhi ta gánh Hắc Long kỳ Yến Quốc đi tới, ở phía sau nổi trống cho tôn nhi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Mặc cho mưa gió thế nào. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta không cầu có hiệu quả gì, chỉ cầu được chết lừng lẫy, chết có mục đích, đặt trong miệng tiên sinh kể chuyện, ta còn có danh tiếng tốt. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hai người chúng ta, chết càng rộng thoáng, Yến Kinh bên kia cho trợ cấp càng phong phú. ͏ ͏ ͏ ͏

- Gia gia cưới ngài, ngài cũng hưởng dụng phú quý Phạm phủ nhiều năm như vậy, nhất ẩm nhất trác, tự có số trời. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão tổ tông nắm chặt hai tay, trợn mắt lườm hắn. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn nụ cười ôn hoà, lộ ra tư thái văn sĩ. ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!