Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2028: THẬT TIỆN

Khuất Bồi Lạc cũng nghiêm túc nhìn qua nô tài ngày xưa, hiện tại chính là hoàng thân quốc thích Đại Yến quốc. ͏ ͏ ͏ ͏

Tân quân Đại Yến kế vị, ngoại thích... Có vẻ đặc biệt đơn giản. ͏ ͏ ͏ ͏

Mẫu tộc chỉ còn dư lại một “tiểu di”, mà tiểu di liền đã gả tới Phạm gia, còn ở xa tận Sở Quốc. ͏ ͏ ͏ ͏

Thân tộc có người nói là gia đình bình thường. ͏ ͏ ͏ ͏

Việc này có thể giúp đỡ tân quân, càng không có ngoại thích tham gia chính sự. ͏ ͏ ͏ ͏

Đồng thời, cũng chính bởi vì khan hiếm, cho nên mới càng quý giá. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta không nghĩ tới ngươi sẽ mở cửa thành. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc duỗi tay cầm lên một khối bánh, đưa vào trong miệng, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta vốn chờ ngươi không mở cửa thành, ta cũng có thể bàn giao với đám thủ hạ, đồng ý đi thì đi, liều thì liều, đồng ý tiếp tục theo ta, ta sẽ dẫn bọn họ đi Tề sơn, vào rừng làm cướp cũng tốt, chờ đợi thời cơ cũng được. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nói chung, ta ban đầu không có ý định đứng phía trước liều mạng vì Phạm gia ngăn cản đại quân Độc Cô gia. ͏ ͏ ͏ ͏

Có lẽ là bởi vì vào thành, cho nên Khuất Bồi Lạc nói rất trực tiếp. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn tự mình châm trà, cười cợt, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Có thể hiểu được. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhân mã dưới trướng Khuất Bồi Lạc không ít, nhưng so sánh với tư quân Độc Cô gia thì có chút không ra gì. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu như có thể có cơ hội liều mạng, ta thật đồng ý liều một phen, nhưng vấn đề là, ta dấn các huynh đệ lên chiến trường, ở trước mặt quân trận Độc Cô gia, cũng không chịu được mấy canh giờ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hiện tại thì sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Có tường thành, liền không giống nhau, có thể thủ một hồi, hơn nữa lương thảo đã đầy đủ, nghe nói, bổn gia của ngươi bị tịch thu? ͏ ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ai có thể ngờ tới Niên đại tướng quân càng không hiểu ra sao từ Mông sơn đánh vào nơi này. ͏ ͏ ͏ ͏

- Năm đó ta ở bãi Xanh đụng phải Bình Tây Hầu, cũng có ý nghĩ giống như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

- Rõ ràng chính mình chiếm cứ ưu thế, lại không hiểu ra sao bị họ Trịnh kia mang binh giết tới trước mặt trung quân, một lần xuyên thủng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Lương thảo thì sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc hỏi, hắn quan tâm chính là cái này. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nguyên bản, tính cả lương thảo nơi đó, đầy đủ Phạm thành tác chiến một năm. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hiện tại thì sao? ͏ ͏ ͏ ͏

- Trong thành chứa đựng lương thảo, đủ cho ba tháng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Còn có thể chống đỡ ba tháng? ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc có chút không dám tin tưởng, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi Phạm gia mấy năm qua, đã tích góp bao nhiêu? ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn hồi đáp: ͏ ͏ ͏ ͏

- Hơn một nửa, là từ nhà ngài đưa đến. ͏ ͏ ͏ ͏

- A. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc không tức giận, trái lại hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tại sao dám mở cửa thành cho ta vào? Thật cho rằng Khuất Bồi Lạc ta không tính lên thuyền giặc? ͏ ͏ ͏ ͏

- Thuyền giặc, ngươi vốn không xuống được. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhưng ta có thể trở tay bán đứng ngươi, hiện tại binh mã của ta đã vào thành, ta có thể đem Phạm thành, trực tiếp đưa cho Niên đại tướng quân. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi vẫn không thể thoát khỏi cái chết, thậm chí, sống không bằng chết. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhưng ta có thể cầu được an lòng, có chết hay không, sống hay không sống, cũng không đáng kể. ͏ ͏ ͏ ͏

- Được chứ, ta đã mở cửa thành, người của ngươi, cũng đã đi vào, ngươi nhìn xem, vào lúc này, binh mã Phạm gia và người của ngươi còn đang giương cung bạt kiếm. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngươi nghĩ làm, liền hạ lệnh đi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu ta không muốn thì sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngược lại đưa tay chỉ ngoài cửa sổ, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Binh mã Phạm gia, giao cho ngươi chỉ huy, lương thảo quân giới Phạm thành, cũng giao do ngươi phân phối. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc không lên tiếng, uống một hớp trà. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn đứng dậy, nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thiếu chủ, nô tài biết bản lĩnh của ngài. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta không có bản lãnh gì, ta vẫn thua. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn mở miệng nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy phải xem ngài bại bởi ai. ͏ ͏ ͏ ͏

- A. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc tiếp theo, nói ra tám chữ: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thành còn người còn, thành mất người vong. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn thở một hơi dài nhẹ nhõm, đem nước trà đổ vào lòng bàn tay của mình, lập tức vỗ trán, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Kỳ thực ta cũng không rõ, Yến nhân có kịp cứu viện hay không. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hiện tại nghĩ những thứ này, vô dụng, có thể thủ nhiều một ngày, chính là một ngày. Thủ được, cũng xem như có bàn giao. ͏ ͏ ͏ ͏

- Bàn giao? ͏ ͏ ͏ ͏

- Lúc trước công chúa viết thư cho ta, nói với ta, nàng mang bầu rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi lại dám... ͏ ͏ ͏ ͏

Thân thể Phạm Chính Văn cương cứng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta còn chưa chạm vào tay công chúa đấy. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hô... ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn sờ sờ mặt, cũng không biết được là mồ hôi lạnh hay là nước trà còn lưu lại trên mặt. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nàng nói, con trai của nàng, có một nửa huyết mạch Sở nhân, nàng hi vọng chờ hài tử hơi lớn một chút, có thể đặt chân vào nhà tại Sở địa. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu ngươi mở cửa thành cho ta vào, vậy ta, sẽ giúp con trai của nàng, bảo vệ cái nhà tại Sở địa này. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngài thực sự là... ͏ ͏ ͏ ͏

- Tiện, đúng không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Không phải, không phải ý này... ͏ ͏ ͏ ͏

- So với việc bị hậu nhân chửi ngươi trong sử sách, chẳng bằng chỉ chừa một câu, chính mình xung quan vì hồng nhan, tiện là tiện. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhưng, thoải mái. ͏ ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!