Kỳ thực, tuổi của Độc Cô Mục còn lớn hơn gia gia Khuất Bồi Lạc nhiều, nhưng bởi vì hắn cùng đã từng cùng Khuất Thiên Nam đều là một trong tứ đại trụ quốc Đại Sở, vì vậy, hắn và Khuất Thiên Nam là ngang hàng, Khuất Bồi Lạc gọi hắn là bá bá. ͏ ͏ ͏ ͏
- Lão phu rất tò mò, ngươi có từng nghĩ tới, nếu phụ thân ngươi nghe được câu ngươi vừa nói, sẽ có cảm tưởng gì? ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc không làm do dự, trực tiếp đáp: ͏ ͏ ͏ ͏
- Sẽ rất vui mừng. ͏ ͏ ͏ ͏
- A. ͏ ͏ ͏ ͏
Độc Cô Mục đứng lên, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi điên rồi, Khuất thị truyền thừa vinh quang và thể diện mấy trăm năm xuống, đã bị ngươi đạp sạch sành sanh. ͏ ͏ ͏ ͏
- Khuất thị, đã không còn, vinh quang cùng thể diện hiếm hoi còn sót lại, để cho ai xem? ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc cũng đứng lên. ͏ ͏ ͏ ͏
- Trở về thủ thành đi, không tốn thời gian dài, ta sẽ thay phụ thân ngươi xoá đi vết bẩn duy nhất lưu lại trên thế gian. ͏ ͏ ͏ ͏
- Độc Cô bá bá, ngài nghe nói câu này chưa? Có đồ vật đã rơi xuống, kết cục của nó chỉ có hai loại. ͏ ͏ ͏ ͏
- Hoặc là, từ đây chôn vùi, không còn tồn tại nữa. ͏ ͏ ͏ ͏
- Hoặc là, nó nên trở về. ͏ ͏ ͏ ͏
Khóe miệng Độc Cô Mục lộ ra nụ cười, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta không nghĩ tới, ngươi và nô tài họ Phạm trong Phạm thành lại đồng lòng với nhau, còn lưu lại mơ mộng hão huyền. ͏ ͏ ͏ ͏
- Các ngươi, không có cơ hội rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Lão phu thừa nhận, mã tấu Yến nhân thật sắc bén, nhưng Yến nhân không thể cưỡi ngựa qua Mông sơn, lại không nói đường thủy bị phong toả, Mông sơn bị Đại tướng quân khống chế, còn ai có thể cứu các ngươi? ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đã từng, ta cũng tự tin giống ngài, Độc Cô bá bá, ngài tin mệnh không? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi nói xem? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta không tin. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi hỏi lão phu làm cái gì? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta cũng không biết được. ͏ ͏ ͏ ͏
Hai người không nói nữa, từng người xoay người, lên ngựa, rời đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, trong quân doanh quân Sở truyền ra tiếng kèn lệnh, quân Sở tạo thành quân trận chỉnh tề có thứ tự, bắt đầu tiến lên, trong quân trận, còn có thật nhiều khí giới công thành. ͏ ͏ ͏ ͏
Trên tường thành, Khuất Bồi Lạc nhìn thấy tình cảnh này, nói với Phạm Chính Văn bên cạnh: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta cho rằng chính mình trì hoãn Độc Cô Mục hai ngày, kì thực, nhân gia cũng không nhàn rỗi, đang tạo dụng cụ công thành. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy chúng ta kiếm lời hay thiệt thòi? ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vẫn là kiếm lời, thời gian hai ngày quét sạch trong thành, ổn định quân tâm, bằng không dựa theo tư thế vừa bắt đầu, vào lúc này, trong thành đã tan vỡ, thành này, cũng không thể giữ nổi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Kiếm lời là tốt rồi, kiếm lời là tốt rồi, phàm làm ăn lớn, không thiếu chính là kiếm lời lớn, kiếm lời một chút chính là kiếm bộn. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi xuống ổn định dân tâm đi, trên tường thành, ta sẽ chỉ huy. ͏ ͏ ͏ ͏
- Được. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn biết nghe lời phải. ͏ ͏ ͏ ͏
Quân Sở công thành hầu như cả ngày, mãi cho đến khi thái dương nhanh xuống núi mới đánh trống thu binh. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm thành, vượt qua ngày này. ͏ ͏ ͏ ͏
Trời tối, cây đuốc sáng lên. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc ngồi trên bậc thang tường thành, trong tay chống một cây đao. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn bưng một tô mì đi lên, đưa cho Khuất Bồi Lạc, đồng thời còn có một bình nước. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc không tiếp chén mì, mà là mở tay. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn tâm lĩnh thần hội, đem nước đổ ra, để Khuất Bồi Lạc rửa tay. ͏ ͏ ͏ ͏
Rửa tay xong, Khuất Bồi Lạc mới bắt đầu ăn mì. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn ở bên cạnh ngồi xuống, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Một ngày này, thật khó chịu, mấy lần ta đều cho rằng sắp không chịu nổi rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Có kẻ tò mò, Yến quốc lấy kỵ binh làm gốc, Đại Sở lấy bộ tốt làm vinh, nước Tấn lấy danh tướng làm đề tài, danh tướng nước Tấn bởi vì bị ba nhà phân Tấn, trong các nhà đều có thập tam thái bảo, bảy đại hộ tướng, chức quan quan chức nhiều, “Danh tướng” cũng tăng lên. ͏ ͏ ͏ ͏
Cho tới Càn quốc, nó là ba không dính. ͏ ͏ ͏ ͏
Vì vậy, năng lực công thành của quân Sở đúng là rất mạnh, so với Yến nhân lúc trước ở Trấn Nam quan lâm thời nước tới chân mới nhảy bắt đầu công thành còn chuyên nghiệp và lợi hại hơn nhiều lắm. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng Khuất Bồi Lạc vẫn bảo vệ nổi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngày thứ nhất vượt qua rồi, ngày thứ hai, có thể sẽ ung dung hơn ngày đầu tiên một chút. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc nói. ͏ ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc sĩ tốt có kinh nghiệm, sẽ không luống cuống tay chân giống như ngày thứ nhất. ͏ ͏ ͏ ͏
- Sẽ càng ngày càng tốt hơn sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Lại chống ít ngày, thành không phá sĩ khí cũng sẽ vỡ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Lại phát chút tiền hàng? ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Có tiền cầm, không có mạng dùng. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Thủ một ngày là một ngày. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngày hôm sau, quân Sở lần thứ hai bắt đầu công thành, trên dưới tường thành, mũi tên bay ngang, máy bắn đá đập mạnh, quân Sở công thành, quân coi giữ được Khuất Bồi Lạc điều hành bổ túc chung quanh. ͏ ͏ ͏ ͏
Chiến đấu kéo dài đến hoàng hôn, quân Sở thu binh. ͏ ͏ ͏ ͏
Bữa tối, là Phạm Chính Văn đưa tới bánh màn thầu, phỏng theo bánh màn thầu mang nhân bánh của Phụng Tân thành Bình Tây Hầu gia. ͏ ͏ ͏ ͏