Khuất Bồi Lạc cắn một cái, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Thứ này, ngược lại có thể đề chấn sĩ khí. ͏ ͏ ͏ ͏
Phân phát bánh màn thầu cho sĩ tốt, sĩ tốt cắn một cái, mang nhân bánh, là một loại kinh hỉ, đồng thời cũng ngụ ý lương thảo đầy đủ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngày hôm nay, thật sự ung dung hơn ngày hôm qua một ít. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi đi động viên nhân tâm trong thành một ít. ͏ ͏ ͏ ͏
- Yên tâm, việc trong thành, giao cho ta, đúng rồi, ngày mai cũng có thể bảo vệ chứ? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngày mai, là ở mặt phía bắc. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngày thứ ba, khi quân Sở phía nam gạt ra trận chiến, bắt đầu công thành một ngày mới, tường thành mặt phía bắc có cờ của Niên Nghiêu xuất hiện, đột nhiên khởi xướng tiến công. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng trên tường thành mặt phía bắc Phạm thành đã sớm có chuẩn bị, nói một cách chính xác, là Khuất Bồi Lạc vẫn sắp xếp binh mã dòng chính của mình đóng quân tại mặt phía bắt, hai ngày trước khẩn cấp sốt ruột như vậy vẫn không có điều động bọn họ rời đi, Phạm Chính Văn nơi đó cũng bị rất nhiều gia tướng Phạm gia oán giận, cho rằng Khuất Bồi Lạc cố ý làm tiêu hao binh mã của bọn họ. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn tự nhiên không chút do dự trấn áp những tạp âm này, vị gia chủ Phạm gia này tự mình biết mình, hắn không hiểu đánh trận, nhưng hắn hiểu làm sao không bị cản trở. ͏ ͏ ͏ ͏
Thế tiến công của Niên Nghiêu rất mãnh liệt, đặc biệt là khi hắn mang đến cây thang của bộ tộc Người Tang, năng lực leo lên của bọn họ rất mạnh, động tác cũng nhạy bén cấp tốc, đám tôi tớ bị thu phục cũng rất muốn thể hiện mình, không thể bảo là không ra sức. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng vẫn không có thể tạo được hiệu quả gì, dưới khích lệ thiết huyết không có hiệu quả, thế tiến công lại giảm xuống, thấy thế, Niên Nghiêu không thể không sớm hạ lệnh thu binh. ͏ ͏ ͏ ͏
Quân Sở phía nam công thành, vẫn mang theo ổn định áp bức, quân coi giữ Phạm thành có kinh nghiệm hai ngày trước, cũng nắm giữ tiết tấu thủ thành, hơn nữa thời điểm giờ ngọ, nữ quyến Phạm phủ tự mình lên tường thành đưa đồ ăn uống và chăm sóc thương binh, cổ vũ sĩ khí rất lớn, làm cho buổi chiều công thành, Độc Cô Mục nhận ra hôm nay không có biện pháp, cố mà công thành buổi chiều cũng chỉ dánh hình thức, liền thu binh lại từ sớm. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngày thứ ba rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn hôm nay đưa ra hai món ăn một canh thêm cơm tẻ. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc một người dựa vào lỗ châu mai xếp bàn nhỏ ăn, cũng không nói thức ăn tinh xảo hay đồ ăn lại tốt hơn các binh sĩ. ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn ăn ung dung thong thả. ͏ ͏ ͏ ͏
Uống một hớp canh, Khuất Bồi Lạc nhìn Phạm Chính Văn, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi đi chế tạo tin tức, liền nói thu được tin của Yến nhân, quân Yến sắp tới rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhanh dùng tới chiêu này rồi sao? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi có cảm thấy hôm nay thủ thành rất ổn không? ͏ ͏ ͏ ͏
- Đúng đấy. ͏ ͏ ͏ ͏
- Bình thường trước khi vỡ bàn, đều rất ổn, cố thủ chờ viện cố thủ chờ viện, không có hi vọng, không chịu đựng nổi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta biết ý này, nhưng ta cho rằng còn có thể lại kéo thêm mấy ngày. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta không thích đánh cược. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta cũng vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn phụ họa nói. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đem mỗi ngày xem thành ngày cuối cùng đi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Được. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
- Khuất Bồi Lạc này, có trí tuệ, thú vị. ͏ ͏ ͏ ͏
Niên đại tướng quân xoa eo cảm khái trong soái trướng. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đại tướng quân, ngày mai chúng ta có thể công lên thành tường. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đúng, Đại tướng quân, ngày mai bộ ta làm tiên phong, toàn thể bộ ta, nguyện tử chiến vì Đại tướng quân! ͏ ͏ ͏ ͏
Đối mặt những “Sơn đại vương” cùng “Thủy phỉ” thỉnh chiến, Niên đại tướng quân nặng nề gật đầu, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Tốt, chư vị ra sức hiệu lực vì triều đình, bản tướng quân lấy vị trí tướng quân của mình ra bảo đảm, triều đình, chắc chắn sẽ không phụ lòng trả giá và trung thành của các vị! ͏ ͏ ͏ ͏
- Tạ Đại tướng quân! ͏ ͏ ͏ ͏
- Tạ Đại tướng quân! ͏ ͏ ͏ ͏
- Các vị đi nghỉ ngơi và động viên bộ hạ đi, ngày mai, còn phải công thành. ͏ ͏ ͏ ͏
- Mạt tướng xin cáo lui! ͏ ͏ ͏ ͏
- Mạt tướng xin cáo lui! ͏ ͏ ͏ ͏
Bảo đám thổ phỉ rời đi , Niên đại tướng quân ngồi xuống thảm. ͏ ͏ ͏ ͏
Trong lều vải có đốt lửa nên có phần oi bức, hắn không tự chủ cởi cổ móc giáp trụ, kéo kéo, quạt gió. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm thành vẫn chưa bị một trận chiến tan vỡ như trong tưởng tượng hoặc tự mình tan vỡ, trái lại còn biểu hiện ra tư thế trầm ổn. ͏ ͏ ͏ ͏
Tình hình này, Niên Nghiêu có chút phiền lòng. ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc này, có thân binh đến đây bẩm báo: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đại tướng quân, Độc Cô gia phái người tới đưa tin. ͏ ͏ ͏ ͏
- Để hắn đi vào. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vâng. ͏ ͏ ͏ ͏
Người đưa tin rất trẻ trung, sau khi tiến vào chủ động hành lễ với Niên Nghiêu, nhưng không phải dựa theo quy củ trong quân quỳ phục xuống, mà là nửa lễ: ͏ ͏ ͏ ͏
- Tham kiến Đại tướng quân! ͏ ͏ ͏ ͏
Niên Nghiêu ngẩng đầu lên, nhìn về phía người đưa tin, lúc này trong lều vải không có người nào khác. ͏ ͏ ͏ ͏
Niên đại tướng quân trực tiếp quỳ phục xuống: ͏ ͏ ͏ ͏
- Nô tài ra mắt Bát Vương gia, thỉnh an Bát Vương gia. ͏ ͏ ͏ ͏