Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2037: TIẾN QUÂN ͏ ͏ ͏ ͏

Dưới thế công mạnh mẽ của quân chính quy Đại Sở đánh tám ngày liên tiếp, Phạm thành, một toà thành do đám người ô hợp thủ thành, thủ vững đến hiện tại đã không dễ dàng. ͏ ͏ ͏ ͏

Trong lịch sử những thành trì hơi một tí thủ vững mấy tháng nửa năm thậm chí càng lâu hơn, phần lớn thời gian là bởi vì bên công thành muốn dây dưa vây chết người trong thành mà thôi, không đến mức tấn công mấy ngày không ngừng. ͏ ͏ ͏ ͏

Băng bó cẩn thận, Phạm Chính Văn tự mình bưng một chậu nước nóng tới, bên trong treo hai khăn lông. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc nhắm mắt lại, Phạm Chính Văn tự mình dùng khăn mặt lau mặt giúp hắn. ͏ ͏ ͏ ͏

Lại đem khăn mặt ném vào trong chậu, máu dơ đã tản ra. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn không sợ phiền phức, lại lấy một cái khăn mới ra, lau khô vệt nước trên mặt giúp Khuất Bồi Lạc. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc lúc này mới chậm rãi mở mắt ra. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó, là rửa tay. ͏ ͏ ͏ ͏

Cuối cùng, Phạm Chính Văn bưng thức ăn tới đây, ba món một canh, còn có một bình rượu. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc Phạm Chính Văn chuẩn bị rót rượu, Khuất Bồi Lạc chính mình duỗi tay cầm bầu rượu lên, đổ đầy bát rượu. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó, cầm bầu rượu, đặt ở trước mặt Phạm Chính Văn. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn sửng sốt một chút, cười cười, đưa tay bưng chén rượu lên, hai người đụng một cái. ͏ ͏ ͏ ͏

Gia chủ Phạm gia ép chén rượu của mình rất thấp, cơ bản chỉ đụng vào đáy chén rượu của đối phương. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc ngẩng đầu lên, uống một hớp lớn. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn ngẩng đầu lên, uống một hớp lớn, sau đó bị sặc, bắt đầu ho kịch liệt. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ha ha. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc nở nụ cười, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi là nô tài buôn bán, tửu lượng lại kém như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

- Làm đến cấp bậc Phạm gia năm đó, người phía dưới, ta liền lười gọi, người ở phía trên, ta làm nô tài, cũng không có tư cách ngồi cùng uống rượu. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc lướt qua liền thôi, để bầu rượu xuống, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngày mai, đại khái sẽ không chịu được nữa, cho nên đêm nay... ͏ ͏ ͏ ͏

- Thiếu chủ đêm nay nghĩ làm những gì? ͏ ͏ ͏ ͏

- Dự bị quân Sở dạ tập. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Sở nhân chuẩn bị dạ tập vào đêm nay. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng bởi vì Phạm thành có đề phòng, cho nên bị đánh lui. ͏ ͏ ͏ ͏

Dạ tập chính là chuyện như thế, không có tính bất ngờ chống đỡ, rất khó đưa đến hiệu quả. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngài bảo ngày mai đại khái không thủ được, nhưng quân Sở đối diện còn không muốn để cho chúng ta nhìn thấy mặt trời ngày mai. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn cảm khái nói. ͏ ͏ ͏ ͏

- Được rồi, kế tiếp... ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn một mặt nghiêm túc, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tiếp đó, ngài phải làm gì? ͏ ͏ ͏ ͏

- Ăn bữa ăn khuya. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Mặt trời mọc phương đông. ͏ ͏ ͏ ͏

Niên Nghiêu người khoác giáp trụ, đứng trước quân. ͏ ͏ ͏ ͏

Trải qua mấy ngày công thành, đám người ô hợp dưới trướng hắn không những không có giảm đi theo công thành, trái lại, nhân số còn tăng vọt gấp đôi. ͏ ͏ ͏ ͏

Đây chính là đặc điểm đám người ô hợp, khi ngươi nằm ở thế thắng, bọn họ sẽ như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn. ͏ ͏ ͏ ͏

Đại quân Độc Cô gia ở phía nam, mỗi ngày đều công thành quy mô lớn, Niên đại tướng quân ở mặt phía bắc, tuy rằng công thành không lớn như trước nhưng cờ xí rất rõ ràng. ͏ ͏ ͏ ͏

Còn nữa, Sở địa thảo mãng và địa đầu xà muốn mượn gió bẻ măng cũng rõ ràng, vòng tròn quý tộc chân chính, dù cho bọn họ lại chán nản, cũng không phải mình có thể chen vào, so sánh lẫn nhau mà nói, Niên đại tướng quân xuất thân còn không bằng “thân dân”. ͏ ͏ ͏ ͏

- Tám ngày rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Niên Nghiêu nhìn tường thành phía trước: ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn vốn cho rằng, chính mình từ Tấn địa mượn đường vào Mông sơn, hẳn là mưu tính tốn thời gian mất công sức cũng nguy hiểm nhất, chờ một đoạn này kết thúc, Phạm thành, đạt được dễ như trở bàn tay mới đúng. ͏ ͏ ͏ ͏

Lại không ngờ rằng, bị trì hoãn ở đây lâu như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Trong kế hoạch chiến thắng thẳng thắn lưu loát vẫn chưa xuất hiện, nội tâm Niên Nghiêu có một chút tiếc nuối. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đại tướng quân? ͏ ͏ ͏ ͏

Bát Vương gia vẫn chờ ở bên người Niên Nghiêu. ͏ ͏ ͏ ͏

- Vương gia yên tâm, chiều nay, chúng ta đã có thể vào thành rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Phía nam Phạm thành, Độc Cô Mục mái đầu bạc trắng tự mình nổi trống. ͏ ͏ ͏ ͏

Liên tục công thành tám ngày, dù cho binh mã dưới trướng hắn nhiều, có thể thay phiên thích hợp, nhưng vẫn làm cho sĩ tốt dưới trướng vô cùng uể oải. ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu như cố thủ Phạm thành này, là Thanh Loan quân Khuất thị năm đó, vậy mình đại khái chỉ có thể lựa chọn chết khốn cô thành, chờ đợi trong thành lương thảo tiêu hao hết. ͏ ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc, dưới tay người trẻ tuổi này không phải Thanh Loan quân. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất thị tuy rằng biên chế Thanh Loan quân không nhiều, nhưng đi thẳng con đường tinh binh cường tướng. ͏ ͏ ͏ ͏

Cuộc chiến Vọng Giang lần thứ nhất, Đại hoàng tử nghĩ ra sức một đòn ý đồ ngăn cơn sóng dữ, lại bị Thanh Loan quân đẩy ngược, Lý Báo đoạn hậu chết trận. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nam Vương lại lấy tường đất vây thành, mạnh mẽ vây chết đội quân tinh nhuệ kia, không cho bọn họ có cơ hội trực tiếp phản kích trên chiến trường. ͏ ͏ ͏ ͏

Cho tới cuộc chiến phạt Sở, Trịnh Hầu gia đánh tan chi Thanh Loan quân kia, kỳ thực chỉ mới dựng lên vội vàng, thực lực và tố chất không bằng một chi do Khuất Thiên Nam mang đi. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Loan quân đã từng được xưng là bộ tốt đệ nhất Đại Sở đã bị chôn vùi theo gió. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất thị, cũng có thể kết thúc rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Độc Cô Mục nổi trống phát ra một tiếng quát to: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tiến quân! ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!