Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2038: DỰNG CỜ LÊN ͏ ͏ ͏ ͏

Công thủ ba bên đối chiến trường thế cuộc báo trước, đều là chính xác. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngày hôm đó, ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm thành phía nam tường thành, rốt cục thất thủ. ͏ ͏ ͏ ͏

Quân Sở không ngừng leo lên, mà quân coi giữ đã vô lực lại đuổi bọn họ xuống, chỉ có thể trơ mắt nhìn con số quân Sở trên tường thành đang không ngừng tăng nhanh, đồng thời, quân coi giữ đang bị bức trở về. ͏ ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, giống như tuyết lở, cục diện bị áp chế triệt để. ͏ ͏ ͏ ͏

Quân Sở bắt đầu thanh lý tường thành cực kỳ nhanh chóng, quân Sở không ngừng tiến tới. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc không có lựa chọn tụ tập tàn binh lại giết tới, mà là quả đoán lựa chọn mang theo nhân thủ bên người lui giữ vào trong Phạm phủ. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm phủ rất đẹp, cũng rất tinh xảo. ͏ ͏ ͏ ͏

Trong ngày thường, có không ít cao thủ ẩn giấu, bất kể hạng giá áo túi cơm nào dám to gan tới gần nơi này, kết cục cực kỳ thê thảm. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng khi bọn đạo chích đổi thành Đại Sở quân đội, Phạm phủ tinh xảo, trái lại trở thành phiền toái. ͏ ͏ ͏ ͏

Nó không phải ổ bảo, lui giữ nơi này, là bởi vì đại gia đều ăn ý lựa chọn nơi này làm địa phương chết trận cuối cùng, mà không phải chỉ có thể dựa vào nó làm những gì. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão tổ tông Phạm gia mặc một thân váy màu đỏ, xếp đặt cái bàn, ngồi xếp bằng phía trên. ͏ ͏ ͏ ͏

Trước người là một đám nữ quyến Phạm phủ, bao quát kim thoa nổi tiếng bên ngoài Phạm phủ, cũng đều quỳ ở nơi đó, ngược lại không ai khóc sướt mướt, mấy ngày thủ thành, tuy rằng các nàng không đi tiền tuyến chân chính, nhưng cũng bận rộn ở phía sau, trên tâm tình, sớm đã có làm nền, không ít người, kỳ thực đã mất cảm giác. ͏ ͏ ͏ ͏

Người nhà họ Phạm, các lực lượng chống đỡ cuối cùng trong Phạm thành, đều đang áp sát Phạm phủ. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn cũng quay về rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn nhìn thấy lão tổ tông. ͏ ͏ ͏ ͏

- Phạm gia, rốt cục bị ngươi làm đến tận diệt rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Lão tổ tông muốn trực tiếp tự thiêu? ͏ ͏ ͏ ͏

Lão tổ tông tức giận lườm Phạm Chính Văn, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tuy nói giang hồ vẫn truyền bản lĩnh chém giết Luyện Khí sĩ không ra làm sao, nhưng lão thân muốn chết, cũng phải kéo thêm hai đệm lưng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hai? ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc lúc này cũng mang theo người lui vào, tay trái cầm thuẫn, tay phải cầm đao. ͏ ͏ ͏ ͏

Một Phạm Chính Văn và chính mình, không chính là hai sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, đây chỉ là đùa giỡn thời khắc cuối cùng. ͏ ͏ ͏ ͏

Càng đến vào lúc này, chết đến nơi rồi, người, sẽ ngả ngớn một ít, trên tâm tình có một vài thứ không tự chủ sẽ phóng to. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hai người các ngươi vốn là người phải chết, chẳng lẽ còn có thể chờ mong sống tiếp hay sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Lập tức, lão tổ tông nhìn Khuất Bồi Lạc cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thật không ngờ tới thời điểm cuối cùng của mình, dĩ nhiên lại chết cùng với chủ nhân. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc cười gật gù, sau đó xoay người hạ lệnh: ͏ ͏ ͏ ͏

- Kết trận, có thể ngăn một lúc là một lúc, trước khi chết kéo thêm một đệm lưng cũng tốt. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn nhìn các nữ quyến trong nhà, hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Khăn tang đều kéo xuống, đến giờ, ta tiễn các ngươi lên trước đường. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão tổ tông mở miệng hô: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chớ sợ, các ngươi đi xuống trước đem giường ấm tiện thể làm cơm, đàn ông sẽ xuống sau. ͏ ͏ ͏ ͏

Các nữ quyến không gào khóc, mà là cùng nhau ứng tiếng. ͏ ͏ ͏ ͏

Không tự sát, cẩu sống tiếp, chờ đợi các nàng chỉ có sống không bằng chết. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này, nương theo quân Sở không ngừng tràn vào Phạm thành, quân Sở nhóm đầu tiên thành bắt đầu lao thẳng tới Phạm phủ, ở ngoài Phạm phủ đã có tiếng chém giết vang lên. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão tổ tông đứng lên, một thân áo đỏ vô cùng chói mắt, hai tay hất lên, vài tên quân Sở bị lật tung. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng rất nhanh, hai mũi tên phóng tới, lão tổ tông biểu hiện biến đổi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Thùng thùng! ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc cầm thuẫn nâng trước người, đỡ mũi tên. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đa tạ chủ nhân, lão thân suýt nữa đã chết rồi, mất mặt quá thể. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc không trả lời lão tổ tông, mà là hô với phía sau: ͏ ͏ ͏ ͏

- Cẩu nô tài ở đâu! ͏ ͏ ͏ ͏

Phía sau, gia chủ Phạm gia hô: ͏ ͏ ͏ ͏

- Có nô tài! ͏ ͏ ͏ ͏

- Dựng cờ lên! ͏ ͏ ͏ ͏

- Nô tài tuân mệnh! ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn công phu không được, thân thể cũng không được, nhưng chống cờ không thành vấn đề, một mặt quân kỳ thêu tộc huy Khuất thị Thanh Loan quân được dựng lên. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy mặt cờ này, quân Sở tiến công vẫn ngừng lại. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc ném tấm khiên, hai tay cầm chặt đao trong tay, ở bên người, tụ lại một nhóm tuỳ tùng và mười mấy tên con cháu Khuất thị cuối cùng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Các huynh đệ, gia vốn định cho các ngươi phú quý, gia nói lỡ, đợi xuống phía dưới, gia không lo được các ngươi, các ngươi cũng đừng tìm đến gia tính sổ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Liệt tổ liệt tông Khuất thị, đến đứng xếp hàng đánh con cháu Khuất thị chẳng ra gì, không tới phiên các ngươi! ͏ ͏ ͏ ͏

- Ha ha ha! ͏ ͏ ͏ ͏

- Ha ha ha ha! ͏ ͏ ͏ ͏

Thời khắc này, trong đầu Khuất Bồi Lạc hiện ra cảnh tượng phụ thân Khuất Thiên Nam lúc xuất chinh, hiện ra ngày đại hôn, chính mình dẫn một đám bạch mã kỵ sĩ đón dâu, hiện ra Bãi Xanh, cảnh tượng chính mình quỳ ở nơi đó, nắm đao chuẩn bị tự vẫn. ͏ ͏ ͏ ͏

Chết rồi, triệt để đầu xuôi đuôi lọt rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc, thật muốn ôm con của nàng. ͏ ͏ ͏ ͏

- A a a a!!!!!! ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc phát ra một tiếng rống to: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thanh Loan quân, tiến! ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!